Kẻ Lang Thang (Wanderer)

Nhân vật (Character)
"Không cần tự giới thiệu, người thường sẽ không có cơ hội quen biết hắn. Cũng không cần hòa vào biển người, hắn tự nhận đã sớm vứt bỏ những cảm xúc vô dụng. Trải qua mấy lần thăng trầm, giờ đây hắn chỉ sống vì bản thân. "Kẻ Lang Thang" là từ thích hợp nhất để hắn mô tả lập trường của bản thân - không có quê hương, không có người thân, không có đích đến. Như một cơn gió thoảng, sống giữa thế gian, đi giữa thế gian."

Thư viện ảnh

2

Thông Tin Cơ Bản

Danh xưng
Cửu Thế Phù Khuynh
Họ tên đầy đủ/Tên thật
Kunikuzushi (Kunikuzushi; sau này do người chơi tự đặt tên, đạo cụ liên quan: Bút Đổi Tên Bút Đổi Tên   )
Khu vực
Khu vực xuất thân
Chủng tộc
Búp bê
Giới tính
Nam
Độ hiếm
Thường trực/Giới hạn
Giới hạn tăng tỉ lệ
Vision
Phong
Loại vũ khí
Pháp khí
Cung mệnh
Lãng Khách Tọa
Món ăn đặc biệt
Ngày ra mắt
Ngày 07 tháng 12 năm 2022 (Phiên bản 3.3)
TAG
Hoàn trả Thăng cấp, di chuyển nhanh, hồi năng lượng, tăng sát thương bản thân, tăng bội số bản thân, Tăng tốc độ tấn công bản thân, tăng Tỉ lệ bạo kích bản thân
Giới thiệu
Một lữ khách có thân phận bí ẩn. Cách ăn mặc giống như một tu hành giả, nhưng lời nói và hành động lại không giống với dáng vẻ mà một tu hành giả nên có.

Chỉ Số Thuộc Tính

CấpHP tối đaTấn côngPhòng ngựTỷ lệ bạo kích
Trước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấp
1
791
26
47
0%
20
2053
2731
66
88
123
163
40
4086
4568
132
147
244
273
0%
4.8%
50
5256
5899
169
190
314
352
4.8%
9.6%
60
6593
7076
213
228
394
423
9.6%
9.6%
70
7777
8259
250
266
465
493
9.6%
14.4%
80
8968
9450
289
305
536
564
14.4%
19.2%
90
10164
-
328
-
607
-
19.2%
-

Thăng cấp

Tổng cộng cần cho cấp 0~90
  • Kinh Nghiệm Kẻ Lang Thang
  • Kinh Nghiệm Anh Hùng
  • Mora210万
    Mora
  • Kiếm Cách Cũ Nát
  • Kiếm Cách Bản Sao
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Vụn Tùng Thạch Tự Tại
  • Mảnh Tùng Thạch Tự Tại
  • Miếng Tùng Thạch Tự Tại
  • Tùng Thạch Tự Tại
Cấp 20Cấp 40Cấp 50
  • Mora20000
    Mora
  • Vụn Tùng Thạch Tự Tại
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Cũ Nát
  • Mora40000
    Mora
  • Mảnh Tùng Thạch Tự Tại
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Cũ Nát
  • Mora60000
    Mora
  • Mảnh Tùng Thạch Tự Tại
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Bản Sao
Cấp 60Cấp 70Cấp 80
  • Mora80000
    Mora
  • Miếng Tùng Thạch Tự Tại
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Bản Sao
  • Mora100000
    Mora
  • Miếng Tùng Thạch Tự Tại
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Mora120000
    Mora
  • Tùng Thạch Tự Tại
  • Lõi Chuyển Động Vĩnh Viễn
  • Nấm Thánh Rukkhashava
  • Kiếm Cách Trứ Danh

Cung mệnh

TênHiệu ứng
Sơ Phiên - Mậu Phong Lưu Vũ Hành
Trong trạng thái Ưu Phong Khuynh Tư, tốc độ tấn công khi Kẻ Lang Thang thi triển Không Cư - Bất Sinh Đoạn và Không Cư - Đao Phong Giới tăng 10%. Ngoài ra, mũi tên gió do thiên phú Thăng cấp "Mộng Tích Nhất Phong" bắn ra có thể gây thêm sát thương bằng 25% tấn công. Hiệu quả này cần mở khóa thiên phú Thăng cấp "Mộng Tích Nhất Phong".
Nhị Phiên - Phục Đảo Khuếch Bạch Lãng
Trong trạng thái Ưu Phong Khuynh Tư, Cuồng Ngôn: Thức Nhạc Ngũ Phiên sẽ dựa vào chênh lệch giữa giới hạn Không Cư Lực và Không Cư Lực hiện tại, mỗi 1 điểm sẽ khiến sát thương gây ra bởi Cuồng Ngôn - Thức Nhạc Ngũ Phiên lần này tăng 4%. Thông qua cách này, tối đa khiến sát thương gây ra bởi Cuồng Ngôn - Thức Nhạc Ngũ Phiên tăng 200%.
Tam Phiên - Cửu Thế Vũ Tịch Nhan
Cấp kỹ năng của Cuồng Ngôn: Thức Nhạc Ngũ Phiên tăng 3 cấp. Tối đa tăng lên cấp 15.
Tứ Phiên - Hoa Nguyệt Ca Phù Châu
Khi thi triển Vũ Họa: Phong Tư Hoa Ca, nếu kích hoạt hiệu quả cường hóa dựa trên loại nguyên tố của thiên phú Thăng cấp "Thập Ngọc Đắc Hoa", sẽ nhận ngẫu nhiên thêm 1 loại hiệu quả cường hóa chưa được kích hoạt trong lần thi triển này. Đồng thời tối đa nhận được hiệu quả cường hóa tương ứng với 3 loại nguyên tố. Cần mở khóa thiên phú Thăng cấp "Thập Ngọc Đắc Hoa".
Mạt Phiên - Kim Tích Độ Lai Điện
Cấp kỹ năng của Vũ Họa: Phong Tư Hoa Ca tăng 3 cấp. Tối đa tăng lên cấp 15.
Chúc Ngôn - Hà Mạc Khuynh Tùng Phong
Trong trạng thái Ưu Phong Khuynh Tư, khi Không Cư - Bất Sinh Đoạn do Kẻ Lang Thang chủ động thi triển trúng kẻ địch, sẽ tạo ra hiệu quả sau: Tại vị trí trúng đòn, thực hiện thêm một lần Không Cư - Bất Sinh Đoạn, gây sát thương bằng 40% sát thương ban đầu, sát thương này được tính là sát thương tấn công thường; khi Không Cư Lực của Kẻ Lang Thang thấp hơn 40 điểm, hồi phục cho Kẻ Lang Thang 4 điểm Không Cư Lực. Mỗi 0.2 giây tối đa hồi phục Không Cư Lực 1 lần bằng cách này, trong thời gian duy trì của một lần Ưu Phong Khuynh Tư, tối đa kích hoạt 5 lần.

Thiên Phú

Hành Phiên Minh Huyền
Mô tả
Tấn Công Thường

Bắn ra lưỡi đao gió, thực hiện tối đa 3 lần tấn công, gây Sát Thương Nguyên Tố Phong.

Trọng Kích

Tiêu hao thể lực nhất định, sau khi xướng ngâm ngắn, tụ khí áp cao ở phía trước, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Phong.

Tấn Công Khi Đáp

Tụ lực nguyên tố Phong, từ trên không đáp xuống đất, tấn công kẻ địch trên đường đi, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Phong khi chạm đất.
Thuộc tính chi tiếtLV1LV2LV3LV4LV5LV6LV7LV8LV9LV10LV11LV12LV13LV14LV15
1 lần sát thương
68.7%
74.3%
79.9%
87.9%
93.5%
99.9%
108.7%
117.5%
126.2%
135.8%
145.4%
2 lần sát thương
65.0%
70.3%
75.6%
83.2%
88.5%
94.5%
102.8%
111.1%
119.5%
128.5%
137.6%
3 lần sát thương
47.6%+47.6%
51.5%+51.5%
55.4%+55.4%
60.9%+60.9%
64.8%+64.8%
69.3%+69.3%
75.3%+75.3%
81.4%+81.4%
87.5%+87.5%
94.2%+94.2%
100.8%+100.8%
Sát thương Trọng kích
132.1%
142.0%
151.9%
165.1%
175.0%
184.9%
198.1%
211.3%
224.5%
237.7%
251.0%
Tiêu hao thể lực Trọng kích
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
Sát thương khi đang rơi
56.8%
61.5%
66.1%
72.7%
77.3%
82.6%
89.9%
97.1%
104%
112%
120%
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao)
114%/142%
123%/153%
132%/162%
145%/182%
155%/193%
165%/206%
180%/224%
194%/243%
209%/261%
225%/281%
240%/300%

Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng

CấpNguyên liệu cần thiếtCấpNguyên liệu cần thiết
1→2
  • Mora12500
    Mora
  • Bài Giảng Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Cũ Nát
6→7
  • Mora120000
    Mora
  • Triết Học Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Chuông Daka
2→3
  • Mora17500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Bản Sao
7→8
  • Mora260000
    Mora
  • Triết Học Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Chuông Daka
3→4
  • Mora25000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Bản Sao
8→9
  • Mora450000
    Mora
  • Triết Học Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Chuông Daka
4→5
  • Mora30000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Bản Sao
9→10
  • Mora700000
    Mora
  • Triết Học Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Trứ Danh
  • Chuông Daka
  • Vương Miện Trí Thức
5→6
  • Mora37500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Thực Hành
  • Kiếm Cách Bản Sao

Câu Chuyện Nhân Vật

Nhiều năm về trước, Kunikuzushi (Lưu Lãng Giả) vẫn chưa được gọi là Kunikuzushi (Lưu Lãng Giả). Hắn từng có rất nhiều cái tên, mỗi cái tên đều gắn với một thân phận đặc biệt. Giờ đây, những chuyện xưa cũ ấy đều đã bị người đời lãng quên. Con rối, Kabukimono, Quan Chấp Hành Fatui thứ sáu "Scaramouche"... Mỗi cái tên đều là một sợi tơ vận mệnh, trói buộc lấy khớp nối của con rối. Nhớ lại thì, đó là chuyện của mấy trăm năm trước - con rối vừa sinh ra đã biết rơi lệ cuối cùng lại chẳng được ban cho một cái tên, chỉ sở hữu một chiếc lông vũ bằng vàng nhỏ bé làm tín vật. Hắn bị giam trong dinh thự Shakkei, ngày ngày ngẩn ngơ nhìn khung cảnh trống rỗng. Lá phong đỏ rực, song cửa chạm khắc tinh xảo... trong nhà tù hoa lệ này, hắn đã đánh mất mọi tri giác. Một võ sĩ tốt bụng tên Katsuragi (Quế Mộc) trong lúc lao động đã vô tình lạc vào dinh thự, nhờ đó mà hắn được cứu. Katsuragi (Quế Mộc) đưa hắn đến Tatarasuna sinh sống, đưa hắn làm quen với cư dân nơi đó. Lúc bấy giờ, hắn vẫn ngây ngô như một đứa trẻ sơ sinh, tràn đầy thiện ý và lòng biết ơn với mọi người. Katsuragi (Quế Mộc) thấy trên người hắn có chiếc lông vũ bằng vàng mà người thường không đeo, biết hắn không nói về xuất thân ắt có nỗi khổ riêng, nên đã cố tình giấu nhẹm chuyện về dinh thự Shakkei, nói dối rằng mình nhặt được đứa trẻ này khi đang tuần tra ở Bãi Nazuchi, còn yêu cầu hắn phải thống nhất lời khai, đừng để lộ ra. Tatarasuna bận rộn, náo nhiệt, đã chứa đựng những ký ức hạnh phúc nhất trong đời hắn. Ở đó, hắn đã được làm người, làm một người bình thường trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Katsuragi (Quế Mộc), Mikoshi Nagamasa (Ngự Dư Trường Chính), Niwa (Đan Vũ), Miyazaki... và rất nhiều cư dân Tatarasuna mà hắn đã quên tên đều dạy hắn đọc sách viết chữ, dạy hắn nhóm lửa nấu cơm, truyền thụ cho hắn kỹ thuật rèn, và chấp nhận hắn như một người bạn. Mọi người thậm chí còn đặc biệt hỏi hắn: "Ngươi không muốn có một cái tên sao? Mọi người bên ngoài đều gọi ngươi là Kabukimono đấy." Hắn không ghét cái tên này. Kabukimono, thường dùng để chỉ những người ăn mặc lộng lẫy, hành vi khác thường. Dù có khác biệt đến đâu, nó cũng tượng trưng cho việc hắn là con người, là một phần của Tatarasuna. Tiếc thay, dù hắn có thích cái tên này đến đâu, cuối cùng cũng buộc phải từ bỏ nó. Khi hắn không còn muốn làm người nữa, nó cũng mất đi ý nghĩa. Hắn cao chạy xa bay, đến tận Snezhnaya gia nhập vào bữa tiệc điên cuồng của các Quan Chấp Hành, nỗ lực không ngừng để đổi lấy vị trí thứ sáu. Nữ Hoàng đã chấp thuận danh hiệu mới của hắn - "Scaramouche". Dục vọng về sức mạnh, quyền lực và tranh đấu, hắn đều đã có đủ. Quân cờ trong cuộc chiến dấy lên sóng dữ, kẻ chém giết trên vũ đài hủy diệt trật tự. Giây phút đó hắn tin chắc rằng, Scaramouche mới là cái tên thật sự của hắn.
Từ thời Tatarasuna còn phồn thịnh, Kẻ Lang Thang từng sống cùng cư dân nơi đó dưới cái tên "Kẻ Kỳ Dị". Thế nhưng, sự việc đã chấm dứt cuộc sống yên bình của hắn lại chẳng phải biến cố trọng đại gì trong lịch sử Inazuma. Biến cố ở Tatarasuna bắt nguồn từ nhà Akame và kỹ sư máy móc đến từ Fontaine, Escher. Để nâng cao hơn nữa trình độ rèn đúc, nhà Akame đã hợp tác sâu với Escher, người mang theo kỹ thuật mới của Fontaine, rồi giới thiệu Escher với Niwa, người cũng thuộc "Tam Phái Isshin". Sự xuất hiện của Escher từng khiến Tatarasuna vô cùng phấn khởi. Mọi người áp dụng kỹ thuật mới do hắn cung cấp để xử lý Tủy Tinh Thể, nhờ đó cả hiệu suất lẫn sản lượng đều tăng lên. Nhưng theo thời gian, lò luyện lớn ở trung tâm Tatarasuna bắt đầu xuất hiện vài điều bất thường. Trong lò tích tụ một lượng lớn khí đen, rồi dần dần, thứ khí quái dị ấy bắt đầu ảnh hưởng đến cơ thể của các thợ thủ công. Luyện kim rèn đúc, vốn là nền tảng mưu sinh của Tatarasuna, cuối cùng lại trở thành việc đoạt mạng người. Số người chết dần tăng lên, lò luyện lớn càng thêm mất kiểm soát. Không ai có thể tiếp cận khu vực lõi, ngay cả việc khiến nó ngừng vận hành cũng trở thành chuyện khó như lên trời. Là người phụ trách cao nhất của Tatarasuna, Niwa buộc phải tạm thời phong tỏa tin tức, đồng thời phái người đến Thành Inazuma cầu cứu phía Thiên Thủ Các. Nhưng chẳng biết vì sao, những người chèo thuyền ra biển đều không một ai trở về. Nỗi sợ lan rộng trong lòng dân chúng Tatarasuna. Kẻ Kỳ Dị biết Niwa cần sự giúp đỡ của Beelzebul/Raiden Ei (Lôi Điện Tướng Quân), nhưng không biết rằng vào năm ấy, Lôi Thần đã dùng chính bản thân mình làm vật liệu để tạo ra một con rối hoàn mỹ, giao phó trách nhiệm quản lý cho "Người Bảo Vệ Vĩnh Hằng". Hắn lên một chiếc thuyền nhỏ, đối mặt với giông tố sấm sét trên biển, bất chấp an nguy mà đến trước Thiên Thủ Các xin yết kiến Beelzebul/Raiden Ei (Lôi Điện Tướng Quân). Beelzebul/Raiden Ei (Lôi Điện Tướng Quân) thật sự từ lâu đã ở trong Nhất Tâm Tịnh Thổ. Kẻ Kỳ Dị nhiều lần bị từ chối, trong lúc cấp bách bèn lấy chiếc lông vũ màu vàng ấy ra trước mọi người, chuyển sang xin được diện kiến Yae Miko. Yae Miko đang bận phò tá Người Bảo Vệ Vĩnh Hằng, vừa nghe chuyện đã vội vã chạy đến, nhưng cũng chỉ kịp gặp Kẻ Kỳ Dị đang ruột gan như lửa đốt một lần. Cô hứa sẽ lập tức cho người xử lý việc này, song Kẻ Kỳ Dị đã mất hết kiên nhẫn lại xem như không nghe thấy, mang theo nỗi tuyệt vọng rằng Mạc Phủ đã bỏ rơi Tatarasuna mà quay về nơi cũ. Xin phép xuất quân, điều động nhân lực, lên thuyền vượt biển. Khi viện binh đến Tatarasuna, nơi đó lại không phải cảnh tượng thảm khốc. Trái lại, phần lớn người dân thậm chí còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Họ chỉ nghe kỹ sư máy móc Escher nói rằng người phụ trách cao nhất Niwa tự biết mình thất trách nên đã mang gia đình bỏ trốn vì sợ tội, còn Kẻ Kỳ Dị đã thay Niwa tiến vào khu vực lõi và tắt lò luyện lớn. Yae biết Kẻ Kỳ Dị và Niwa, kẻ đã bỏ trốn, vốn là bạn bè, đoán rằng lòng hắn nặng trĩu nên không muốn quấy rầy hắn vào lúc này, chỉ sai người đem chiếc lông vũ ấy trả lại. Về sau nữa, Kẻ Kỳ Dị biến mất khỏi Tatarasuna. Khi mọi người hồi tưởng quá khứ, họ vẫn không thể nào quên điệu múa mừng mà Kẻ Kỳ Dị cùng mọi người dâng lên vào ngày Mikoshi Nagamasa rèn thành đại đao. Khi hắn múa, dáng người tung bay nhẹ bẫng, như một chiếc lông chim phiêu tán theo gió. Nào ai có thể ngờ rằng, chính hắn cũng như chiếc lông vũ ấy, bay về một nơi không ai biết tên.
Sau khi rời khỏi Tatarasuna, Kẻ Lãng Đãng đã gặp một đứa trẻ trong một căn nhà nhỏ bên bờ biển Inazuma. Cậu bé còn nhỏ tuổi, ốm yếu bệnh tật, sống một mình trong căn nhà cũ nát lọt gió. Kẻ Lãng Đãng từ khe cửa gỗ ọp ẹp nhìn thấy khuôn mặt luôn lấm lem bụi đất của cậu, trong lồng ngực bỗng đau nhói một cách khó hiểu, dường như một vài cảm xúc cổ xưa nào đó lại được đánh thức. Vì vậy, hắn đã ở lại trong căn nhà gỗ để chăm sóc đứa trẻ bị bệnh, tìm cho cậu hoa quả và nước uống, lau đi vết bẩn trên mặt cậu. Nhiều ngày liền, cha mẹ của đứa trẻ đều không trở về. Kẻ Lãng Đãng sau này mới biết, cặp vợ chồng đó cũng là công nhân của Tatarasuna. Gia đình này vốn có thể sống một cuộc sống bình thường hạnh phúc, nhưng hai vợ chồng lại mắc phải căn bệnh lạ trong quá trình làm việc, thường xuyên ho ra máu. Không trở về nữa, có nghĩa là họ có lẽ đã chết lặng lẽ ở một nơi nào đó. Tên của đứa trẻ không quan trọng. Cậu có một thân phận khác: bạn của Kẻ Lãng Đãng, và là người nhà. Họ trao đổi thông tin về ngày sinh của nhau, hẹn ước sẽ cùng nhau sống tiếp trong căn nhà gỗ ọp ẹp đó. Để làm chứng cho tình bạn, Kẻ Lãng Đãng cũng đưa cậu đến Quán Vay Cảnh để xem căn phòng mình từng ở. Lá phong đỏ rực, song cửa ọp ẹp... mọi thứ vẫn như xưa. Hắn nghĩ rằng mình có lẽ sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, nhưng không ngờ đứa trẻ qua đời vì bệnh cũng chỉ cần một đêm. Mà một đêm, chỉ đủ để Kẻ Lãng Đãng ra ngoài tìm chút thức ăn, lấy chút đồ đạc người khác không cần mà thôi. Dù đã trải qua bao nhiêu biến cố, trong lòng hắn lúc đó, cái chết của một con người không phải là chuyện có thể hoàn thành trong một khoảnh khắc. "Một khoảnh khắc" chỉ có thể để lại cho người ta nỗi đau. Trong cơn chấn động, hắn cảm thấy vô cùng phẫn nộ -- hắn lại một mình, chẳng phải là bị bỏ rơi sao? Một lần nữa, một lần nữa, một lần nữa! Cơ thể nhỏ bé trên mặt đất co quắp lại, như một đóa hoa lớn tụ lại, một góc bị máu nhuộm đỏ. Máu tươi đỏ như lá phong... cũng đỏ như lửa dữ. Đêm đó, một ngọn lửa lớn bùng lên bên bờ biển. Kẻ Lãng Đãng đốt cháy căn nhà gỗ, đội lên chiếc mũ rơm cũ tìm được trong nhà, bước lên một cuộc hành trình dài đằng đẵng. Hắn lang thang khắp nơi, không biết đi về đâu. Trên đường đi, hắn gặp nhiều người hơn, nhưng không còn coi bất kỳ ai trong số họ là đồng bạn nữa.
Quan Chấp Hành Fatui thứ sáu của Snezhnaya, danh hiệu là "Scaramouche". Nhưng danh hiệu này không phải được ban cho hắn ngay từ đầu, nó và hắn cách nhau hơn trăm năm. Sau khi rời Inazuma, hắn từ bỏ danh hiệu "Kẻ Lãng Đãng", một lần nữa trở lại trạng thái không tên không họ. Cho đến trước khi "Pierro" tìm thấy hắn, hắn chưa từng nghĩ đến việc sở hữu một cái tên khác. Nói cho cùng, dù là con rối hay Kẻ Lãng Đãng, đều chỉ là những cái tên người ta gọi hắn. Đã không còn bầu bạn với con người, cũng không cần để tâm đến những hư danh này. Nhưng Pierro đã thuyết phục hắn, khiến hắn bị thu hút bởi bữa tiệc điên cuồng đó, không tiếc cùng mình đi đến Snezhnaya, đến đó phục vụ cho Fatui. Tại Snezhnaya, một người lạ đã tiếp đón hắn. Người đó tự xưng là "Dottore", bày tỏ sự chào đón nồng nhiệt đối với sự xuất hiện của hắn, và mời hắn trở thành đối tượng tham chiếu quan trọng cho thí nghiệm của mình, tham gia vào nghiên cứu vĩ đại. Công nghệ "con rối" ban đầu bắt nguồn từ Khaenri'ah, hắn với tư cách là tạo vật của Lôi Thần càng thêm đặc biệt. "Dottore" rất hứng thú với lĩnh vực này, lấy hắn làm bản mẫu không ngừng nghiên cứu thí nghiệm trong mấy chục năm mới cuối cùng có được nền tảng kỹ thuật sau này được dùng để tạo ra các "phân đoạn". Để đáp lại, "Dottore" đã giải trừ phong ấn ẩn giấu trong cơ thể hắn, khiến năng lực của hắn tăng mạnh, đủ để chiến đấu với các Quan Chấp Hành có thứ hạng thấp hơn. Nhưng ngay cả đến thời kỳ này, hắn vẫn không đòi hỏi bất kỳ cái tên nào. Các đồng liêu luôn gọi hắn là con rối, hắn cũng tự định nghĩa mình như vậy, tin chắc rằng mình là con rối không sợ chết, không bị hao mòn. Phụng mệnh Nữ Hoàng, hắn dẫn một đội quân đến Vực Sâu để khám phá, đã trải qua một thời gian dài ở đó. Trong thời gian đó, không chỉ một lần bị thương, được "Dottore" sửa chữa, trở nên mạnh mẽ hơn trong đau đớn, rồi lại bị thương trước những kẻ thù mạnh hơn. Sau này, hắn mang theo thành quả khám phá Vực Sâu trở về Snezhnaya, được phong làm Quan Chấp Hành thứ sáu, sứ mệnh cũng từ khám phá Vực Sâu đổi thành cơ động ứng chiến, hỗ trợ các hoạt động bí mật của Fatui ở các quốc gia. Cho đến lúc này, hắn mới cho rằng mình xứng đáng với cái tên mới đó -- "Scaramouche".
Những câu chuyện xảy ra sau đó có thể nói là kinh tâm động phách, tiếc là thế gian bây giờ không còn mấy ai nhớ đến. Chỉ có trong lòng người chứng kiến còn lưu lại truyền thuyết, khiến nó như một bài cổ ca thất lạc giữa thế gian lặng lẽ tồn tại. Tại trung tâm Cây Thế Giới, Scaramouche đã tiếp xúc với "sự thật" được Tiểu Vương Kusanali đặt trong dòng chảy thông tin. Bí mật vốn được giấu trong một trái tim nào đó của "Dottore", như Tiểu Vương Kusanali đã nói, sự thành thật duy nhất còn sót lại của hắn chính là nằm trong sự thật từ góc nhìn thứ nhất này. "Scaramouche" đã nhìn thấy quá khứ thật sự trong sự thật đó: người bạn Niwa (Đan Vũ) đã dạy hắn sống như một con người, đối xử với hắn như một người bình thường, không hề bỏ trốn khỏi Tatarasuna vì sợ tội như Escher đã nói. Thực tế, hung thủ thật sự chính là Escher, tức là chính "Dottore". Còn trái tim được đặt vào trong thiết bị và giấu trong lồng ngực của "Scaramouche", chính là được moi ra từ lồng ngực ấm nóng của Niwa (Đan Vũ). Cái chết của Niwa (Đan Vũ) được ngụy tạo thành tai nạn ở Tatarasuna, Escher lại khéo léo ăn nói, nhanh chóng thuyết phục mọi người tin rằng tất cả chỉ là sự thất trách của người phụ trách địa phương mà thôi. Mikoshi Nagamasa (Ngự Dư Trường Chính), với tư cách là người kế nhiệm, vốn nên phải chết để tạ tội, may nhờ có tùy tùng Võ giả trung thành của ông là Katsuragi (Quế Mộc) đứng ra thay thế, tự nguyện gánh hết mọi tội lỗi. Sự thê thảm trong đó, không cần nói nhiều. Dù Nagamasa (Katsuragi) có không nỡ thế nào, ông cuối cùng vẫn gánh vác trọng trách rửa sạch ô danh của nhà Mikoshi, không thể ngã xuống ở đây. Thế là đêm đó, Nagamasa (Katsuragi) lấy ra thanh bảo đao yêu quý nhất "Daitatara Nagamasa", một nhát chém Katsuragi (Quế Mộc) ngay trước mặt. Lưỡi đao ngập sâu vào cơ thể, gần như muốn chém người chết làm hai mảnh... ... Họ chưa từng tín ngưỡng thần linh sao? Nếu không, tại sao lại phải chịu kiếp nạn này? Nếu trên đời chưa từng có con rối bí ẩn Kẻ Lãng Đãng đó, liệu Escher có còn hành động như trước không? Cho dù chỉ có một chút khả năng, chuyện ở Tatarasuna liệu có thể cứu vãn được không? Những người ở nơi khác trên thế giới đều sẽ bó tay. Nhưng "Scaramouche" thì khác, ngay lúc này, hắn biết, trên đời có một việc chỉ có hắn mới có thể thử. Hắn tự nhận mình dũng cảm, vì hắn không sợ chết. Cái chết đối với con rối chỉ là một mối đe dọa nhỏ nhoi, chỉ có con người có trái tim mới biết sợ hãi. Hắn cũng tự nhận mình nhát gan, vì vậy mà hối hận không nguôi. Nếu hắn có thể giống như bây giờ hơn một chút, có thể học cách ít tin người hơn một chút... những người mà hắn coi là bạn, liệu có phải chịu kết cục thê thảm như vậy không? Kẻ phản bội hay anh hùng, thần linh hay kẻ bị ruồng bỏ, mọi thân phận đều tan thành hư vô trong khoảnh khắc nhảy vào dòng chảy. Trong dòng chảy thông tin vô cùng tĩnh lặng, hắn lại cảm thấy máu đang sôi sục trong tai, trong đầu không ngừng gầm rú. Hãy ôm lấy, hãy hủy diệt! Con rối là kẻ hèn nhát bị ruồng bỏ, Kẻ Lãng Đãng là kẻ vô dụng được bao che, Scaramouche là kẻ âm mưu, cuối cùng đã phản bội ý chỉ của thần, lao vào dòng chảy của thế giới ngược dòng mà đi. Nhưng thì sao chứ? Đôi tay phi nhân này đã từng thử đóng lại lò luyện đỏ rực, thậm chí không tiếc thiêu rụi mười ngón tay vì điều đó; Giờ đây đôi tay phi nhân này sẽ nắm lấy khả năng nhỏ nhoi, bóp méo sự thật chỉ để thực hiện nguyện vọng của hắn. Hãy ôm lấy, bằng thân xác sắp tan thành hư vô! Hãy hủy diệt, cuộc đời vô dụng Tựa như giọt sương mai như hoa như vũ! Tạm biệt thế giới, dù tương lai có ra sao, ta cũng sẽ từ biệt ngươi.
Sau khi quyết định ở lại Sumeru, Kẻ Lang Thang tranh thủ ghé qua Phố Bảo Thương, hỏi thăm các thương nhân ở đó cách làm búp bê. Ở một góc khu phố sầm uất, một ông lão tốt bụng tóc đã hoa râm vẫy tay mời anh ngồi xuống bên cạnh, rồi bắt đầu dạy anh từng chút một cách dùng vải và chỉ để khâu nên thứ mình muốn. Kẻ Lang Thang đã dành không ít thời gian luyện tập, làm một việc hoàn toàn chẳng hợp với tính cách của mình. Dù có hơi kỳ lạ, nhưng anh không ghét cảm giác này. Từ rất lâu trước đây, anh cũng thường kiên nhẫn học đủ mọi điều như thế, chẳng hạn như cầm dụng cụ ăn uống, mặc quần áo, chải tóc... Bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhặt, từng chút một trở thành "con người". Vài ngày sau, anh hoàn thành tác phẩm ấy: một người tí hon mặc áo trắng, tóc đen, bên hông thắt chiếc đai có chiếc nơ nhỏ xíu, nơi khóe mắt còn treo một giọt lệ tròn trịa trông đến buồn cười. Trước kia, một người bạn còn nhỏ tuổi đã dựa theo dáng vẻ trong quá khứ của Kẻ Lang Thang để làm ra con búp bê nhỏ này. Đáng tiếc, trước khi rời Inazuma, chính tay anh đã thiêu rụi con búp bê ấy cùng căn nhà cũ. Nhiều năm sau, chính anh cũng tự khâu một con, cầm trong tay lại thấy thân thuộc vô cùng. Nhỏ bé, rất mềm mại, hệt như một đứa trẻ không hề biết phòng bị. Giấu vào trong tay áo cũng chẳng chiếm bao nhiêu chỗ, đặt trong mũ thì lại giống như có thêm một người bạn đồng hành. "Từ nay về sau, ngươi sẽ theo ta lang thang rồi." Anh khẽ nói, vừa cẩn thận đặt nó vào túi áo.
Trong khoảnh khắc, Kunikuzushi (Lưu Lãng Giả) nghe thấy tiếng gió. Không biết từ đâu đến, nhưng lại kỳ lạ thay đổi hướng, đón chào anh. Anh ngửi thấy trong gió mùi vị cổ xưa đầy hoài niệm - búa sắt, kim loại, lò lửa, bụi bặm... Giấc mơ xa xôi, hạnh phúc đã mất, nghĩ lại thật khó tin, một cá thể như anh mà cũng từng có một cuộc sống vô cùng giản đơn. Trong khoảnh khắc, Kunikuzushi (Lưu Lãng Giả) nhìn thấy hình bóng của chính mình. Mỗi hình bóng đều vô cùng sống động, mỗi hình bóng đều là anh chân thực. Kẻ hèn nhát nhút nhát, kẻ chật vật đau khổ, kẻ cuồng vọng nực cười... cuối cùng đều kết nối thành một thể. Thừa nhận quá khứ chính là thừa nhận thất bại, thừa nhận mình chẳng qua chỉ là một kẻ nhát gan không làm nên trò trống gì, chẳng có gì trong tay. Nhưng chỉ có như vậy, anh mới có thể phá vỡ gông cùm, thực sự trở lại làm cái tôi đáng thương đó. Anh hiểu ra vào khoảnh khắc ấy - vẻ ngoài hòa bình hoa mỹ chẳng qua chỉ là hư ảo. Bản thân thực sự của anh chưa bao giờ chết đi, vẫn luôn sống sâu trong đáy lòng. Chỉ cần còn quyền lựa chọn, dù bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn sẽ bước lên con đường giống hệt. Ngay khoảnh khắc anh hành động nhanh như chớp, một luồng sáng rực rỡ đã chặn đứng đòn tấn công của Thất Diệp Tịch Chiếu Bí Mật Chủ. Ý chí và lựa chọn của anh đã gọi mời ánh nhìn của thần linh. "Vision" giáng xuống, giữa ánh sáng rực rỡ, món trang sức phát sáng đó tựa như một con mắt đang mỉm cười, từ xa chất vấn anh: Ngươi với nguyện vọng mãnh liệt như thế này, còn có thể coi là kẻ không có trái tim sao?

Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật

Giới thiệu chính thức.

I - Nhân Vật

Nếu ở một nơi mà biết được lòng người, thì nói ở mọi nơi đều biết được lòng người

==========

"Người tín ngưỡng đúc nên vinh quang của thần linh, kẻ phản bội chứng kiến sự độ hóa của thần linh. Còn người này, ta sẽ không định nghĩa hắn ở bất kỳ vị trí nào. Mọi sự không chắc chắn đều là nền tảng cho con đường tương lai của hắn."
- Nahida Chủ Nhân Của Trí Tuệ Đại Cát Tường Ma Ha Thiện Pháp Buer Đêm ấy, một bóng đen thừa lúc mưa bão tìm đến phế tích Tatarasuna. Nơi đây vốn dĩ từ lâu đã không còn người ở, nhưng xui xẻo thay lại có một người nông dân vì sinh kế mà đến đây hái Cỏ Naku, nhân lúc đêm tối đã nhìn thấy một bóng người trập trùng như ma quỷ đứng trên vách đá.

Người đó đội một chiếc nón rộng vành, khiến người ngoài không thể nhìn rõ diện mạo. Nhưng tiếng hít thở của hắn lại xuyên qua màn mưa lọt vào tai người nông dân, từng nhịp phập phồng.

Chốc lát, hắn lại nói: Con người nên hít thở như thế này sao.

Người nông dân sợ hãi gặp phải ma quỷ, vội vàng trốn sau tảng đá. Nhưng người đó lại nói: Ngươi sợ cái gì? Lữ khách xa lạ, lẽ nào lại hại ngươi hay sao? Ta chỉ là đi ngang qua đây, quét mộ cho một người bạn mà thôi.

Vừa dứt lời, người nông dân ló đầu ra thì trước mắt đã không còn bóng đen. Một mảnh giấy rơi trên mặt đất, trong thoáng chốc đã bị nước mưa làm ướt sũng. Trên giấy ghi lại ba câu hỏi, cùng với những câu trả lời còn chưa viết trọn vẹn——


Con người có trái tim, vì sao lại không sợ trái tim của kẻ khác?

Vì bản chất tồi tệ của họ.


Đã biết bản chất tồi tệ của con người, thì nên đối xử thế nào?

...


Kẻ không có trái tim sao có thể làm người?

Kẻ không có trái tim khó mà làm người.


Người nông dân đọc xong, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng. Tatarasuna hoang phế nhiều năm, từ lâu đã chẳng có ai đến tảo mộ. Cho dù có, tại sao lại chỉ xuất hiện vào những đêm như thế này.

II. Câu chuyện


Không cần giới thiệu bản thân, người thường sẽ không có cơ hội quen biết hắn.

Cũng không cần bước vào biển người, hắn tự nhận đã sớm từ bỏ những cảm xúc vô dụng.

Mấy bận chìm nổi, nay hắn chỉ sống cho chính mình.

"Kẻ Lang Thang" là cụm từ tốt nhất để miêu tả vị thế của hắn ——


Không quê hương, không người thân, không điểm đến.

Như ngọn gió lành, sống giữa thế gian, bước đi giữa thế gian.

Hình ảnh chúc mừng chính thức

Đã lâu không gặp, thật tình cờ. Chúc ngươi một ngày vui vẻ.

...Không đi sao? Không lẽ nào, ngươi đến đây là để tìm ta sao?

Nói thật, ta không mấy hào hứng với việc đón sinh nhật, cũng chẳng có gì để đáp lại lời chúc của ngươi.

Nếu ngươi muốn... vậy thì ngồi xuống một lúc đi.

Tranh Chúc Mừng Lễ Hội

"Meo? Meo."

——Chú mèo luôn đi một mình, tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt với con người.

Điều Hướng WIKI Genshin Impact

V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Nội dung chuyên sâu

Nhân vật (Character) liên quan

Bình luận