"Gần như cùng lúc Đội Viễn Chinh lên đường trở về, các nhà thơ hát rong cũng mang câu chuyện về những người hùng trở lại quán rượu. Ngoài những cái tên quen thuộc như Varka, danh hiệu "Quan Chèn Ép Tiền Tuyến" cũng bước vào tầm mắt mọi người nhờ chiến quả lừng lẫy và tỷ lệ tham chiến cực cao. Tại sao lực lượng tấn công tầm xa có cự ly xa nhất lại luôn hoạt động ở tiền tuyến và là những người xông lên giáp lá lánh đầu tiên? Tại sao tiểu đội sử dụng cung nỏ và súng ngắn lại do một hiệp sĩ trẻ tuổi tay cầm trường thương dẫn đầu? Bất thường ắt sẽ dẫn đến nghi vấn, mà nghi vấn thường đi kèm với tiếng tranh luận. Có người giận dữ quát: "Chẳng lẽ bắn ở cự ly gần lại mất đi hiệu quả sao? Cung nỏ và súng ngắn làm sao lại bất tiện như vậy?" Có người lại cho rằng, xạ thủ vốn là tập đoàn chiến sĩ có lực cánh tay mạnh mẽ nhất, tinh nhuệ nhất, đưa người xuất sắc nhất trong số họ vào tuyến đầu nguy hiểm nhất mới là lựa chọn thích hợp. Và điều chấm dứt mọi tranh luận chính là đánh giá mà các nhà thơ hát rong nghe được từ những người trong cuộc: "Anh ấy là mũi tên sắc bén nhất của tiểu đội, có thể xé tan mọi tuyến phòng thủ; "Anh ấy là chướng ngại vật vững chắc nhất của tiểu đội, có thể ngăn chặn mọi đợt tấn công…" Tuy nhiên, các nhà thơ hát rong thường cố ý bỏ qua vế sau của các hiệp sĩ, vì nó hoàn toàn không có màu sắc huyền thoại và quá đỗi tả thực: "Thật ra thì, tôi nghĩ Phó Tiểu Đội Trưởng Lorn đơn thuần chỉ cảm thấy làm vậy có hiệu suất hơn thôi…" Đúng vậy, câu chuyện của anh không giàu vinh quang và sắc màu như trong tiểu thuyết hiệp sĩ, cũng không tràn ngập huyền thoại và bước ngoặt như trong vĩ nghiệp anh hùng. Trường thương, tên bắn lén, phục kích, hạ độc, tập kích, đột nhập… Anh chưa bao giờ bàn luận vũ khí hay chiến thuật nào mạnh hay yếu, cũng không tính toán bản thân trận chiến và hành động đó có liên quan đến vinh hiếu hay mất mát hay không. Các loại thủ đoạn tuy có sự hơn kém về cảm giác tay, nhưng niềm vui mà chúng mang lại đều không đủ để sánh với bản thân "chiến thắng", không đủ để so sánh với việc cảm nhận bản thân sự "sinh tồn". Chỉ có người cuối cùng còn đứng vững mới có tư cách suy nghĩ về ý nghĩa của chiến thắng, chỉ có người cuối cùng vẫn còn cảm thấy đau đớn mới có tư cách bàn luận về sự sinh tồn. Chiến đấu, chiến thắng, sống sót, rồi sau đó tuần hoàn lặp lại… Như thế, chính là câu chuyện của Lorn, là cuộc sống của Lorn…"

Thư viện ảnh

2

Thông Tin Cơ Bản

Danh xưng
Mũi Tên Sắc Bén Phóng Khoáng
Họ tên đầy đủ/Tên thật
Lohen (Lohen)
Khu vực
Chủng tộc
Nhân loại
Giới tính
Nam
Độ hiếm
Thường trực/Giới hạn
Giới hạn tăng tỉ lệ
Vision
Băng
Loại vũ khí
Vũ khí cán dài
Thuộc tính Duyên Phận
Hexerei
Cung mệnh
Chòm Thỏ
Món ăn đặc biệt
Ngày ra mắt
Ngày 09 tháng 06 năm 2026 (Phiên bản Nguyệt Chi Thất)
TAG
Tăng Tấn Công, Buff Bản Thân, Tăng Sát Thương Bản Thân, Hồi Năng Lượng, Kéo Dài Kỹ Năng
Giới thiệu
Phó đội trưởng đội viễn chinh kỵ sĩ Tây Phong, một kỵ sĩ hành sự không theo khuôn mẫu, đặc biệt yêu thích các chiến thuật phi truyền thống.

Chỉ Số Thuộc Tính

CấpHP tối đaTấn côngPhòng ngựSát thương bạo kích
Trước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấp
1
1001
27
61
0%
20
2597
3455
70
93
158
211
40
5170
5779
138
155
315
352
0%
9.6%
50
6649
7462
178
200
405
455
9.6%
19.2%
60
8341
8951
223
240
509
546
19.2%
19.2%
70
9838
10448
264
280
600
637
19.2%
28.8%
80
11345
11954
304
320
692
729
28.8%
38.4%
90
12858
-
344
-
784
-
38.4%
-

Thăng cấp

Tổng cộng cần cho cấp 0~90
  • Kinh Nghiệm Kẻ Lang Thang
  • Kinh Nghiệm Anh Hùng
  • Mora210万
    Mora
  • Mũi Tên Chắc Chắn
  • Mũi Tên Sắc Bén
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mảnh Ngọc Băng Vụn
  • Mảnh Ngọc Băng Vỡ
  • Miếng Ngọc Băng
  • Ngọc Băng
Cấp 20Cấp 40Cấp 50
  • Mora20000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Băng Vụn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Chắc Chắn
  • Mora40000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Băng Vỡ
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Chắc Chắn
  • Mora60000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Băng Vỡ
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Sắc Bén
Thiên Phú Đã Mở Khóa: Lohen#Thiên Phú Huấn Giới Cấm Hỏi
Cấp 60Cấp 70Cấp 80
  • Mora80000
    Mora
  • Miếng Ngọc Băng
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Sắc Bén
  • Mora100000
    Mora
  • Miếng Ngọc Băng
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Mora120000
    Mora
  • Ngọc Băng
  • Đuôi Đứt Của Thằn Lằn
  • Không Vũ Điệp
  • Mũi Tên Thiện Chiến

Cung mệnh

TênHiệu ứng
Làn gió ngày xưa, đong đầy bi ca
Giới hạn Tranh Thắng của Lohen tăng lên 300% so với ban đầu. Ngoài ra, khi trong trạng thái Kỳ Mưu, điểm Tranh Thắng tích lũy cho Lohen từ việc gây sát thương của các nhân vật khác gần đó trong đội sẽ tăng lên 500% so với ban đầu.
Hễ kẻ nào bay, đều là mục tiêu
Khi trong trạng thái Kỳ Mưu, trong 4s sau khi Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Thấu Cốt Triệt Tâm trúng kẻ địch hoặc thi triển Kỹ Năng Nổ Tài Phạt Toại Thành, Lorn sẽ nhận hiệu ứng "Lưỡi Dao Phá Tà": Trong trạng thái Kỳ Mưu, đòn Tấn Công Thường hoặc Trọng Kích tiếp theo của Lorn khi trúng kẻ địch sẽ thi triển thêm một lần tấn công, gây Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Băng tương đương 500% Tấn Công của Lorn, đồng thời tăng 200 điểm Tinh Thông Nguyên Tố cho các nhân vật khác trong đội, kéo dài 8s, mỗi 4s tối đa nhận hiệu ứng "Lưỡi Dao Phá Tà" một lần.
Chỉ có lưỡi sắc, mới lành thương này
Cấp kỹ năng Nguyên Tố Kỳ Binh Quỷ Xuất tăng 3 cấp. Tăng tối đa đến cấp 15.
Tình như ánh sáng, trôi tựa hoan ca
Khi Lorne thi triển Kỹ Năng Nổ Tài Phạt Toại Thành trong trạng thái Kỳ Mưu, còn tích lũy Tranh Thắng của Lorne đến giới hạn tối đa, từ đó giúp Kỹ Năng Nổ lần này nhận được hiệu quả tăng sát thương cao nhất. Ngoài ra, khi Lorne chuyển sang trạng thái Kỳ Mưu, nếu Năng Lượng Nguyên Tố: Chưa đầy: Hồi phục cho Lorne 15 điểm Năng Lượng Nguyên Tố; Đã đầy: Trong 15 giây tiếp theo, sau khi thi triển Kỹ Năng Nổ Tài Phạt Toại Thành sẽ hồi phục cho Lorne 15 điểm Năng Lượng Nguyên Tố.
Không thể nhòm ngó, không thể hoài nghi
Cấp kỹ năng Nộ Tài Phạt Toại Thành tăng 3 cấp. Tăng tối đa đến cấp 15.
Thân chìm hồn tiêu, chỉ còn vui sướng
Thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Khắc Cốt Triệt Tâm trúng kẻ địch hoặc thi triển Kỹ Năng Nổ Tài Phạt Toại Thành trong trạng thái Kỳ Mưu sẽ không tiêu hao Tranh Thắng, đồng thời giúp điểm của Lorn khôi phục đến giới hạn tối đa, và khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Khắc Cốt Triệt Tâm trúng kẻ địch lần kế tiếp, sẽ kéo dài thời gian duy trì của trạng thái Kỳ Mưu lần này thêm 1.25 giây, hiệu quả này mỗi 7 giây tối đa kích hoạt 1 lần. Ngoài ra, Sát Thương Bạo Kích của tất cả sát thương nêu trên đều sẽ tăng 175%, và trong thời gian Kỳ Mưu lần này, số lần thi triển Khắc Cốt Triệt Tâm tối đa của Lorn tăng 2 lần.

Thiên Phú

Tây Phong Thương Thuật - Phá Thệ Mô Tả
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 5 lần đâm giáo liên tiếp.

Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, lao về phía trước đâm kẻ địch.

Tấn Công Khi Đáp
Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp xuống và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
Thuộc tính chi tiếtLV1LV2LV3LV4LV5LV6LV7LV8LV9LV10LV11LV12LV13LV14LV15
1 lần sát thương
54.0%
58.4%
62.8%
69.1%
73.5%
78.5%
85.4%
92.3%
99.2%
106.7%
114.3%
2 lần sát thương
56.4%
61.0%
65.6%
72.2%
76.8%
82.0%
89.3%
96.5%
103.7%
111.6%
119.4%
3 lần sát thương
25.4%*3
27.5%*3
29.6%*3
32.5%*3
34.6%*3
36.9%*3
40.2%*3
43.5%*3
46.7%*3
50.2%*3
53.8%*3
4 lần sát thương
75.2%
81.3%
87.5%
96.2%
102.3%
109.3%
119.0%
128.6%
138.2%
148.7%
159.2%
5 lần sát thương
36.9%+55.3%
39.9%+59.8%
42.9%+64.3%
47.1%+70.7%
50.1%+75.2%
53.6%+80.4%
58.3%+87.4%
63.0%+94.5%
67.7%+101.6%
72.9%+109.3%
78.0%+117.0%
Sát thương Trọng kích
65.9%*2
71.2%*2
76.6%*2
84.3%*2
89.6%*2
95.8%*2
104.2%*2
112.6%*2
121.0%*2
130.2%*2
139.4%*2
Tiêu hao thể lực Trọng kích
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
25.0 Điểm
Sát thương khi đang rơi
63.9%
69.1%
74.3%
81.8%
87.0%
92.9%
101.1%
109.3%
117.5%
126.4%
135.3%
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao)
128%/160%
138%/173%
149%/186%
164%/204%
174%/217%
186%/232%
202%/253%
219%/273%
235%/293%
253%/316%
270%/338%

Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng

CấpNguyên liệu cần thiếtCấpNguyên liệu cần thiết
1→2
  • Mora12500
    Mora
  • Bài Giảng Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Chắc Chắn
6→7
  • Mora120000
    Mora
  • Triết Học Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Mẫu Vật Thăng Thần: Mã
2→3
  • Mora17500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Sắc Bén
7→8
  • Mora260000
    Mora
  • Triết Học Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Mẫu Vật Thăng Thần: Mã
3→4
  • Mora25000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Sắc Bén
8→9
  • Mora450000
    Mora
  • Triết Học Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Mẫu Vật Thăng Thần: Mã
4→5
  • Mora30000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Sắc Bén
9→10
  • Mora700000
    Mora
  • Triết Học Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Thiện Chiến
  • Mẫu Vật Thăng Thần: Mã
  • Vương Miện Trí Thức
5→6
  • Mora37500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Kháng Chiến
  • Mũi Tên Sắc Bén

Câu Chuyện Nhân Vật

Trong ký ức của Lorn, món đồ chơi đầu tiên mà anh sở hữu là một chiếc cung mềm nho nhỏ. Người cha nghiêm nghị đã chọn gỗ tuyết tùng chất lượng tốt để làm thân cung, người mẹ tỉ mỉ chu đáo đặc biệt cắt may miếng da, nhào đi nhào lại nhiều lần rồi bện thành dây cung. Dù nó chỉ là một món đồ chơi, cha và mẹ vẫn hoàn thành nó một cách tỉ mỉ theo đúng quy trình làm cung thường ngày. Tuy nhiên, người cha không dạy Lorn bé nhỏ cách giương cung lắp tên như anh tưởng tượng. Điều duy nhất Lorn bé nhỏ được phép làm là bắt chước động tác của cha mẹ: Học cách kiểm tra cánh cung, học cách dùng dầu bảo dưỡng bề mặt sơn, học cách tra sáp lên dây cung. Ngày này qua ngày khác, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác. "Lorn, tổ tiên từng nói: 'Cung là một vật dụng coi trọng sự nhất quán. Gia đình chúng ta bao đời nay sống bằng nghề làm cung, tự nhiên cũng phải sống như một chiếc cung, khiến cho mọi hành sự đều giữ vững sự nhất quán tuyệt đối.'" Vào buổi cầu nguyện mỗi sáng theo lệ thường, cha và mẹ của Lorn luôn lặp lại những lời như vậy. Nếp sinh hoạt ngăn nắp, công việc nghiêm cẩn, cùng một cuộc sống bình yên. Trước khi Lorn ra đời, họ đã sống như thế suốt hơn hai mươi năm; và trong mười mấy năm sau khi anh ra đời, tất cả những điều này chưa từng có chút thay đổi nào. Từ khi mới chập chọe học nói cho đến khi có thể bảo dưỡng cung tên một cách thuần thục, Lorn giật mình nhận ra dường như mình đã nhìn thấy trước quỹ đạo của cả đời mình — có lẽ cho đến ngày già đến mức không còn nhìn rõ vết nứt trên vân gỗ nữa, cuộc đời anh cũng sẽ tiêu hao hết trong lịch trình định sẵn hoàn toàn phẳng lặng. Nhưng… Mũi tên tuy có thể được cất giữ cẩn thận trong kho, nhưng lại định sẵn không thuộc về nơi đó. Giống như bản tính không gò bó của anh, định sẵn không thuộc về một cuộc sống êm đềm. Lorn bé nhỏ lại một lần nữa lau sáng mũi tên, đối diện với đôi đồng tử ẩn chứa sắc đỏ sẫm trong bóng phản chiếu. Nó chỉ đang chờ đợi khoảnh khắc rời khỏi dây cung… Và khoảnh khắc đó không hề xa xôi. Vào một ngày bình thường, Lorn ngồi trên xe chở hàng như thường lệ, đi cùng cha đến Thành Mondstadt để giao đơn hàng. Nhưng chuyến đi lần này không bình yên — một nhóm đạo tặc đeo mặt nạ được huấn luyện bài bản đã nhắm vào hàng hóa của họ. Người cha hoảng hốt nhét Lorn vào thùng xe, dặn anh đừng cử động cũng đừng lên tiếng. Bản thân ông thì hô to, tìm cách dẫn dụ đám đạo tặc đi nơi khác, hoặc gọi sự giải cứu từ Đội Hiệp Sĩ không biết xa gần. Rõ ràng chiếc xe hàng đó chất đầy những chiếc cung mạnh và mũi tên sắc đủ để găm vào đá lớn… Rõ ràng người cha vì nhiều năm thử cung tên, đã sở hữu thân thủ của một xạ thủ hàng đầu… Rõ ràng nhóm đạo tặc này dường như đang cố ý hoặc vô tình tìm cách xua đuổi người cha rời khỏi xe hàng… Thế nhưng sự phụ thuộc theo quán tính vào cuộc sống êm đềm bấy lâu nay đã khiến người cha trong lúc hoảng loạn hoàn toàn quên mất sự nghi ngờ, cũng quên mất lựa chọn đối kháng bằng vũ lực. Bên ngoài xe dần không còn tiếng động, không lâu sau rèm che thùng xe bị vén lên — tuy nhiên người đến không phải là người cha đã cắt đuôi được đạo tặc, cũng không phải hiệp sĩ đến giải cứu, mà là một nhóm người mặc áo bào đen đeo mặt nạ. Họ không nói không rằng bắt Lorn đi. Dù anh có giãy giụa trốn tránh thế nào, trước đôi bàn tay to như gọng kìm đó, mọi phản kháng đều chỉ là vô ích. Lorn lúc bấy giờ còn chưa biết mình bị cuốn vào âm mưu của ai, cũng không biết mình bị đưa đi đâu. Ngồi lặng lẽ trong phòng giam khép kín, Lorn bé nhỏ chỉ suy nghĩ như thế này: Nếu cha có thể cầm cung đối đầu với đám đạo tặc đó, những người này sẽ không có cơ hội thừa nước đục thả câu. Nếu bản thân mình tinh khôn hơn một chút, có lẽ đã có thể trốn sang một bên trước khi họ ra tay rồi. Đứa trẻ cùng bị bắt giam ở phòng bên cạnh tiếng khóc ngày càng dữ dội. Lorn tranh thủ lúc không ai chú ý, giấu một mẩu mũi tên mang từ trên xe vào trong tay áo… Có lẽ Phong Thần đã nghe thấy lời kêu cứu của lũ trẻ, hoặc có lẽ trong bóng tối mịt mùng có đấng nào đó đã đáp lại khao khát sức mạnh của Lorn. Trên đường đám gian ác vội vã chuyển địa điểm, những người đại diện cho chính nghĩa cuối cùng đã xuất hiện. Người dẫn đầu khoác giáp trụ, tay cầm đoản cung, dễ dàng đánh bại toàn bộ đám gian ác. Hình như là để giữ lại sống khẩu thẩm vấn, lại hình như là để tránh làm tổn thương lũ trẻ, người đó chỉ dùng mũi tên tù không sắc nhọn để chiến đấu. Nhưng sức lực mạnh mẽ của người đó khiến những mũi tên tù này vẫn có uy lực vô cùng. Mỗi lần dây cung rung lên đều kèm theo một tiếng ngã rụi trầm đục. Những mũi tên xé gió lao đi đó thật lợi hại và rực rỡ biết bao, đến mức tầm mắt của Lorn bé nhỏ lâu thật lâu không thể rời đi, thậm chí dừng cả động tác trên tay. Đợi đến khi Adorno mở xe tù, đối diện ánh mắt với Lorn, anh mới bừng tỉnh lại. "Có lẽ, nếu bản thân mình có thể tràn đầy sức mạnh như những mũi tên đó, dây thừng này đã sớm bị cắt đứt rồi. Bản thân cũng không cần phải nghe tên ngốc Theodore này khóc lâu như vậy…" Ý nghĩ như vậy đã âm thầm cắm rễ trong lòng Lorn bé nhỏ. Còn điều Adorno nhìn thấy lại là một khung cảnh khác: Trong một đám trẻ đang khóc lóc, đứa trẻ lẽ ra phải kinh hãi tột cùng lại sa sầm mặt, trông hoàn toàn lạc quẻ. Nơi cổ tay anh, nút thắt vốn chắc chắn đã bị mũi tên rạch ra một mẩu hở khó phát hiện. —— Đúng là một đứa trẻ đáng kinh ngạc, xem ra sau này phải chú ý đến nó thật tốt mới được…
Kể từ khi Lorne được cứu thoát, người nhà lại càng bảo vệ cậu hơn, sâu sắc lo sợ lại mất đi đứa con một lần nữa. Nhưng mũi tên đã giương lên dây cung thì không bao giờ có thể trở lại với những ngày thường nhật bám bụi được nữa. Vào một đêm trăng sáng vằng vặc, cậu nhân lúc cha mẹ ngủ say đã lén trèo ra ngoài cửa sổ. Cùng ẩn mình vào màn đêm với cậu là một chiếc cung ngắn tự chế, một con dao khắc nhỏ, cùng vài mũi tên lỗi không đạt tiêu chuẩn xuất xưởng. Có lẽ nhờ may mắn mỉm cười, hoặc giả cậu vốn sinh ra là để chiến đấu. Khi cậu trở về, trong bao đã có thêm hai mũi tên Hilichurl làm chiến lợi phẩm. Từ đó, cậu bắt đầu trốn ra khỏi nhà vào ban đêm ngày càng thường xuyên hơn. Từ mỗi tuần một lần, đến ba ngày một lần, cho tới mỗi đêm đều ra ngoài. Mục tiêu của cậu ngày càng mạnh mẽ, chiến lợi phẩm cũng ngày càng phong phú: mặt nạ vỡ, cuộn bí kíp điềm xấu, tù và của kẻ bạo ngược... Dần dần, giữa các nhà mạo hiểm bắt đầu lan truyền một lời đồn bí ẩn: Vào lúc nửa đêm quanh vùng Cảng Dornman, sẽ xuất hiện một tay cung dáng người nhỏ bé. Cậu ta sẽ như cơn gió lướt vào bầy ma vật, gửi những mũi tên chính xác vào ngực của từng kẻ địch. Vô số lần chiến thắng đồng nghĩa với vô số lần dấn thân vào hiểm nguy; mà vô số lần dấn thân vào hiểm nguy lại mang đến vô số lần trái tim dồn dập đập liên hồi như sóng trào. Cùng lúc đó, một nghi vấn cũng bắt đầu âm thầm nảy mầm trong lòng cậu: Nếu bản thân hiện tại lại gặp phải kẻ bắt cóc, tình hình liệu có khác đi? Bản thân liệu có còn là đứa trẻ chỉ biết chờ đợi người khác đến cứu giúp? Dù đã trải qua vô số hiểm nguy, xuyên thấu vô số mục tiêu, nghi vấn này cũng chỉ liên tục tích tụ và lên men trong lòng cậu, vĩnh viễn không tự dưng có được đáp án. Trừ khi cậu có thể tự tay bắn xuyên qua mục tiêu ban đầu ấy. ...... Khi Lorne chính thức khoác lên mình bộ đồng phục nhà mạo hiểm để bộc bạch với cha mẹ, ban đầu họ kinh ngạc nghi ngờ, sau đó lại mắng chửi trách phạt. Cuối cùng vẫn là Hội Trưởng Cyrus vỗ ngực bôm bốp, bảo đảm chỉ có Lorne ăn hiếp ma vật chứ không có chuyện ma vật ăn hiếp Lorne, lúc này hai người mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật đã rồi. ...Có lẽ lúc đó không phải họ đã nhận ra Lorne sở hữu thực lực của nhà mạo hiểm hàng đầu, mà là biết Lorne đã không thể ngoan ngoãn "nghe lời" được nữa rồi. Nhưng họ vẫn không yên tâm, suốt mấy năm trời chưa từng từ bỏ việc khuyên lơn Lorne đừng đi mạo hiểm nữa, thậm chí còn tìm tới Adorno, người từng cứu Lorne khỏi hiểm cảnh năm xưa, hy vọng vị kỵ sĩ già này có thể thay họ khuyên bảo Lorne. "Tên đã lên dây thì không thể thu hồi, đạo lý này hai người làm thợ làm cung chắc chắn phải hiểu." Adorno dường như đã dự đoán từ trước về lựa chọn của Lorne, "...Nhưng chúng ta vẫn kịp tìm một hướng đi đúng đắn cho mũi tên sắp rời dây——đây là lời khuyên của tôi với tư cách một tay cung." Adorno nhận lời làm thuyết khách một chuyến, cha mẹ Lorne cũng không biết họ đã nói những gì, nhưng vài tháng sau đó Lorne quả thực đã ngoan ngoãn hơn hẳn... Nghe nói là đang "chuẩn bị thi". Vài tháng sau, Lorne đột nhiên xuất hiện tại hội trường khảo sát kỵ sĩ, dùng thực lực áp đảo giành được ngôi vị đầu bảng khóa đó, tuy thủ đoạn có chút tranh cãi, nhưng cuối cùng vẫn thành công gia nhập Đội Kỵ Sĩ. Thế cũng được, dù sao ở Đội Kỵ Sĩ cũng có biên chế chính thức, lại có đồng đội chăm sóc lẫn nhau, tốt hơn nhiều so với việc làm một nhà mạo hiểm đơn độc tác chiến. Hơn nữa vài tháng trước Lorne đã bắt đầu chê bai ủy thác của Hiệp Hội quá nhàm chán, đang tính toán chạy khỏi Mondstadt để tìm kiếm mục tiêu nguy hiểm hơn rồi. Cha mẹ Lorne an ủi lẫn nhau. Chỉ là về việc ngày hôm đó Adorno đã nói những gì mới khiến Lorne nảy ra ý định gia nhập Đội Kỵ Sĩ, tâm trí hai người lại ngày càng thắc mắc. ...... "...Nhóc con, kẻ chủ mưu vụ bắt cóc năm xưa, chúng ta đã tra ra rồi." Lorne vốn đang uể uải đối mặt với một thuyết khách khác bỗng nheo mắt lạnh lùng: "——Là ai?" "Đội Kỵ Sĩ Tây Phong sẽ sớm phát thông báo thôi, nhưng cậu cũng không cần nghĩ đến chuyện trả thù đâu." Adorno bình tĩnh kể lại, "Kẻ đó chết rồi." Sau một hồi im lặng hồi lâu, Lorne lại lên tiếng: "Chết trong tay ai?" "Tự sát." "Kẻ như thế làm sao có thể tự sát, ông biết tôi muốn hỏi gì mà: Là ai đã dồn hắn vào bước đường cùng." "Đại Đoàn Trưởng của chúng ta, Kỵ Sĩ Bắc Phong, truyền kỳ đương đại của Mondstadt..." Adorno mỉm cười nhẹ, "...Đủ để làm mục tiêu mới của cậu chưa?"
Đối với những "kẻ bắt chước" mình, Varka đã quá quen thuộc rồi. Vô số thiếu niên nhiệt huyết đều khao khát đuổi theo bóng hình của đại anh hùng, trong đó xuất hiện vài kẻ ngổ ngáo với khả năng hành động cực cao và tự tin mù quáng vào thực lực bản thân cũng là chuyện thường tình. Nhưng một "kẻ bắt chước" như Lorn thì đây thực sự là lần đầu tiên Varka nhìn thấy. Những "kẻ bắt chước" trước đây, hành động quá trớn nhất cũng chỉ là đánh lén, mục đích đa phần là để chứng minh thực lực của mình; còn màn chào sân của Lorn thì lại có thể coi là "không từ thủ đoạn". Tên bắn lén, khói độc, bẫy rập, cho đến cả thuốc mê có thể quật ngã ma vật trong chớp mắt... đủ loại thủ đoạn cực kỳ lão luyện, giống như xuất phát từ tay của một cựu binh trải qua trăm trận chiến, thậm chí còn phảng phất hình bóng tàn đảng của Eroch. "Khá lắm, nhóc con. Có chút thực lực đấy! Có điều——mấy trò vặt này không có tác dụng với ta đâu!" Gần như chỉ trong chớp mắt, Varka đã đè bẹp hoàn toàn "tên nhóc hỉ mũi chưa sạch" trước mặt. "Đứa trẻ có thể bình tĩnh trước nguy cơ bị bắt cóc, thậm chí có khả năng tự lực thoát khỏi hiểm cảnh." "Trong lời đồn của các nhà phiêu lưu, tên xạ thủ thấp bé ra tay chính xác và tàn nhẫn ở quanh Cảng Dornman." "Tên tân binh vừa nhập ngũ chưa bao lâu đã đi khắp nơi càn quét tàn đảng Eroch." Ông đã sớm nghe Adorno kể nhiều chuyện thú vị về Lorn, nên quyết định để màn kịch này kéo dài thêm chút nữa, để thăm dò thực hư của thằng nhóc này. Dưới áp lực từ hai thanh đại kiếm đủ khiến vạn ma nín thở, cậu thiếu niên mới vào đời này sẽ thể hiện ánh mắt thế nào? Là ngưỡng mộ? Là hoảng loạn? Hay là...? Varka nhìn xoáy vào mắt Lorn — đôi mắt lạnh lùng ấy ngày càng sắc bén. Trong đó, Varka hình như thấy được sự hân hoan, và dường như cũng thấy được chính mình năm xưa, người say mê thử thách kẻ mạnh để giành lấy vinh quang. Là một tài năng có thể rèn giũa, nhưng vẫn cần phải gọt dũa một trận kịch liệt, cho nó nếm chút cay đắng mới được. Thế là Varka ra tay bắt sống tên tân binh táo tợn này, và quyết định nhốt cấm túc cậu ta vài ngày: "Nếu cậu không phục, bất cứ lúc nào cũng có thể thử lại. Ta mong chờ biểu hiện của cậu." "Vậy thì, hãy cùng chờ xem nhé." Trước khi bị nhốt vào phòng cấm túc, Lorn nhún vai cười. Ngày thứ hai sau khi hết hạn cấm túc, Lorn đã mang theo một chai rượu ngon mà Varka thích nhất tìm đến tận cửa, miệng nói là để tỏ lòng xin lỗi. "Ồ? Cậu cũng biết chuyện đấy nhỉ, lại còn chọn đúng Rượu Bồ Công Anh ta thích nhất, thế thì ta không khách khí mà nhận lấy vậy." Dòng rượu đắng cay vừa trôi xuống cổ họng, Đại Đội Trưởng liền nhận ra chút choáng váng và kỳ lạ. Ngay sau đó, trong đầu ông hiện lên những lời Adorno từng nói sau khi Lorn bị nhốt: "Nói thật lòng, tôi không khuyên ông xem cậu ấy như bản thân mình ngày xưa, hay bất kỳ đứa trẻ Mondstadt nào sùng bái ông. Đúng vậy, Lorn cũng rất kính trọng sức mạnh của ông, nhưng tôi đoán điều cậu ấy tính toán nhiều hơn trong lòng là làm thế nào để thách thức ông." "Nếu tôi đoán không lầm, trong đầu cậu ấy nghĩ chắc là: Nghĩ cách thách thức 'Varka mạnh mẽ' bản thân việc đó nhất định rất thú vị. Dù có thua cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm là nằm trên giường hai ngày thôi. Còn về vinh quang hay gì đó, tôi đoán cậu ấy chẳng quan tâm đâu." Chỉ bằng thể chất và ý chí cường hãn, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lorn, Varka đã đứng vững thân hình xiêu vẹo. "...Thật không thể tin nổi, theo ước tính của mình, liều lượng này đủ để quật ngã hơn chục con heo rừng..." "Nhóc con, ta đã nói rồi, mấy trò vặt này không có tác dụng với ta đâu!" Kể từ khoảnh khắc đó, Lorn đã có nhận thức hoàn toàn mới về từ "sức mạnh": ——Đó là sự kiên cường không một cạm bẫy hay kịch độc nào có thể làm lay chuyển, là nền tảng tuyệt đối đọng lại sau khi vượt qua vô số ranh giới sinh tử. Từ đó về sau, danh sách mục tiêu của Lorn lại có thêm hai điều: Một là, nghĩ đủ mọi cách quật ngã Varka. Hai là, áp dụng những thủ đoạn đó lên chính mình, đồng thời bảo đảm bản thân không bị quật ngã.
Đội Kỵ Sĩ Tây Phong là một tổ chức có lịch sử lâu đời, nơi từng xuất hiện vô số nhân vật anh hùng, và cũng từng trải qua không ít bi kịch cùng đau thương. Vô số câu chuyện truyền thuyết và bài học kinh nghiệm đã dạy cho các kỵ sĩ một đạo lý—— Khi hành vi đi ngược lại với tinh thần kỵ sĩ, bi kịch cũng sẽ theo đó mà giáng xuống. Chính vì vậy, trong nội bộ Đội Kỵ Sĩ đã xuất hiện những tiếng nói nghi ngờ việc Lorne đảm nhận vị trí Phó Đội Trưởng Tiểu Đội 5. Không còn nghi ngờ gì nữa, một "kẻ điên" thường xuyên gây rắc rối, hào hứng với việc phục kích Đại Đoàn Trưởng, và thích dùng chất độc cùng bẫy rập khi chiến đấu, trong mắt nhiều người, dù thế nào cũng không thể có bất kỳ mối liên hệ tích cực nào với "tinh thần kỵ sĩ". Tất nhiên, bản thân Lorne chẳng hề bận tâm đến những lời đồn thổi đó. "Ta biết tên nhóc cậu nhất định không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Nhưng cậu cũng rõ đấy, viễn chinh không phải là nhiệm vụ mà một người có thể đơn thương độc mã hoàn thành. Rõ ràng là, nếu không ai chịu đứng về phía cậu, thì e rằng đơn xin tham gia viễn chinh của cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng." Nói đến đây, Adorno ngập ngừng một chút, hình như lo lắng Lorne không biết xử lý loại vấn đề này, lại hình như sợ cậu ta sẽ xé chuyện này ra to hơn. Kể từ khi Varka tuyên bố sẽ mở một cuộc đại viễn chinh chưa từng có trong lịch sử, Lorne đã luôn hăm hở muốn thử sức. Chiến trường xa xôi, nguy hiểm chưa biết trước, đối với cậu mà nói còn thú vị hơn bất kỳ món đồ chơi nào trên đời. Nhưng con đường nộp đơn của cậu lại chẳng hề suôn sẻ, danh sách khảo sát đã phát hành mấy vòng mà vẫn không thấy tên cậu đâu. Adorno thừa biết trên chiến trường chẳng có đề thi nào làm khó được Lorne, đây e là đã gặp phải bài toán khó ở ngoài chiến trường rồi. Thế nhưng lần này Lorne lại cởi mở một cách bất ngờ: "Được thôi, nếu kỵ sĩ không chính thống không được tham gia khảo sát... vậy tôi đi làm giám khảo là được chứ gì?" …… "Xét từ góc độ thực chiến thì đây đúng là một hướng đi tốt. Nhân tiện để các kỵ sĩ này nhận ra thiếu sót của bản thân, đỡ cho một số người lúc nào cũng rảnh rỗi nghi ngờ xem Đội Kỵ Sĩ có cần thiết phải cải cách hay không... Dù sao thì chúng ta cũng đâu thể hy vọng mọi đối thủ đều chấp hành tốt tinh thần kỵ sĩ." Vừa giật mở xem bản "đơn xin" đặc biệt mà Lorne đệ trình lần này, Varka vừa suy ngẫm. Bản báo cáo này liệt kê một lượng lớn "đề thi", ngoài những thủ đoạn mà Varka đã quá quen thuộc như tập kích ban đêm, đặt bẫy và hạ độc, nó còn đưa vào những "phương thức khảo sát" vô cùng mới mẻ và đầy tính sáng tạo như cải trang tập kích, phá hoại vật tư tiếp tế trước buổi diễn tập. Lật đến cuối bản báo cáo, Lorne còn trích dẫn một câu "danh ngôn người nổi tiếng", khiến Varka suýt chút nữa ngạt thở vì ngụm rượu vừa đưa đến miệng: "Nếu Kỵ Sĩ Tây Phong ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được, thì làm sao bảo vệ được Mondstadt?" —— Trích từ đêm cựu Đại Đoàn Trưởng bị phục kích. ...Những sai lầm phạm phải thời trẻ tuổi luôn đánh lén bản thân bằng những hình thức không ai ngờ tới. Sau khi chấn chỉnh lại cảm xúc một chút, Varka cũng đã đưa ra quyết định, đánh dấu tích vào bản đơn xin này. Kỵ sĩ không bình thường, phải dùng "đề thi" không bình thường để khảo sát. Bất kể là đối với kỵ sĩ viễn chinh... hay đối với chính Lorne.
Là người có khả năng kế thừa "Hiệp Sĩ Nhân Ái" nhất, Lorn có lẽ cũng là người ít giống với "Hiệp Sĩ Nhân Ái" nhất trong Đội Hiệp Sĩ Tây Phong. Trong ấn tượng vốn có của mọi người, "Hiệp Sĩ Nhân Ái" nên cứu giúp người trong cơn nguy biến, giải cứu kẻ trong cảnh nguy nạn; nhưng rõ ràng, Lorn thích chủ động đi tìm nguy hiểm hơn, sẵn tiện đẩy người khác vào cảnh nguy hiểm — tất nhiên, kẻ gặp họa thường là kẻ địch của anh, và không nhất thiết phải là con người. Tuy nhiên, những "sở thích" này của Lorn cũng không phải hoàn toàn không có ích. Ít nhất trong các nhiệm vụ can thiệp đặc biệt và nhiệm vụ nguy hiểm cao, biểu hiện của anh xuất sắc hơn nhiều so với dự đoán của nhiều người. Chính vì lẽ đó, việc thực thi tại chỗ nhiều nhiệm vụ bí mật của Đội Viễn Chinh đương nhiên đã đè lên vai Lorn. Một trong số đó là ủy thác bí mật đến từ người đứng đầu hiện tại của "Mạng Lưới Tình Báo Bắc Đại Lục". Theo phân tích tình báo, một nhà đấu giá ngầm đang lợi dụng tình thế hỗn loạn để hoạt động ở Nordkrai, họ vừa kinh doanh hàng buôn lậu, vừa bán đấu giá các vật phẩm nguy hiểm. Hành sự cực kỳ cẩn trọng, phía sau đa phần có chỗ dựa khác. Nếu có thể nhổ tận gốc nhà đấu giá này, sẽ lấy được niềm tin từ "Mạng Lưới Tình Báo Bắc Đại Lục". "Chúng tôi hoàn toàn không nghi ngờ sức chiến đấu của các hiệp sĩ, nhưng ở vùng đất không coi trọng tinh thần hiệp sĩ, sức chiến đấu không hoàn toàn đồng nghĩa với thực lực." Để xua tan nghi ngại của "Mạng Lưới Tình Báo Bắc Đại Lục", Đội Viễn Chinh đã lập ra một kế hoạch khá thỏa đáng: Do Lorn bí mật bắt giữ kẻ đơn độc, tra hỏi thời gian và địa điểm của buổi đấu giá; sau đó thông qua việc theo dõi, nghe lén và từng bước rà soát để khoanh vùng nhân sự liên quan, khống chế rủi ro ở mức thấp nhất. Dù nhìn thế nào, đây cũng nên là một nhiệm vụ phù hợp với Lorn. Đột nhập đơn độc, bắt giữ chính xác, đánh thẳng vào cốt lõi — độ khó đủ cao, và cũng đủ yên tĩnh. Chỉ tiếc là, Nanina đã tính sót một điều: Đối với Lorn, một kế hoạch quá yên tĩnh thường cũng đồng nghĩa với việc không đủ triệt để. Trước khi lên đường, Nanina còn đặc biệt nhắn lại lời dặn dò của Hồng Y Simon: "Tập trung vào nhiệm vụ, đừng đẻ thêm chuyện." Đối với điều này, Lorn trả lời dứt khoát: "Yên tâm, tôi hiểu rồi." Và anh rõ ràng cũng thực sự hiểu. Ít nhất theo thấu hiểu của chính anh, trọng tâm của nhiệm vụ này từ đầu đến cuối chỉ có một — cho "Mạng Lưới Tình Báo Bắc Đại Lục" thấy thực lực của Đội Hiệp Sĩ Tây Phong. …… Vài ngày sau, Thành Mondstadt, bên trong phòng làm việc của Đội Trưởng Đội Hiệp Sĩ. Quyền Đội Trưởng Jean sau khi đọc xong báo cáo hành động Đội Viễn Chinh gửi về, đã nhấc bút viết thư phản hồi cho Varka: "Về hành động liên quan đến 'Buổi Đấu Giá Ngầm' lần này, tôi đã nắm rõ toàn bộ câu chuyện. "Phán đoán tại chỗ của Lorn vẫn hiệu quả và quyết đoán như trước. Anh ấy đã khống chế thành công tất cả những người tham dự tại hiện trường, tránh để trận chiến ảnh hưởng đến Trấn Nasha, cuối cùng không gây thương vong cho thường dân. Nếu chỉ xét từ kết quả, đây quả thực có thể xem là hành động bảo vệ người dân, thực hành sự nhân ái. "Nếu xét theo công trạng, tôi đồng ý với phán đoán của ngài: Anh ấy của hiện tại đã đủ tư cách kế thừa sự nghiệp của Ngài Adorno. Hành động của anh ấy cũng rất chừng mực… cho đến trước khi đột nhập vào căn cứ kẻ địch. "Chỉ là, xin thứ cho tôi nói thẳng — việc xuất hiện ở trung tâm căn cứ địch, chủ động khơi mào chiến đấu, đơn độc đột phá vòng vây, thậm chí treo chiến lợi phẩm để phô trương thực lực, tuyệt đối không phải là phong cách thường nhật của Đội Hiệp Sĩ Tây Phong. "Nếu ngài có thời gian rảnh, xin nhất định hãy làm rõ điều này với phía nhân sự liên quan của Mạng Lưới Tình Báo Bắc Đại Lục."
"Thiết Bị Trắc Địa Tiền Phương Tích Hợp" mà Mika mang theo bên người vốn luôn được sắp xếp cực kỳ cẩn thận. Trong đó không chỉ ghi chép chi tiết về địa hình, các điểm quan trọng và tuyến đường hành quân thông thường, mà thỉnh thoảng còn bổ sung vết tích hoạt động của ma vật, dự đoán về khu vực nguy hiểm. Tình báo là nền tảng của hành quân. Thế nhưng có một số kỵ sĩ ngoài tình báo ra, cũng nảy sinh hứng thú với chính bộ thiết bị này. Ví dụ như Lorne. "Thiết bị phức tạp thật đấy, cậu lại có thể sử dụng thành thục thế này sao?" Sau khi hỏi xong tình hình địch phân bố theo lệ thường, Lorne đột nhiên khen một câu: "Thật lợi hại." Đột nhiên nhận được lời khen như vậy từ tiền bối xấp xỉ tuổi mình nhưng tiếng tăm lại khác biệt về mọi mặt, Mika vừa hoảng hốt lại vừa có chút kinh ngạc lẫn vui mừng. Lorne hứng thú đưa ra rất nhiều câu hỏi, mà Mika cũng hiếm khi thảo luận về thiết bị trắc địa của mình với những kỵ sĩ không phải nhân viên kỹ thuật, nên vô tình trò chuyện thân thiết hơn. "Ừm, có thiết bị hiệu quả cao thế này, chắc chắn cậu biết không ít khu vực tập trung kẻ địch nhỉ?" "Nói mới nhớ, thiết bị của cậu bình thường bảo trì thế nào? Có linh kiện thay thế không?" ...Có lẽ vị "tiền bối nhỏ" có "tiếng tăm lừng lẫy" này không đáng sợ như lời đồn? Mika nhiệt tình và chi tiết giải đáp tất cả câu hỏi, Lorne cũng nheo mắt gật đầu, thầm ghi nhớ những điều mình muốn biết, cái nào không hứng thú thì gạt sang một bên. Sau vài lần như vậy, Mika dần nhận ra, hễ khu vực nào được Lorne hỏi kỹ, thì chỉ vài ngày sau sẽ yên tĩnh hơn rất nhiều. Nếu liên kết những vết thương mới thường xuyên xuất hiện trên người Lorne với những lần biến mất ngắn ngủi liên tục của cậu ấy, thì tất cả những điều này khó mà giải thích bằng hai chữ "trùng hợp". Mika nhanh chóng rút ra một kết luận khiến người ta bất an——thành quả trắc địa của mình đang bị Lorne sử dụng một cách "hiệu quả cao" đến mức cực kỳ nguy hiểm. Xuất phát từ sự cẩn trọng, Mika bắt đầu lược bỏ một số điểm tập trung ma vật không liên quan đến hành động trên bản vẽ giao cho Lorne, và khi đối mặt với câu hỏi của Lorne cũng ngày càng ngập ngừng. "Ưm... Chi tiết tôi đều đã báo cáo lên rồi!" "Hay... Hay là vẫn nghe theo chỉ huy thống nhất của Đại Đoàn Trưởng đi!" Nhưng đối mặt với sự né tránh của Mika, Lorne lại không truy hỏi tiếp, chỉ cười thâm thúy, ánh mắt vô tình hay hữu ý lướt qua bộ thiết bị trắc địa mà Mika đang ôm chặt trước ngực. Kể từ đó, Mika càng chú ý bảo quản thiết bị trắc địa hơn. Cậu sẽ xác nhận xem cuốn sổ đã được cất kỹ chưa trước khi rời khỏi chỗ ngồi, kiểm tra đi kiểm tra lại số trang khi bàn giao tài liệu, thậm chí đi được một đoạn lại ngoái đầu nhìn lại, như thể lo lắng sau lưng có ai đó đang chăm chú nhìn vào cuốn sổ kia. Nhưng dù vậy, hành động của Lorne vẫn không bị cản trở nhiều, giống như đã nằm lòng những thông tin mà Mika muốn che giấu... chẳng khác nào biến ảo thuật vậy. Mika nghĩ mãi không ra, cho đến một buổi dạ tiệc bên đống lửa của Đội Viễn Chinh. Eckbert hò reo muốn biểu diễn trò ảo thuật Fontaine mới học để góp vui, ngờ đâu do say quá nên lỡ làm lộ tẩy. Anh ta vốn định biến trò ảo thuật lớn "Tráo Trở Đất Trời", nhưng lại sơ suất để hai lá bài gần như giống hệt nhau lộ ra trước mắt khán giả quá sớm. Nguyên lý của trò ảo thuật vốn đơn giản, chẳng qua là âm thầm dùng lá bài giả đã ngụy trang để tráo đi lá bài thật mà khán giả chọn, sau đó dùng lá bài giả thu hút ánh nhìn của khán giả, trong khoảng thời gian chênh lệch cực ngắn đó giở trò với lá bài thật. Chỉ tiếc là chưa bắt đầu đã kết thúc. Trong tiếng cười ồ của mọi người, Mika lại vô cớ nhớ lại một câu hỏi mà Lorne đã hỏi mình từ rất lâu trước đây. ——Nói mới nhớ, thiết bị của cậu bình thường bảo trì thế nào? Có linh kiện thay thế không? Khoảnh khắc đó, một vài chi tiết trong quá khứ bỗng trở nên rõ ràng: số lượng linh kiện dự phòng bỗng dưng giảm đi một cách khó hiểu, những trang sách thỉnh thoảng vì sự cố mà không mở ra được... Chẳng lẽ lại có người, vừa mới quen biết không lâu đã bắt đầu tính toán làm sao để trêu chọc đồng nghiệp rồi sao? Chẳng lẽ lại có người, bề ngoài nhiệt tình ham học hỏi, nhưng sau lưng lại đang nghĩ trò ma mãnh gì sao? Chẳng lẽ lại có người, nhân lúc mình chớp mắt một cái, đã dùng "thiết bị trắc địa giả" nào đó tráo đổi đồ thật, chép xong tình báo rồi lại liều lĩnh tráo trở lại sao? Nghĩ đến đây, Mika đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt sắc bén, giống như chú chim bị thợ săn nhắm trúng——bất chợt ngước mắt nhìn lên, lại chỉ thấy Lorne cũng đang cười ồ trong đám đông, không hề ném ánh mắt về phía ai. Tiếng cười ấy sảng khoái, thậm chí có thể coi là chân thành... giống như lần đầu tiên cậu ấy nhiệt tình trò chuyện với mình, không hề giống như giả vờ.
Về việc làm thế nào để có được "sức mạnh cấp đội trưởng", Lorn đã từng suy nghĩ sâu sắc từ lâu. Không còn nghi ngờ gì nữa, đội trưởng nên có thực lực đối đầu trực diện với ma thú mạnh mẽ, cũng nên có thể đơn thương độc mã giải quyết đàn kẻ địch đông đảo tràn đến như thủy triều. Vừa có sức phá hoại lại vừa có tính bền bỉ — Varka là như vậy, vị đội trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử Đội Hiệp Sĩ Tây Phong nào đó dường như cũng là như vậy. Nhưng đối với Tiểu Đội 5 sử dụng vũ khí tầm xa mà nói, sức phá hoại và tính bền bỉ dường như đầy rẫy mâu thuẫn. Muốn có sức phá hoại mạnh mẽ thì cần có chiếc cung mạnh với lực kéo lớn hơn, cũng như những mũi tên lớn nặng hơn, có khả năng xuyên thấu cao hơn. Nhưng ngay cả anh cũng chỉ có thể mang theo một lượng nhỏ mũi tên nặng. Sau khi dùng hết tên, bắt buộc phải vội vã rút về tuyến hai để nghỉ ngơi tiếp tế. Ảnh hưởng của lối đánh như vậy đối với khả năng tác chiến liên tục là điều hiển nhiên. Hơn nữa, Lorn vốn dĩ không thích rời xa tiền tuyến để rút về tuyến hai. Dù sao thì việc đứng ở tuyến đầu đối mặt trực tiếp với kẻ địch mới là trận chiến mà anh khao khát. Vậy có phương pháp nào vẹn cả đôi đường không? Chàng hiệp sĩ trẻ chìm vào suy tư. "Có lẽ… cũng không phải là không có cách?" Vô tình, Lorn thoáng thấy các hiệp sĩ đang bận rộn chuẩn bị cho lễ diễu binh duyệt binh. Bên cạnh họ, từng bó trường thương nghi lễ sáng lấp lánh, giống như những mũi tên khổng lồ đang chờ được vận chuyển. "Có lẽ, có thể tìm một cây tên sau khi bắn ra có thể thu hồi nhiều lần?" "Có lẽ, cũng không nhất thiết phải bắn ra?" "Dù sao giáp lá lánh chiến đấu, nói không chừng sức phá hoại sẽ lớn hơn một chút? Hơn nữa, nói không chừng 'cảm giác đau' cũng sẽ mãnh liệt hơn một chút." …… Mười mấy ngày sau, buổi diễn tập định kỳ của Đội Hiệp Sĩ diễn ra như đã hẹn. Nhưng lần này lại có một sự khác biệt nho nhỏ — trong hàng ngũ tiểu đội tầm xa vốn có đã lẫn vào một cây trường thương. Cây trường thương này xông phong quá nhanh, đến mức khiến chủ nhân của nó rơi vào vòng vây trùng điệp. "Đại Đội Trưởng, ngài chắc chắn vẫn muốn để cậu ấy làm Phó Tiểu Đội Trưởng Tiểu Đội 5 sao?" Từ xa, Hồng Y Simon vừa quan sát buổi diễn tập vừa đưa ra nghi vấn. "Ừm, đúng vậy, ông xem Lorn phối hợp với các thành viên khác của tiểu đội tầm xa chẳng phải rất tốt sao?" "Nói thật lòng, tôi không thấy sự phối hợp, tôi chỉ thấy một bia đỡ đạn cực kỳ nổi bật. Tất cả kẻ địch và hỏa lực tầm xa phe ta đều đang tập trung vào bia đỡ đạn này." "Ha ha! Không sao, ông xem, rõ ràng đòn tấn công của tiểu đội tầm xa đã trở nên hiệu quả hơn! Hơn nữa cho đến bây giờ Lorn vẫn chưa ngã xuống, chứng tỏ lối đánh này rất tốt mà!" Cái này mà tốt chỗ nào chứ! —— Simon vốn định tranh luận to tiếng như vậy, tiếc rằng thành tích của họ quá đỗi rực rỡ. …… Vào ngày hôm đó, mọi người đều gặt hái được như nguyện — hay nói cách khác, đều nhận được một vài thứ. Tiểu Đội 5 nhận được một Phó Tiểu Đội Trưởng, Đội Viễn Chinh nhận được một "Quan Chèn Ép Tiền Tuyến", Simon bận rộn nhận được một ngày "nghỉ nhức đầu đặc biệt", còn Varka thì nhận được một "chuyện cười về Simon" có thể dùng làm mồi nhắm rượu. Về phần Lorn, từ sau ngày hôm đó, anh đã có một phương thức chiến đấu và cuộc sống mới, cùng một… "viên bi thủy tinh" có thể phát huy chút tác dụng khi thực hiện nhiệm vụ.

Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật

Giới thiệu chính thức.

I - Nhân Vật

Mũi nhọn tập kích đêm đen, tên kêu phá tan ác mộng

"... Ta đã biết rõ quyết định của ngài cũng như nỗi lo ngại của nhiều đồng liêu. Để một hiệp sĩ như vậy tham gia viễn chinh, quả thực có thể bù đắp những thiếu sót của các hiệp sĩ khác. Vấn đề duy nhất còn lại là, ta phải làm sao để trông chừng cả hai người cùng một lúc đây?" - Đêm trước viễn chinh, thư hồi đáp của Simon Page gửi Varka Varka Thư Hồi Âm

==========

Lorne tuy là Đội Phó của đội cự ly xa, nhưng lại rất ít khi dùng tên.

Người lần đầu tiên đi cùng cậu ấy luôn có ấn tượng sâu sắc về điểm này——khi các đội viên dựng tuyến phòng thủ ở phía sau bằng cung nỏ và súng trường, vị kỵ sĩ trẻ tuổi vốn nên ở lại sau công sự chắn đạn ấy thường đã cầm thương vượt qua tuyến phòng thủ, đón đánh kẻ địch nguy hiểm nhất từ trước một bước.

Có kỵ sĩ từng hỏi thành viên đội cự ly xa về nguyên do trong đó, và câu trả lời thường có hai loại:

Chỉ cần cậu ấy đứng ở đó, sẽ không có kẻ địch nào có thể tiếp cận tuyến phòng thủ, mọi người đều có thể yên tâm viện trợ hỏa lực cho cậu ấy.

Chỉ cần cậu ấy xông lên phía trước, sẽ không có kẻ địch nào có thể duy trì thế phòng thủ, theo đó cậu ấy chính là mũi tên sắc bén nhất của toàn đội.

Còn câu trả lời mà bản thân Lorne đưa ra lại không hề phức tạp:

"Nhiều lúc, tự tay tôi cầm thương đâm tới còn chuẩn và nhanh hơn cả bắn tên."

Đối với Lorne, vũ khí và chiến thuật không có chuyện cái nào mạnh cái nào yếu, chỉ có hiệu suất cao hay thấp. Khi nên bắn lén thì bắn lén, lúc cần dùng thương thì dùng thương. Dù cảm giác dùng mũi thương đâm xuyên giáp trụ là dễ chịu nhất, nhưng nếu là vì thắng lợi hiệu quả hơn, thì mai phục, hạ độc, tập kích, đột nhập cũng không mất đi giá trị của một phương sách hay.

Chỉ có điều mỗi khi cậu ấy cần bắn lén, thường sẽ không để lại nhân chứng nào.

Cũng vì vậy, ấn tượng cậu ấy để lại cho mọi người luôn là một bóng hình nhanh nhẹn tay cầm vũ khí lao đi trên chiến trường.

Giống như mũi tên hay viên đạn xé gió lao tới, nhưng lại càng tàn nhẫn hơn, và càng không thể né tránh.

II. Câu chuyện

Ảnh cốt truyện chính thức của Lohen (Lạc Ân)

Điều Hướng WIKI Genshin Impact

V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Nội dung chuyên sâu

Nhân vật (Character) liên quan

Bình luận