"Ở một quốc gia đầy nhân tài như Sumeru, khi nhắc đến nhà thiết kế, người ta có thể nghĩ đến rất nhiều lựa chọn, nhưng khi nói đến nhà thiết kế kiến trúc, nhiều người sẽ bất giác nghĩ ngay đến cái tên — Kaveh (Tạp Duy). Anh xuất thân từ Phái Kshahrewar của Giáo Viện, từng được ca tụng là nhà thiết kế kiến trúc xuất sắc nhất trong vài thập kỷ gần đây, và được mệnh danh là "Ánh Sáng của Kshahrewar". Nhưng tiếc là, bản thân Kaveh (Tạp Duy) lại không hề cảm động trước danh hiệu này. Danh tiếng và chức danh tuy là sự công nhận dành cho anh, nhưng cũng là sự ràng buộc áp đặt lên anh. Ví dụ như bây giờ, Kaveh (Tạp Duy) cảm thấy vô cùng xấu hổ về việc mình bị phá sản. Một người vô danh có thể công khai thừa nhận mình phá sản, nhưng một nhà thiết kế kiến trúc nổi tiếng thì không thể. Quá thẳng thắn sẽ dẫn đến khủng hoảng uy tín. Vì vậy, vì sĩ diện, Kaveh (Tạp Duy) luôn lảng tránh chuyện này, và cố gắng tỏ ra mình đang sống một cuộc sống thoải mái vui vẻ. May mắn là năng lực thiết kế và trình độ thẩm mỹ của anh vô cùng xuất chúng, mọi người tin vào tài năng của anh, nên cũng tin vào những điều đó. Đại kiến trúc sư Kaveh sao lại có quá nhiều phiền não được chứ?"

Thư viện ảnh

2

Thông Tin Cơ Bản

Danh xưng
Gương Trời
Họ tên đầy đủ/Tên thật
Kaveh (Kaveh)
Khu vực
Chủng tộc
Nhân loại
Giới tính
Nam
Độ hiếm
Thường trực/Giới hạn
Thường trú
Vision
Thảo
Loại vũ khí
Trọng Kiếm
Cung mệnh
Cung Thiên Điểu
Món ăn đặc biệt
Ngày ra mắt
Ngày 02 tháng 05 năm 2023 (Phiên bản 3.6)
TAG
Hoàn trả vật phẩm trang trí, phản ứng đặc hóa, đính kèm nguyên tố đặc biệt, hồi phục bản thân, tăng kháng gián đoạn bản thân, tăng kháng tính bản thân, tăng tốc độ tấn công bản thân, tăng tinh thông nguyên tố bản thân
Giới thiệu
Nhà thiết kế kiến trúc nổi tiếng của Sumeru, người luôn dành quá nhiều sự quan tâm cho mọi thứ. Một người theo chủ nghĩa thẩm mỹ, luôn bị thực tại làm cho phiền muộn.

Chỉ Số Thuộc Tính

CấpHP tối đaTấn côngPhòng ngựTinh thông nguyên tố
Trước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấp
1
1003
20
63
0
20
2577
3326
50
65
162
209
40
4982
5514
67
108
313
346
0
24
50
6343
7052
124
138
398
443
24
48
60
7881
8413
154
164
495
528
48
48
70
9241
9773
181
191
580
613
48
72
80
10602
11134
207
218
665
699
72
96
90
11962
-
234
-
751
-
96
-

Thăng cấp

Tổng cộng cần cho cấp 0~90
  • Kinh Nghiệm Kẻ Lang Thang
  • Kinh Nghiệm Anh Hùng
  • Mora210万
    Mora
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Bột Huỳnh Quang
  • Bụi Tinh Thể
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Vụn Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Ngọc Bích Sinh Trưởng
Cấp 20Cấp 40Cấp 50
  • Mora20000
    Mora
  • Vụn Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Hoa Tang Thương
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Mora40000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Mora60000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Bột Huỳnh Quang
Cấp 60Cấp 70Cấp 80
  • Mora80000
    Mora
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Bột Huỳnh Quang
  • Mora100000
    Mora
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Bụi Tinh Thể
  • Mora120000
    Mora
  • Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Dây Leo Chế Ngự
  • Hoa Tang Thương
  • Bụi Tinh Thể

Cung mệnh

TênHiệu ứng
Bài Yết Cổng Cao
Trong vòng 3 giây sau khi thi triển Họa Tắc Xảo Thi, Kháng Nguyên Tố Thảo của Kaveh (Tạp Duy) tăng 50%, nhận trị liệu tăng 25%.
Dấu Tích Trạm Ngự
Trong thời gian duy trì Phồn Hội Ngung Khung, tốc độ Tấn công thường của Kaveh (Tạp Duy) tăng 15%.
Hương Thơm Tháp Vàng
Cấp kỹ năng Phồn Hội Ngung Khung tăng 3 cấp. Tối đa đạt cấp 15.
Yến Tiệc Trăm Cột
Sát thương gây ra khi Hạt Nhân Thảo do Kaveh (Tạp Duy) kích hoạt phản ứng Nở Rộ hoặc Nở Rộ Nhanh nổ tung tăng 60%.
Kho Tàng Cổ Đại
Cấp kỹ năng Họa Tắc Xảo Thi tăng 3 cấp. Tối đa đạt cấp 15.
Lý Tưởng Vườn Trời
Trong thời gian duy trì Phồn Hội Ngung Khung, khi đòn Tấn công thường, trọng kích hoặc tấn công khi đáp của Kaveh (Tạp Duy) trúng kẻ địch, sẽ giải phóng Ánh Sáng Thiên Viên tại vị trí kẻ địch, gây Sát thương phạm vi Nguyên Tố Thảo bằng 61.8% tấn công của Kaveh (Tạp Duy), đồng thời khiến tất cả Hạt Nhân Thảo trong phạm vi ảnh hưởng nổ tung. Hiệu quả này mỗi 3 giây tối đa kích hoạt một lần.

Thiên Phú

Phác Thảo Thước Đo
Mô Tả
Tấn Công Thường

Điều khiển "Mehrak", thực hiện tối đa 4 lần chém liên tiếp.

Trọng Kích

Tiêu hao thể lực liên tục để thực hiện các lần chém nhanh.

Khi Trọng Kích kết thúc, sẽ thực hiện một phát chém cực kỳ uy lực.

Tấn Công Khi Đáp

Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp và gây sát thương diện rộng khi chạm đất.
Thuộc tính chi tiếtLV1LV2LV3LV4LV5LV6LV7LV8LV9LV10LV11LV12LV13LV14LV15
1 lần sát thương
76.2%
82.4%
88.6%
97.5%
103.7%
110.7%
120.5%
130.2%
140.0%
150.6%
161.2%
2 lần sát thương
69.6%
75.3%
81.0%
89.1%
94.7%
101.2%
110.1%
119.0%
127.9%
137.7%
147.4%
3 lần sát thương
84.3%
91.1%
98.0%
107.8%
114.6%
122.5%
133.3%
144.0%
154.8%
166.6%
178.3%
4 lần sát thương
102.7%
111.1%
119.4%
161.4%
139.7%
149.3%
162.4%
175.5%
188.7%
203.0%
217.3%
Sát thương vòng lặp trọng kích
53.2%
57.5%
61.8%
68.0%
72.3%
77.3%
84.1%
90.9%
97.6%
105.1%
112.5%
Sát thương kết thúc trọng kích
96.2%
104.0%
111.8%
123.0%
130.8%
139.8%
152.1%
164.4%
176.6%
190.1%
203.5%
Tiêu hao thể lực Trọng kích
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Mỗi giây 40.0 điểm
Thời gian duy trì tối đa
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
5.0 giây
Sát thương khi đang rơi
74.6%
80.7%
86.7%
95.4%
101.5%
108.4%
118.0%
127.5%
137.0%
147.4%
157.8%
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao)
149%/186%
161%/201%
173%/217%
191%/238%
203%/253%
217%/271%
236%/295%
255%/318%
274%/342%
295%/368%
316%/394%

Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng

CấpNguyên liệu cần thiếtCấpNguyên liệu cần thiết
1→2
  • Mora12500
    Mora
  • Bài Giảng Của Tinh Tế
  • Bào Tử Nấm Quỷ
6→7
  • Mora120000
    Mora
  • Triết Học Của Tinh Tế
  • Bụi Tinh Thể
  • Hoa Tươi Ban Sơ
2→3
  • Mora17500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Tinh Tế
  • Bột Huỳnh Quang
7→8
  • Mora260000
    Mora
  • Triết Học Của Tinh Tế
  • Bụi Tinh Thể
  • Hoa Tươi Ban Sơ
3→4
  • Mora25000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Tinh Tế
  • Bột Huỳnh Quang
8→9
  • Mora450000
    Mora
  • Triết Học Của Tinh Tế
  • Bụi Tinh Thể
  • Hoa Tươi Ban Sơ
4→5
  • Mora30000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Tinh Tế
  • Bột Huỳnh Quang
9→10
  • Mora700000
    Mora
  • Triết Học Của Tinh Tế
  • Bụi Tinh Thể
  • Hoa Tươi Ban Sơ
  • Vương Miện Trí Thức
5→6
  • Mora37500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Tinh Tế
  • Bột Huỳnh Quang

Câu Chuyện Nhân Vật

Cho đến tận hôm nay, khi đi dạo trong Cung Điện Alcazarzaray hay các nơi trong Giáo Viện, đều có thể nghe thấy các học sinh phái Kshahrewar bàn tán và tưởng tượng về tiền bối đã tốt nghiệp Kaveh (Tạp Duy). Trong lòng các học sinh cùng trường cùng phái, Kaveh (Tạp Duy) là một tài năng hiếm có của phái Kshahrewar trong mấy chục năm gần đây, một nhà thiết kế lừng lẫy. Với những tác phẩm xuất chúng, Kaveh (Tạp Duy) đã thành công lưu danh vào lịch sử Giáo Viện. Nếu có học sinh phái Kshahrewar đang thảo luận bên đường, bạn có thể nghe họ kể về những thành tựu của Kaveh (Tạp Duy): tự mình thiết kế Cung Điện Alcazarzaray, trùng tu ngọn hải đăng cổ được coi là công trình biểu tượng của Cảng Ormos, cải tạo thang máy và hệ thống kết cấu vận chuyển hàng hóa ở cảng, đi đầu trong việc đề xuất phương pháp tối ưu hóa không gian vòng quanh rừng và thung lũng... vân vân. Với những thành tựu đó, đối với nhiều người, Kaveh (Tạp Duy) không còn là một cái tên đơn thuần, mà đã trở thành một từ đồng nghĩa với sự nghiệp thành công của một nhà thiết kế. Nhiều người khao khát có được một lý lịch như anh: thể hiện tài năng xuất chúng khi còn đi học, được các tổ chức kiến trúc lớn mời làm việc sau khi tốt nghiệp, và vài năm sau rời khỏi tập thể để làm việc với tư cách cá nhân. Những lời đồn đại thế gian chỉ dừng lại ở đó, sự thật và quá khứ ẩn sau những thành tựu gần như không ai biết, và đó chính là điều mà Kaveh (Tạp Duy) luôn che giấu. Anh ấy tất nhiên là một nhà thiết kế rất giỏi, tiếc là, ngay cả một người như anh cũng không thể có được cuộc sống hoàn hảo như mọi người tưởng tượng. Dựa trên kinh nghiệm của mình, Kaveh (Tạp Duy) sẽ nói: hiểu lầm là một rắc rối không bao giờ tránh khỏi. Con người khó tránh khỏi những lúc mất đi khả năng phán đoán, bị ảnh hưởng bởi những định kiến cứng nhắc, ví dụ như khi nghe đến "nhà thiết kế", phản ứng đầu tiên đều là những giấc mơ ban ngày như chỉ cần động ngón tay là kiếm được tiền dễ dàng, chỉ cần vung bút vài nét là công thành danh toại, còn khi nghe đến hai chữ "nghệ thuật", trước mắt lại hiện ra một loạt những ấn tượng kỳ quặc không biết từ đâu ra như lêu lổng, tự cho mình là trung tâm, tính cách hoặc u ám hoặc điên cuồng, thích ra vẻ ta đây. Bản thân Kaveh (Tạp Duy) không hề giống với những tưởng tượng trên. Anh không thể chỉ vung bút là hoàn thành thiết kế, mà luôn chân thành đối đãi với mỗi công việc thiết kế; anh ăn mặc như một người thành đạt, nhưng thực tế lại không bao giờ chỉ dựa vào thù lao để đánh giá một dự án; nguyên tắc thiết kế của anh vượt xa hầu hết mọi người ở Sumeru, coi "nghệ thuật" là nguồn sống của thiết kế, nhưng không vì thế mà bỏ qua ý nghĩa nhân văn và tính thực dụng, thậm chí vì điều đó mà phải hy sinh một số thứ trong quá trình thực hiện dự án, đôi khi là thời gian nghỉ ngơi, đôi khi là hiệu quả trang trí nghệ thuật, và đôi khi là chính thù lao của mình. Sau nhiều năm tích lũy, Kaveh (Tạp Duy) đã thành công. Sau khi Cung Điện Alcazarzaray ra đời, anh nổi danh khắp Sumeru. Các đồng nghiệp không ngớt lời ca ngợi cung điện huyền thoại trên cây đại thụ, kinh ngạc trước sức tưởng tượng bay bổng của nhà thiết kế, và cũng say đắm trước giá trị kết hợp tuyệt vời của nó - tập hợp chức năng kiến trúc và tự sự nhân văn vào một, mang trong mình kỹ nghệ xa hoa đồng thời cho phép bản thân công trình tồn tại dưới hình thức chính xác, tinh xảo và đẹp đẽ, dùng tác phẩm này để trực tiếp viết lại bầu không khí của không gian núi non xung quanh. Không ai có thể phủ nhận Cung Điện Alcazarzaray là một thử nghiệm cực kỳ thành công. Còn về việc Kaveh (Tạp Duy) phá sản trong dự án này do các vấn đề tích tụ từ nguyên tắc cá nhân và những trắc trở trong sự nghiệp, những người đồng nghiệp đó vẫn chưa hề hay biết. Sự thật cũng giống như những khổ đau đằng sau thành công, được Kaveh (Tạp Duy) nỗ lực che giấu rất kỹ.
Kaveh (Tạp Duy) sinh ra trong một gia đình học giả điển hình ở Sumeru. Cha anh xuất thân từ Phái Haravatat, từng làm việc tại Giáo Viện, mẹ anh tốt nghiệp Phái Kshahrewar, giống như Kaveh (Tạp Duy), cũng là một nhà thiết kế kiến trúc nổi tiếng. Chịu ảnh hưởng từ cha mẹ, Kaveh (Tạp Duy) từ nhỏ đã thể hiện sự hứng thú với thiết kế kiến trúc. Khi anh ngồi ở nhà chơi bộ xếp hình mà cha mẹ mua, họ cũng ngồi trong phòng khách. Không cần tiếng nói cũng không sao, nhà là một bầu không khí. Nhận thức của Kaveh (Tạp Duy) về "nhà" chính là bắt nguồn từ khoảng thời gian đó. Ngày vui ngắn chẳng tày gang, vào một năm trước khi Kaveh (Tạp Duy) nhập học Giáo Viện, cha anh dưới sự khuyến khích và yêu cầu của anh đã đăng ký tham gia Giải Đấu Tranh Bá Viện do Giáo Viện tổ chức. Cuộc thi vốn không phức tạp, cha của Kaveh (Tạp Duy) được công nhận là có khả năng đoạt chức vô địch nhưng lại vuột mất ngôi vị, và sau cuộc thi đã mất tích một thời gian. Chẳng bao lâu sau, tin dữ ập đến: cha anh qua đời vì tai nạn ở sa mạc. Tin tức quá đột ngột, khiến hai mẹ con hoàn toàn rơi vào hỗn loạn. Mẹ của Kaveh (Tạp Duy) bị đả kích nặng nề, bà vốn là người nhạy cảm, cái chết của chồng khiến bà suy sụp, trong một thời gian dài chìm sâu trong lo âu và trầm cảm. Còn Kaveh (Tạp Duy), dù bao nhiêu lần nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, đều lặp đi lặp lại giấc mơ về câu nói đùa của cha trước khi ra đi và lời hứa sẽ mang về cho anh những thứ hay ho. Kaveh (Tạp Duy) khi còn nhỏ đã nhận ra rằng, nếu anh không đề nghị, có lẽ cha sẽ không tham gia cuộc thi, sẽ không mất tích sau cuộc thi, và cuối cùng không phải chết. Nhưng dù anh có cầu xin thế nào, những gì đã xảy ra đều đã xảy ra, cái chết của cha, nỗi đau của mẹ... tất cả những điều không thể cứu vãn chỉ vì một câu nói của mình. Từ ngày đó, cuộc đời của Kaveh (Tạp Duy) hoàn toàn bị cảm giác tội lỗi bủa vây. Mẹ từng nói cha là một người tốt bụng, sống cùng người như vậy là một điều hạnh phúc. Sau khi cha qua đời, mẹ quả thực không còn cười nữa. "Nhà" vì thế từ một thánh địa ấm áp, có ánh nắng trở thành một phòng khách cô đơn, lạnh lẽo. Nhiều lần Kaveh (Tạp Duy) thấy mẹ ngồi trên sofa ngẩn ngơ nhìn đôi tay run rẩy của mình, bà không thể vẽ được gì, trong đầu không có một ý tưởng nào. Mỗi khi như vậy, Kaveh (Tạp Duy) lại như bị một bàn tay vô hình khổng lồ đè xuống đất, không thể không tự vấn trong lòng: nếu không phải là mình, thì ngôi nhà này sao lại trở nên như bây giờ? Lúc đó Kaveh (Tạp Duy) còn nhỏ, những việc có thể làm rất hạn chế. Vì mặc cảm tội lỗi, anh cố gắng hết sức ở bên cạnh mẹ, không bao giờ để lộ vẻ mặt chán nản trước mặt mẹ, hỗ trợ mẹ ở bất cứ đâu anh có thể nghĩ đến, dù biết rằng những điều đó chỉ như muối bỏ bể. Giữa lúc hỗn loạn, Kaveh (Tạp Duy) đến tuổi nhập học, thi đỗ vào Phái Kshahrewar của Giáo Viện. Con trai nhập học, thời gian hai mẹ con ở bên nhau khó tránh khỏi giảm bớt. Để thay đổi tâm trạng, mẹ của Kaveh (Tạp Duy) đã đến Fontaine giải khuây. Trong thời gian đó, bà nhận được lời mời làm việc tại địa phương, sau khi trở về Sumeru đã báo tin vui cho Kaveh (Tạp Duy). Dù biết rằng sau khi mẹ đi, mình sẽ sống một cuộc sống cô đơn, Kaveh (Tạp Duy) vẫn vui vẻ đồng ý, và vào ngày mẹ rời Sumeru, anh đã tiễn bà ra đi. Cho đến khi con tàu rời cảng rất lâu, Kaveh (Tạp Duy) vẫn đứng yên tại chỗ nhìn theo. Anh cảm thấy vô cùng lưu luyến, nhưng cũng hiểu rằng đối với mẹ, rời khỏi nơi đau buồn mới là tốt nhất. Vì hạnh phúc của bà, Kaveh (Tạp Duy) sẽ không thừa nhận mình cô đơn. Anh hứa với mẹ rằng anh đã lớn, tuyệt đối có thể sống một mình. Nếu một ngày nào đó trong tương lai anh đau khổ vì cô đơn, thậm chí mất ngủ hàng đêm vì gia đình tan vỡ, đó cũng là hình phạt cho việc anh đã xúi giục cha tham gia cuộc thi. Đối với một tội nhân đã hại cha và mẹ, bất cứ điều gì cũng là đáng phải nhận, anh phải mang theo dấu ấn này mà tiếp tục sống. Xét thấy tư tưởng này đã luôn đi cùng anh trong tương lai, có lẽ có thể cho rằng, gia đình đã dạy cho Kaveh (Tạp Duy) thế nào là lòng quan tâm, và cũng đã hoàn toàn tước đi khả năng làm tổn thương người khác của Kaveh (Tạp Duy). Do đó, trong nhiều năm sau này, anh luôn bị giằng xé bởi cá tính và lý tưởng của mình, cố gắng hết sức để giúp đỡ gần như bất kỳ ai cầu xin anh, cố gắng chống lại một số điều, nhưng lại không thể thực sự đối đầu với người khác. Anh thường làm việc thiện, nhưng vẫn cảm thấy tội lỗi, thỉnh thoảng lại bị cảm giác tội lỗi đè nặng. Hơn thế nữa, anh không thể tồn tại trong sự tử tế thuần túy, luôn cho rằng mình đáng bị trừng phạt khi Lựa Chọn, chỉ mong tìm được chút an ủi từ những nỗi đau này. Nếu ví Kaveh (Tạp Duy) như một bức tượng điêu khắc, từ bất kỳ góc độ nào nhìn vào anh cũng không có kẽ hở. Nhưng chỉ cần tìm thấy một điểm yếu cốt lõi, là có thể hoàn toàn phá hủy nó.
Sau khi tốt nghiệp, Kaveh (Tạp Duy) trước tiên đến giúp đỡ các dự án nhóm của các giáo viên và bạn học cùng phái. Anh mới ra trường, phụ trách thiết kế, công trình nặng nề khiến anh không thở nổi. Nhưng Kaveh (Tạp Duy) tự nhận mình là người kiên cường, luôn cố gắng dồn hết thời gian và sức lực vào công việc, suốt hai năm trời, anh bị đủ loại dự án sai khiến, ngày đêm phục vụ người khác. Sau khi tích lũy đủ kinh nghiệm, Kaveh (Tạp Duy) rời khỏi các dự án hợp tác, bắt đầu nhận việc với tư cách cá nhân, tích lũy được một lượng khách hàng yêu thích phong cách của anh. Không ít người mời anh thiết kế kiến trúc, đây là khởi đầu của sự nghiệp, nhờ nỗ lực, anh đã dành dụm được một khoản tiền. Không lâu sau, Kaveh (Tạp Duy) gặp phải giai đoạn bế tắc trong sự nghiệp. Thị trường thực tế hoàn toàn khác với thiết kế trong trường học, thực tế hơn, thực dụng hơn, và yêu cầu của khách hàng cũng khó đáp ứng hơn nhiều so với giáo viên hướng dẫn. Đồng thời, xu hướng học thuật của Sumeru cũng gây ra sự can thiệp đáng kể đối với Kaveh (Tạp Duy). Anh bắt đầu nhận ra rằng, lý tưởng và sự nghiệp của mình quả thực như một người nào đó đã nói, không thể dễ dàng thực hiện được. Các trường phái và quan điểm của học giả Sumeru không ngừng thay đổi, trong số họ không thiếu những người thích tự phê bình, tự nghi ngờ, sự tiến bộ và thay đổi của các yếu tố xã hội cũng thúc đẩy những suy nghĩ này. Do đó, những thứ từng được tôn sùng trong quá khứ có thể sẽ trở thành đối tượng bị chỉ trích trong tương lai, ví dụ như sách giấy, hay nghệ thuật. Và ngoài những người thực sự say mê nghệ thuật, không ai biết nghệ sĩ ở Sumeru phải chịu đựng những gì. Cùng với việc Giáo Viện ngày càng tôn sùng và khao khát thành tựu học thuật, giới học giả ngày càng đề cao học thuật thuần túy và kỹ năng thực dụng. Phong cách của Lục Hiền Nhân trở nên cực đoan, quan điểm "nghệ thuật là thứ vô ích" dần chiếm ưu thế. Những người làm nghệ thuật bị đối xử bên lề, nhiều ngành học liên quan đến nghệ thuật cũng âm thầm bắt đầu phi nghệ thuật hóa. Các dự án kỹ thuật mà Kaveh (Tạp Duy) tiếp xúc phần lớn bị coi là sản xuất hàng loạt. Anh đề xuất các phương án thiết kế đẹp mắt cho dự án, đều bị từ chối với lý do "bao bì thừa thãi vô nghĩa", "dự án chỉ cần kiến trúc thực dụng". Anh vốn theo đuổi việc tạo ra những thiết kế tốt vừa có tính thẩm mỹ nghệ thuật vừa có giá trị thực dụng cho mọi người, nhưng giờ đây nghệ thuật đã trở thành trò cười, người ta phủ nhận sự cần thiết và giá trị tồn tại của nghệ thuật, tự nhiên sẽ không cho Kaveh (Tạp Duy) bất kỳ không gian thiết kế nào. Kaveh (Tạp Duy), người tin rằng kiến trúc là nghệ thuật, kiên quyết phản đối quan điểm nghệ thuật vô dụng, tuy nhiên nghề nghiệp buộc anh phải có sự hỗ trợ kỹ thuật và đầu tư, khiến anh không thể thoát khỏi các vòng tròn liên quan, càng không thể thể hiện thái độ ra mặt để rồi bị rút vốn, điều đó sẽ liên lụy đến quá nhiều người. Ước mơ và sự nghiệp đều không thuận lợi, Kaveh (Tạp Duy) tự cho mình một kỳ nghỉ dài. Về đến nhà, lại bất ngờ nhận được một lá thư từ Fontaine. Mẹ viết trong thư: bà đã tìm được người có thể gửi gắm phần đời còn lại, dự định tái hôn ở Fontaine, bà với tâm trạng thấp thỏm và mong đợi, báo tin này cho người thân duy nhất. Kaveh (Tạp Duy) viết thư trả lời chúc mừng mẹ và chân thành chúc bà hạnh phúc, còn lên đường đến Fontaine tham dự hôn lễ của bà. Nghi lễ rất đơn giản, chỉ có vài người tham gia. Lần nữa nhìn thấy nụ cười của mẹ, Kaveh (Tạp Duy) trước tiên là vui mừng, sau đó cảm thấy lạc lõng. Mẹ đã để lại toàn bộ tài sản ở Sumeru cho Kaveh (Tạp Duy). Ba ngày sau anh trở về Sumeru, một lần nữa nhận ra ngôi nhà trống trải đến đáng sợ, chỉ cần nằm trên sofa cũng có thể cảm nhận được cuộc đời vô cùng cô đơn, đúng như lời của mỗi một học giả hiền triết đã nói: "Hãy làm điều đúng đắn, dù phải trả giá bằng tất cả".
Càng làm trong ngành kiến trúc lâu, Kaveh (Tạp Duy) càng cảm thấy bất mãn với hiện trạng xã hội. Lúc này, anh đột nhiên có được một cơ hội: Lão gia Sangemah Bay, một thương nhân giàu có, đã tìm đến và mời anh thiết kế một dinh thự riêng. Lão gia Sangemah Bay khá có tiếng trong giới, nhưng mãi đến khi gặp mặt, Kaveh (Tạp Duy) mới biết vị lão gia này tên là Dori-Sangemah Bay (Đa Lị), một người vô cùng giàu có. Yêu cầu duy nhất của cô đối với dinh thự là: lớn và xa hoa. Kaveh (Tạp Duy) thăm dò hỏi một vài câu về phong cách thiết kế và yêu cầu chi tiết, nhưng Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) không mấy quan tâm. Ngay cả trong số tất cả các khách hàng của Kaveh (Tạp Duy), Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) cũng thuộc dạng kỳ lạ. Cô kinh doanh nhưng không quan tâm đến suy nghĩ của học giả, cô muốn xây dinh thự ở một nơi vắng vẻ, nghe nói là vì nhu cầu kinh doanh, và khuyên Kaveh (Tạp Duy) đừng hỏi nhiều, chỉ cần thiết kế một dinh thự khiến người ta phải kính sợ là được. Về tính nghệ thuật, Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) không quan tâm, cũng không ngăn cản. Kaveh (Tạp Duy) gần như ngay lập tức nhận ra đây là một công việc hiếm có đến nhường nào. Một dinh thự không có giới hạn, nghĩa là anh có thể thỏa sức thể hiện phong cách thiết kế mà mình mong muốn. Bên A bỏ tiền, bên B bỏ sức, kinh doanh vốn dĩ nên như vậy, bị các trường phái học thuật hạn chế mới là làm ngược. Với nguồn động lực bất ngờ, Kaveh (Tạp Duy) thức trắng đêm để thiết kế phương án, và với tư cách là bên B, anh đề nghị Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) sửa đổi một chút — một lão gia thương nhân thực thụ không thể chỉ sống trong núi là đủ, nếu ngài muốn dinh thự này lưu danh thiên cổ, thì nên xây dựng nó một cách huyền thoại và mỹ quan hơn! Vườn hoa đi kèm là không thể thiếu, việc lựa chọn hoa trong vườn cũng rất tinh tế, nên mời các nhà thực vật học chuyên nghiệp đưa ra ý kiến. Ý tưởng phải táo bạo, phương án phải ổn định, bản thân ngôi nhà phải chú trọng tính thực dụng, trên cơ sở sang trọng cần bổ sung thêm nhà kho và phòng nghỉ theo yêu cầu của lão gia. Về việc chọn địa điểm... vách đá ở phía bắc sườn núi không tồi, lão gia Sangemah Bay mỗi ngày thức dậy mở cửa sổ là có thể nhìn thấy dòng nước chảy đẹp nhất giữa núi rừng. Mặc dù Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) nhiều lần đề nghị không xây gần vách đá, nhưng tinh thần thợ thủ công và khao khát nghệ thuật cháy bỏng của Kaveh (Tạp Duy) vẫn thôi thúc anh thuyết phục bên A bằng mọi giá. Công trình bắt đầu một cách rầm rộ, ngày đêm không nghỉ, tiến triển ổn định dưới sự giám sát của Kaveh (Tạp Duy). Nhưng lý tưởng thực sự không dễ dàng đạt được như vậy. Khi chọn địa điểm, Kaveh (Tạp Duy) đã cân nhắc mọi thứ, chỉ không ngờ rằng tốc độ phát triển của Tử Vực lại tăng mạnh vào năm đó. Khi công trình hoàn thành được bảy phần, vào một đêm yên tĩnh, Tử Vực lặng lẽ xuất hiện, phá hủy toàn bộ phần đã hoàn thành. Đống đổ nát như một tia sét giáng xuống đầu Kaveh (Tạp Duy). Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) nghe tin vội đến, tức giận không kìm được, ra lệnh cho Kaveh (Tạp Duy) rút khỏi dự án. Mặc dù các Kiểm Lâm Viên nhanh chóng đến xử lý Tử Vực, nhưng công trình bị hư hại không thể cứu vãn. Kaveh (Tạp Duy) biết rõ cơ hội như vậy khó có lại, anh khổ sở cầu xin Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) cho mình ở lại để hoàn thành Cung Điện Alcazarzaray. Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) chỉ ra vấn đề mấu chốt một cách gay gắt: việc thay đổi địa điểm là do Kaveh (Tạp Duy) mạnh mẽ yêu cầu, bây giờ ngôi nhà bị hư hại, số vốn đã đầu tư coi như mất trắng, cho dù cô không truy cứu, công trình làm sao tiếp tục? Nếu xây lại, ai sẽ chịu trách nhiệm cho phần tổn thất? Kaveh (Tạp Duy) ngồi trên đống đổ nát suy nghĩ suốt một đêm. Anh vẫn còn một khoản tiết kiệm và một ngôi nhà do cha mẹ để lại. Nơi đó từng là "nhà" của anh, nhưng giờ đây chỉ là một tòa nhà trống rỗng. Và "nhà" vốn dĩ nên là gì? Là người làm thiết kế kiến trúc, anh hiểu rõ sự khác biệt hơn ai hết — một tòa nhà mất đi thành viên gia đình chỉ là một ngôi nhà, không thể được coi là một "ngôi nhà" thực sự. Sáng hôm sau, Kaveh (Tạp Duy) trở về Thành Sumeru bán đi ngôi nhà của mình, dùng số tiền bán nhà cùng với tiền tiết kiệm và toàn bộ phí thiết kế mà Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) đã trả cho anh để đầu tư vào công trình, bù đắp cho bảy phần vốn đã mất. Phần chênh lệch do Dori-Sangemah Bay (Đa Lị) ứng trước. Cung Điện Alcazarzaray cuối cùng đã được hoàn thành vào một ngày nắng đẹp. Kaveh (Tạp Duy) đã dốc hết tất cả để xây dựng một cung điện huyền thoại hoàn toàn không thuộc về mình. Khi công trình kết thúc, anh không kiếm được một đồng nào, lại còn nợ bên A một khoản tiền lớn do chi phí phát sinh nhỏ trong giai đoạn sau. Kaveh (Tạp Duy) bề ngoài phản đối kịch liệt, nhưng sâu trong lòng anh biết mình không thể chối bỏ sự thật nợ nần. Tâm hồn anh một lần nữa bị cảm giác tội lỗi chiếm lấy, và lão gia Sangemah Bay là một thương nhân tinh ranh, chỉ cần nhìn là biết anh không phải đang trả giá cho bên A mà là cho lý tưởng của chính mình. Có người nhất quyết đặt cược tất cả tài sản vào lý tưởng, sao một thương nhân lại ngăn cản? Kiến trúc suy cho cùng chỉ là kinh doanh, chỉ có lý tưởng là vô giá. Còn việc Kaveh (Tạp Duy) sau đó không nhà để về, lại là một câu chuyện khác.
Sau khi phá sản, Kaveh (Tạp Duy) suy sụp một thời gian. Cung Điện Alcazarzaray đã tạm thời lấp đầy lỗ hổng trong lòng anh do quá nhiều thứ tạo ra, và cũng một lần nữa chứng minh cho anh thấy: để đạt được lý tưởng, trả giá bao nhiêu cũng không đủ. Anh không tìm thấy phương hướng, lại bị cái xã hội không tiền thì không đi được một bước này làm cho khốn đốn. Từ nhỏ đã quen tỏ ra mạnh mẽ, Kaveh (Tạp Duy) không muốn bạn bè biết chuyện mình đã tán gia bại sản, chỉ còn lại chút tiền lẻ, đành đến quán rượu gọi vài chai để giải khuây, uống một chai đã say gục bên bàn, tỉnh dậy vẫn ở nguyên vị trí đó. Chủ quán rượu Lambad tốt bụng đã giữ chỗ và cho anh một ít rượu miễn phí. Để cảm ơn, Kaveh (Tạp Duy) đã thiết kế lại khu vực ghế lô trên lầu hai của quán rượu cho ông. Thỉnh thoảng gặp lại bạn học cũ của Giáo Viện ở quán rượu, Kaveh (Tạp Duy) cũng giả vờ như chỉ đến đây uống rượu tìm cảm hứng, cứ thế mà ở quán rượu hơn nửa tháng. Trong thời gian này, anh lại một lần nữa gặp lại người bạn mà từ lâu đã không còn được gọi là bạn. Nhắc đến người bạn cũ của Kaveh (Tạp Duy), khó mà không nói đến vị Quan Thư Ký hiện tại của Giáo Viện, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), xuất thân từ Haravatat. Thời sinh viên, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) nhập học muộn hơn bạn bè cùng trang lứa, nhưng thành tích lại xuất sắc vượt trội. Mọi người chỉ biết có một sinh viên đạt điểm cao, không rõ anh ta là ai, thường xuất hiện ở đâu. Nhắc đến người này, ngay cả các học giả lão làng của Kshahrewar cũng lắc đầu, gọi anh ta là một thiên tài quá thông minh đến mức khó gần. Năm đó, Kaveh (Tạp Duy) vừa trải qua chuyện mẹ qua đời, ngày ngày sống trong cô độc. Anh tình cờ gặp người đàn Tinh thông nguyên tố này trong thư viện, vì tò mò nên đã bắt chuyện, và cứ thế quen biết với thiên tài của Haravatat, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm). Tuy nhiên, thời gian đã chứng minh, kết bạn không thể dựa vào sự tự mình đa tình. Kaveh (Tạp Duy) nhanh chóng phát hiện ra rằng Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), người nhỏ hơn mình hai tuổi, tuy cực kỳ tài hoa và trí tuệ, nhưng từ tính cách đến cách đối nhân xử thế, từ định hướng học thuật đến quan niệm lý tưởng, đều hoàn toàn trái ngược với anh. Thời đi học đã để lại cho Kaveh (Tạp Duy) nhiều kỷ niệm, và điều không vui nhất chính là dự án chung đó. Họ công nhận tài năng của nhau, quyết định thành lập một dự án nghiên cứu về kiến trúc cổ đại, chữ rune cổ và ngôn ngữ học. Kaveh (Tạp Duy) đề nghị Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) làm người khởi xướng dự án. Ban đầu, nhóm còn có các sinh viên khác tham gia, nhưng khi tiến triển, mọi người dần dần không theo kịp. Đó là lần đầu tiên Kaveh (Tạp Duy) nhận ra sự khác biệt tàn khốc và trực quan về tài năng giữa các cá nhân. Giáo Viện đã đẩy sự tương ứng giữa tài năng và tài nguyên học thuật đến cực điểm, mọi người ở đây thực sự hiểu một đạo lý, dùng lời của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) mà nói: có những việc tài năng quyết định giới hạn trên, còn nỗ lực quyết định giới hạn dưới, người thường và thiên tài cuối cùng sẽ bị một số yếu tố thực tế phân biệt, không cần phải cố gắng hòa nhập vào một nhóm không thuộc về mình. Nhưng lúc đó, Kaveh (Tạp Duy) vẫn kiên quyết cho rằng, đây chỉ là những trở ngại trong quá trình chứ không phải kết quả, trí tuệ nên được nhiều người cùng nhau khám phá. Để tránh các bạn học khác rút lui, Kaveh (Tạp Duy) đã tốn thời gian và công sức để xử lý công việc của họ, gánh vác gánh nặng lên vai mình. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) thì luôn giữ quan điểm ngược lại, cho rằng Kaveh (Tạp Duy) làm việc quá lý tưởng hóa, học thuật không phải là từ thiện, cứu giúp nhất thời không thể thay đổi được thực tế. Hai bên từ đó nảy sinh bất đồng. Cuối cùng, một ngày nọ, dự án chỉ còn lại hai người tham gia: Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) và Kaveh (Tạp Duy). Mâu thuẫn tích tụ đến đỉnh điểm và hoàn toàn bùng nổ. Kaveh (Tạp Duy) khăng khăng rằng Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) quá vị kỷ, anh ta vốn có thể quan tâm giúp đỡ nhiều người hơn và được nhiều người yêu mến hơn. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) thì chỉ ra rằng chủ nghĩa lý tưởng phi thực tế của Kaveh (Tạp Duy) là một sự trốn chạy khỏi thực tại, và một ngày nào đó sẽ trở thành gánh nặng trong cuộc đời, mà căn nguyên chỉ là cảm giác tội lỗi không thể trốn tránh trong lòng Kaveh (Tạp Duy). Nói đến đây, so với những thứ khác, điều Kaveh (Tạp Duy) cảm nhận được nhiều hơn là một nhát đâm chí mạng từ người bạn thân nhất. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đã vạch trần sự thật mà anh đã không thể đối mặt từ lâu, khiến anh lần đầu tiên cảm nhận được nỗi đau bị thực tế đâm trúng, và càng khiến anh quyết đoán tuyên bố rằng mình vô cùng hối hận vì đã kết bạn với một người thông minh quá mức như vậy. Tan đàn xẻ nghé, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) dứt khoát gạch tên mình khỏi bài luận văn, còn Kaveh (Tạp Duy) thì tức giận xé nát bản thảo luận văn của mình, nhưng không lâu sau lại hối hận vô cùng mà nhặt lại dán lại. Anh nhận ra rằng mình không thể thay đổi người bạn đó, và ngược lại cũng vậy. Sau này, hai bên nhiều lần đối đầu gay gắt trên các tạp chí học thuật, bác bỏ quan điểm của nhau. Trước đó, dự án "Giải mã Chữ Rune Cổ và Hướng Thiết Kế Kiến Trúc trong Di Tích Cổ Văn Minh Vua Deshret" đã đạt được tiến bộ vượt bậc. Thành tựu ngôn ngữ học của nó đã thành công lấp đầy logic ngữ pháp còn thiếu của một số ngôn ngữ cổ thiểu số, giúp giải mã thành công nhiều cổ tịch quan trọng. Thành tựu kiến trúc của nó cũng đã tối ưu hóa thành công kết cấu chịu lực của nhà ở tại một số địa hình đặc biệt ở Sumeru, cải thiện đáng kể đời sống người dân ở các vùng sâu vùng xa. Để khuyến khích, Giáo Viện đã đặc biệt cấp cho dự án này một địa điểm nghiên cứu, nhưng tiếc thay, do thiếu nhân tài, và các nhà nghiên cứu chính có chí hướng khác nhau... nó cuối cùng đã dừng lại. Dự án thất bại đã trở thành một quá khứ không thể trốn tránh trong cuộc đời Kaveh (Tạp Duy). Trong những năm tiếp theo, sau nhiều lần bị thực tế vùi dập, Kaveh (Tạp Duy) cuối cùng cũng thừa nhận rằng sự kiên trì một phía của mình không phải lúc nào cũng hữu ích. Cho đến khi không còn gì cả, anh mới hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của người bạn cũ. Người ta muốn leo lên khu vườn trên trời từ hư không, khó tránh khỏi bước hụt mà ngã chết. Là một thiên tài, Kaveh (Tạp Duy) khao khát tập thể, tiềm thức sợ bị xa lánh, đó chính là sự khác biệt giữa anh và Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm). Trở lại chiếc bàn trong quán rượu. Nhiều năm không gặp, Kaveh (Tạp Duy) vô cùng ngạc nhiên khi thấy Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) tình cờ đến mua rượu xuất hiện ở đây, còn Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) thì chỉ cần nhìn là biết tình trạng của anh cực kỳ tồi tệ. Bị cuộc sống đè nén quá lâu, Kaveh (Tạp Duy) đã trút hết mọi phiền não, dù sao vấn đề của anh cũng không thể che giấu, không cần phải che đậy trước mặt người bạn duy nhất đã tan vỡ mối quan hệ. Anh phàn nàn về nhiều chuyện, cho đến khi bước ra khỏi quán rượu vào đêm khuya, nhìn về nơi từng là nhà của mình, anh mới hoàn toàn im lặng. Ngược lại, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), sau khi nghe anh kể, như thể lại một lần nữa nhìn thấu anh, đã hỏi một câu hỏi khó trả lời: Lý tưởng của anh thực hiện đến đâu rồi? Chỉ có thực tế mới khiến học giả thừa nhận sai lầm. Nhưng Kaveh (Tạp Duy) lại không biết đâu mới là thực tế. Anh mong chờ một ảo cảnh đẹp đẽ đến mức người ta không cần phải trốn chạy, dù phải trả Cái Giá là chính mình cũng không sao. Anh vẫn tin rằng bản thân lý tưởng không sai, sai là ở phương pháp thực hiện của anh. Con người không nên từ bỏ, ngay cả khi làm việc thiện để lấp đầy một khoảng trống nào đó, kết quả vẫn có ý nghĩa đối với một số người. Dù không thể đến được vương quốc lý tưởng trong tưởng tượng, cũng không thể phủ nhận rằng nó vẫn huy hoàng thu hút thế nhân. Còn những thực tế như ảo ảnh, ví dụ như việc anh không nhà không cửa lại tình cờ ở nhờ nhà bạn cũ, mà bất động sản dưới tên Quan Thư Ký chính là do viện nghiên cứu mà Giáo Viện cấp năm xưa chuyển đổi thành, nếu không phải Kaveh (Tạp Duy) quyết đoán từ bỏ, tài sản học thuật dư thừa cũng sẽ không qua vài lần chuyển đổi hợp pháp mà trở thành nhà ở; ví dụ như Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) chưa bao giờ làm việc thiện vô điều kiện, Kaveh (Tạp Duy) biết rõ điều này nên vô cùng chột dạ, chủ động đề nghị giúp việc nhà nhưng lại ôm hết mọi việc vặt... đối với một người đang ở dưới đáy vực, tạm thời coi như là phiền não, nhưng cũng chứng minh rằng: người bạn không thể thay đổi mới là quá khứ không thể lay chuyển nhất trong cuộc sống. Lý trí và cảm tính, ngôn ngữ và kiến trúc, tri thức và tình người... từ trước đến nay đều là những thứ không thể thống nhất, tạo nên hai mặt của một tấm gương, và cả thế giới này.
Một cuốn sổ phác thảo cũ dày cộp, bìa làm bằng da. Nội dung không chỉ có các bản vẽ nguệch ngoạc mà còn có rất nhiều nội dung được cắt dán vào. Chủ nhân của nó hẳn đã dùng nó như một cuốn sổ kỷ niệm. Trang đầu tiên: "Cơ Sở Vẽ Kiến Trúc", tác giả: Faranak. Lời nhắn: "Sách của mẹ, giờ nhìn lại hình như bìa bị in lệch màu thì phải?" Trang thứ mười lăm: Một bức vẽ đơn giản được giấu đi, nội dung là một bóng người rơi vào cát lún. Nói là giấu đi vì hai trang trước sau đã bị dán lại bằng keo. Lời nhắn: "Cha... con xin lỗi. Con không biết phải viết gì mới có thể... Xin lỗi, xin hãy tha thứ cho con." Trang thứ hai mươi sáu: Một tờ đơn đăng ký đề tài. Lời nhắn: "Một khởi đầu tốt đẹp, hiếm khi gặp được một người cộng sự thông minh như vậy." Trang thứ ba mươi mốt: Một vài ghi chú học thuật và bản vẽ kiến trúc. Lời nhắn: "Tư tưởng của chúng ta thống nhất và hoàn chỉnh." Câu này đã bị gạch bỏ. "Tư tưởng của chúng ta đối lập nhau, mâu thuẫn tạo ra nhiều sự suy ngẫm và triết lý hơn." Câu này được giữ lại. Trang thứ bốn mươi hai: Bìa một bài luận văn bị xé nát rồi dán lại. Không có lời nhắn. Trang thứ bốn mươi bảy: Trích đoạn từ nội san của trường, không rõ tên bài gốc, nội dung được lưu lại như sau: "Kẻ ích kỷ rõ ràng không thể hiểu được điểm cuối của trí tuệ! Ngay cả khi mọi người đều tuyên bố mình có một vị trí trong tòa cung điện học thuật rộng lớn này, chúng ta vẫn nên hiểu rằng cuối cùng chính con người chứ không phải tri thức đã tạo nên thế giới trần tục. Thiếu đi vật chứa, tri thức sẽ không có nơi nào để tồn tại. Giá trị phổ quát được gán cho danh hiệu phổ quát ắt phải có giá trị của nó, phủ nhận cái chung không có nghĩa là quan điểm thiểu số sẽ theo đó mà trỗi dậy. Giống như mỹ học, cái đẹp vốn là một khái niệm khách quan tồn tại trong lòng người, sẽ không vì một bộ phận người không hiểu được mà mất đi giá trị." "Coi bản thân là một vật chứa vĩ đại chính là chỗ hạn hẹp của học giả. Cần biết rằng, chân lý không bao giờ tồn tại vì cá nhân. Lý lẽ của thế gian cùng tồn tại với tự nhiên, dù được đọc hay không cũng không dễ dàng thay đổi. Quá tin tưởng vào khách thể cũng là một sự tự bộc lộ, là biểu hiện của sự thiếu tự tin vào chủ thể. Ngoài ra, nếu một người đủ tự tin vào quan điểm của mình thì sẽ không treo các đại từ nhân xưng số nhiều (ví dụ như 'chúng ta') ở cửa miệng. Tôi có thể khẳng định, một mình tôi đủ để chống đỡ cho quan điểm này." Trang thứ năm mươi sáu: Một bức tranh phong cảnh Giáo Viện vẽ tay. Lời nhắn: "Chắc sẽ không quay lại làm việc đâu. Nhưng hy vọng một ngày nào đó mình có thể tham dự buổi tọa đàm ở đây với tư cách giảng viên." Hai mươi trang tiếp theo: Toàn là lịch trình công việc và ghi chú kèm hình vẽ. Nét bút từ tinh xảo đến nguệch ngoạc, có thể thấy thời gian ngày càng gấp rút, chủ nhân của cuốn sổ hẳn đang rất bận rộn với công việc. Trang thứ tám mươi lăm: Một bản thảo tinh xảo đến mức không nên gọi là bản phác thảo, là hình mẫu ban đầu của một công trình kiến trúc vĩ đại. Lời nhắn: "Có thể thực hiện, nhưng cần quá nhiều tài nguyên. Cần cân nhắc chi tiết." Trang thứ chín mươi mốt: Những hình vẽ nguệch ngoạc, rất lộn xộn. Không có lời nhắn. Trang thứ chín mươi hai: Một giấy chứng nhận chuyển nhượng bất động sản. Lời nhắn: "Có lẽ hơi bốc đồng, nhưng vừa nghĩ đến đây là vì một khả năng nào đó khiến mình tràn đầy hy vọng, thì lại không thể từ chối. Mong là mọi việc thuận lợi." Trang thứ một trăm linh một: Vài bức vẽ nhỏ. Lời nhắn: "Phen này toi hết rồi! Vẽ không ra, mai không vẽ nữa." Trang thứ một trăm linh bảy: Bản vẽ thiết kế nội thất, bối cảnh dường như là tầng hai của Quán Rượu Lambad. Lời nhắn: "Mình còn có thể làm được những việc tốt hơn không?" Trang thứ một trăm mười hai: Ghi chép tiền thuê nhà. Lời nhắn: "Không thể nói là chuyện xấu, nhưng tại sao lại thành ra thế này?! Tên đó tuyệt đối không phải vô cớ cho mình ở nhờ... nhưng mình có thể làm gì cho hắn chứ?" Trang thứ một trăm mười lăm: Bản phác thảo thiết kế vali. Lời nhắn: "Mehrak là một từ cổ, tôi mượn nó làm tên cho chiếc vali, có nghĩa là 'ánh sáng nhỏ bé'. Hơn bất cứ điều gì khác, chỉ hy vọng nó thật sự có thể hiểu được ngôn ngữ của tôi."
Thời sinh viên, Kaveh (Tạp Duy) bôn ba vì đề tài, nhiều lần cùng bạn học đi thám hiểm các di tích. Những người tham gia lúc đó đều còn rất trẻ, chưa thể đi sâu vào trung tâm lăng mộ, nhưng thành tựu đạt được lại không thể xem thường. Tuy nhiên, việc thám hiểm di tích cổ vốn dĩ có rủi ro, người tham gia dù chuyên nghiệp đến đâu cũng khó tránh khỏi nguy hiểm. Trong một lần khảo sát, đội sinh viên gặp phải một cuộc khủng hoảng khá lớn, căn phòng sụp đổ, nếu không phải Kaveh (Tạp Duy) dùng hết sức đẩy hai sinh viên phái Diệu Luận cùng đi ra khỏi lăng mộ, thì có lẽ tất cả họ đã chết ở đó. Còn bản thân Kaveh (Tạp Duy), dù cuối cùng đã thoát hiểm trong tình trạng thảm hại với vài vết thương nhẹ, cũng không thể ngăn được suy nghĩ của những người bạn học đó thay đổi. Anh cho rằng mình đang giúp người khác đạt được thành quả, nhưng sự thật là hầu hết mọi người đều bối rối trước hiện trạng và sự chênh lệch năng lực, cuối cùng đã rút khỏi đề tài. Kaveh (Tạp Duy) biết đến sự tồn tại của "Vision". Anh từng nghĩ rằng những chứng nhận thần kỳ đó sẽ giáng xuống vào thời khắc nguy hiểm, nhưng khi công việc khảo sát đến lúc sinh tử, anh vẫn không nhận được sự chú ý của thần linh, mà phải dốc hết sức mình mới cứu được những người đó ra ngoài. Nhiều năm sau, Kaveh (Tạp Duy) tốt nghiệp rời khỏi Giáo Viện và bắt đầu đi làm. Anh đã lâu không nghĩ đến những chuyện như Vision, cũng không còn suy xét xem những vật phẩm này rốt cuộc sẽ rơi vào tay người như thế nào. Nghe nói một người phải có nguyện vọng mới có thể nhận được sự chú ý, có lẽ anh không nằm trong số đó. Sau đó, mọi thứ trôi qua bình lặng như nước chảy. Anh bận rộn với việc thiết kế, có lúc đầu bù tóc rối, nghệ thuật không được người đời công nhận khiến anh mệt mỏi; mẹ anh đã lập gia đình mới ở Fontaine, để lại nhà cửa và các tài sản khác cho người con trai này... Dường như đều là những chuyện chẳng đáng nhắc tới và cũng không thể làm gì khác được. Cho đến ngày hôm đó, phiên bản đầu tiên của Cung Điện Alcazarzaray bị một Khu Vực Chết Chóc đột nhiên mọc lên phá hủy hoàn toàn, Kaveh (Tạp Duy) ngồi trên đống đổ nát suy nghĩ suốt một đêm. Anh đột nhiên muốn bất chấp tất cả, dốc hết mọi thứ để theo đuổi ước mơ trước mắt. Vì vậy, anh trở về nhà, nhanh chóng tìm đến các cơ quan liên quan để làm thủ tục. Cũng thật trùng hợp, thời gian đó giao dịch diễn ra thường xuyên, Kaveh (Tạp Duy) chỉ mất nửa ngày đã chuyển nhượng được căn nhà của mình, thu về một khoản tiền mà sau này anh đã đầu tư vào công trình. Sau khi giải quyết xong các việc vặt, Kaveh (Tạp Duy) lần cuối cùng trở về ngôi nhà cũ đã sống nhiều năm. Anh dùng bánh nướng làm một phiên bản Cung Điện Alcazarzaray đơn giản đặt lên đĩa, rưới nước sốt và sữa chua lên, bày thành một đĩa điểm tâm đẹp mắt. Món này không khó, Kaveh (Tạp Duy) đã học được từ cha mình khi còn nhỏ. Sau khi cha qua đời, anh không mấy khi làm nó nữa, hôm nay chẳng qua là ngẫu hứng muốn nếm lại hương vị đã lâu không gặp. Nói một cách chính xác thì đây không phải là món điểm tâm yêu thích nhất của Kaveh (Tạp Duy), nhưng khi anh phải đập vỡ cung điện bánh nướng đã dựng lên để ăn nó, anh đột nhiên cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Bên trong những mảnh bánh vỡ nát, một "Vision" lộng lẫy đang nằm yên lặng. Kaveh (Tạp Duy) không thể tin nổi mà nhìn nó. Nó đã đến muộn mất mấy năm, cuối cùng cũng giáng lâm trước mắt anh. Rực rỡ như vậy, tựa như một vương quốc ảo ảnh trên trời. May mắn thay, so với lý tưởng, nó lại gần đến thế.

Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật

Giới thiệu chính thức.

I - Nhân Vật

Tri thức về sự thấu hiểu, nhân ái và nhận thức cái đẹp

==========

"Chủ lưu học thuật Sumeru thỉnh thoảng che giấu một sự thật: đối với một số người, tài năng đôi khi là gánh nặng. Tuy nhiên, quan điểm này cũng có thể là cái cớ, thực tế là trước đó, tính cách đã quyết định số phận. Những loại lý thuyết trên chính là thứ mà Kaveh (Tạp Duy) sẽ cố gắng phản bác."

- Alhaitham Alhaitham Nhà thiết kế kiến trúc nổi tiếng Sumeru. Được mệnh danh là Ánh Sáng Diệu Luận Phái, là một trong những nhân vật thu hút sự chú ý nhất trong giới.

Với tư cách là nhà thiết kế kiêm cựu học sinh ưu tú, Kaveh có danh tiếng không nhỏ trong số các học tử Giáo Viện, được các đàn em Diệu Luận Phái coi là tấm gương nghề nghiệp. Nhưng thật đáng tiếc, sự nghiệp của anh không hề thuận buồm xuôi gió như người ta tưởng tượng. Tình trạng tương tự dường như cũng xảy ra ở các phương diện khác trong cuộc đời của Kaveh... (Nguyên văn ở đây có thêm dấu ·)

Hào quang, tin đồn, danh tiếng... tất cả chỉ là vật đính kèm. Năng lực thiết kế chuyên môn của Kaveh vượt xa người thường, anh dốc hết tâm lực vào công việc, đong đầy lý tưởng và sự theo đuổi đối với bản thân mỹ học cùng kiến trúc học. Nhà thiết kế tuy không phải là người thi công xây dựng cuối cùng, nhưng lại phải chịu trách nhiệm cho tất cả các khâu, xác nhận lại nhiều lần về chi tiết thiết kế, tính an toàn, tính thực dụng. Mà Kaveh với tư cách là người kiệt xuất trong số các đồng nghiệp, càng chú trọng đến các yếu tố nghệ thuật và nhân văn mà anh quan tâm trong quá trình này. Đối với anh, thiết kế hoàn toàn thoát rời thực tế nên được xếp vào loại ảo tưởng, kiến trúc thực sự đưa vào xây dựng phải sở hữu giá trị thực tế của nó.

Nói đi cũng phải nói lại, một nhà thiết kế kiến trúc xuất sắc như vậy mà lại có thể dựa vào một dự án để khiến bản thân phá sản, thật là vô cùng khó tin. May mắn là rất ít người biết chuyện này, những người liên quan đa phần đều ngầm giữ bí mật. Còn về bản thân Kaveh, anh lại càng giống như chim sợ cành cong, sợ việc phá sản bị rò rỉ tin tức. Cuộc sống hiện tại của anh so với lý tưởng, có thể nói là một trời một vực.

II. Câu chuyện

Ở một quốc gia đầy ắp nhân tài như Sumeru, khi nhắc đến nhà thiết kế, người ta có thể nghĩ đến vô số lựa chọn, nhưng khi nói về nhà thiết kế kiến trúc, nhiều người sẽ vô thức nghĩ ngay đến cái tên này — Kaveh. Tốt nghiệp Giáo Viện phái Kshahrewar, anh từng được săn đón như nhà thiết kế kiến trúc xuất sắc nhất trong vài thập kỷ qua, sở hữu danh xưng Ánh Sáng Kshahrewar. Nhưng thật đáng tiếc, bản thân Kaveh lại chẳng hề cảm thấy xúc động trước danh hiệu này. Danh tiếng và danh hiệu tuy là sự công nhận dành cho anh, nhưng cũng là xiềng xích đè nặng lên vai. Chẳng hạn như hiện tại, Kaveh cảm thấy vô cùng xấu hổ về chuyện bản thân bị phá sản. Một kẻ vô danh tiểu tốt có thể công khai thừa nhận mình phá sản, nhưng một nhà thiết kế kiến trúc nổi tiếng thì không thể, quá mức thành thật sẽ dẫn đến khủng hoảng uy tín. Do đó, vì sĩ diện, Kaveh luôn tránh né nhắc đến chuyện này, và cố gắng tỏ ra mình đang sống một cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ. May mắn thay, năng lực thiết kế và trình độ thẩm mỹ của anh vô cùng xuất chúng, mọi người tin vào tài năng của anh, nên cũng tin vào những điều đó. Một đại kiến trúc sư như Kaveh thì làm sao có nhiều phiền nào cho được chứ?

Hình ảnh chúc mừng chính thức

Hả? Sao lại đến nhà chúng tôi thế này, tôi nhớ là vẫn còn sớm so với giờ hẹn tụ tập của mọi người mà?

Nhìn vào ống kính sao? Ồ đúng rồi... Phía Giáo Viện hình như từng nhắc qua việc làm giáo sư thỉnh giảng về viện giảng dạy cần chụp ảnh kỷ niệm... Hóa ra công việc nhiếp ảnh gia này được ủy thác cho hai bạn à.

Ừm, tư thế thế này được chưa?

Vào ngày sinh nhật mà chụp ảnh làm kỷ niệm thế này, xem ra cũng không tệ nhỉ.

Điều Hướng WIKI Genshin Impact

V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Nội dung chuyên sâu

Nhân vật (Character) liên quan

Bình luận