"Chủ tiệm "Nhà Thuốc Bubu", Baizhu (Bạch Truật), y thuật cao siêu, tấm lòng nhân đức cứu đời, nhưng lại là một người đầy bí ẩn. Rõ ràng có rất nhiều người muốn bái sư học nghề, nhưng lại cố chấp nhận một cương thi gặp khó khăn ngay cả trong việc phân loại dược liệu làm học trò. Chỉ là một người phàm, trên người lại quấn một con bạch xà biết nói tiếng người, mang đầy tiên khí. Bệnh lớn bệnh nhỏ đều có thể chữa khỏi, duy chỉ có bệnh của chính mình là không chữa được. Các thế lực ở Liyue đương nhiên sẽ không làm ngơ trước điều này. Bởi vì người càng có năng lực, một khi nảy sinh ác niệm, tai họa gây ra sẽ càng lớn. Nhưng dù họ có điều tra công khai hay ngấm ngầm thế nào, cũng không tìm ra được dấu hiệu nào cho thấy Baizhu (Bạch Truật) có ý đồ xấu, ngược lại càng làm cho danh tiếng thầy thuốc nhân đức của anh trở nên chân thực hơn. Về những bí mật chưa ai biết đến, Baizhu (Bạch Truật) cũng từng cười đáp: "Thuốc tốt thường đắng miệng, vậy thì một lương y trong lòng giấu chút bí mật, chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?""

Thư viện ảnh

2

Thông Tin Cơ Bản

Danh xưng
Tuân Sinh Hợp Hòa
Họ tên đầy đủ/Tên thật
Baizhu (Baizhu)
Khu vực
Chủng tộc
Nhân loại
Giới tính
Nam
Độ hiếm
Thường trực/Giới hạn
Giới hạn tăng tỉ lệ
Vision
Thảo
Loại vũ khí
Pháp khí
Cung mệnh
Huyền Hồ Tọa
Món ăn đặc biệt
Ngày ra mắt
Ngày 02 tháng 05 năm 2023 (Phiên bản 3.6)
TAG
Trị liệu, tạo khiên, tăng sát thương, tăng tinh thông, thu thập, tấn công phối hợp
Giới thiệu
Chủ nhân của tiệm thuốc "Bất Bốc Lư", luôn mang theo con bạch xà tên là "Trường Sinh". Tinh thông dược lý, tâm tư thâm trầm.

Chỉ Số Thuộc Tính

CấpHP tối đaTấn côngPhòng ngựGia tăng giới hạn HP
Trước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấpTrước Thăng cấpSau Thăng cấp
1
1039
15
39
0.0%
20
2695
3586
39
52
101
134
40
5366
5999
77
87
201
258
0.0%
7.2%
50
6902
7747
100
112
258
290
7.2%
14.4%
60
8659
9292
125
134
324
348
14.4%
14.4%
70
10213
10846
147
156
382
406
14.4%
21.6%
80
11777
12410
170
179
441
464
21.6%
28.8%
90
13348
-
193
-
500
-
28.8%
-

Thăng cấp

Tổng cộng cần cho cấp 0~90
  • Kinh Nghiệm Kẻ Lang Thang
  • Kinh Nghiệm Anh Hùng
  • Mora210万
    Mora
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Bột Huỳnh Quang
  • Bụi Tinh Thể
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Vụn Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Ngọc Bích Sinh Trưởng
Cấp 20Cấp 40Cấp 50
  • Mora20000
    Mora
  • Vụn Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Túi Lưu Ly
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Mora40000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Bào Tử Nấm Quỷ
  • Mora60000
    Mora
  • Mảnh Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Bột Huỳnh Quang
Cấp 60Cấp 70Cấp 80
  • Mora80000
    Mora
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Bột Huỳnh Quang
  • Mora100000
    Mora
  • Miếng Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Bụi Tinh Thể
  • Mora120000
    Mora
  • Ngọc Bích Sinh Trưởng
  • Vòng Tròn U Tối
  • Túi Lưu Ly
  • Bụi Tinh Thể

Cung mệnh

TênHiệu ứng
Há Ngâm Chí Vi
Thái Tố Chẩn Yếu tăng thêm 1 lần sử dụng.
Động Tĩnh Tinh Minh
Khi nhân vật trong đội của bản thân đang đứng trên sân tấn công trúng kẻ địch ở gần, Baizhu sẽ thi triển Tơ Trữ Thần - Cắt. Tơ Trữ Thần - Cắt sau khi tấn công tối đa 1 lần sẽ quay về, gây Sát Thương Nguyên Tố Thảo bằng 250% Tấn Công của Baizhu và hồi phục lượng HP bằng 20% lượng hồi phục của Tơ Trữ Thần trong Chẩn Đoán Thái Tố. Sát thương gây ra bằng cách này được tính là Sát Thương Kỹ Năng Nguyên Tố. Mỗi 5 giây tối đa kích hoạt một lần.
Bát Chính Định Khí
Cấp kỹ năng của Dũ Khí Toàn Hình Luận tăng 3 cấp. Tối đa lên đến cấp 15.
Pháp Cổ Quan Minh
Trong vòng 15 giây sau khi thi triển Dũ Khí Toàn Hình Luận, tất cả nhân vật gần đó trong đội sẽ tăng 80 Điểm Tinh thông Nguyên tố.
Doanh Hư Tạng Tượng
Cấp kỹ năng của Thái Tố Chẩn Yếu tăng 3 cấp. Tối đa lên đến cấp 15.
Chân Tà Hợp Ly
Sát thương gây ra bởi Mạch Linh Khí của Dưỡng Khí Toàn Hình Luận tăng thêm, mức tăng tương đương 8% Giới Hạn HP của Baizhu. Ngoài ra, khi Tơ Trữ Thần hoặc Tơ Trữ Thần - Cắt đánh trúng kẻ địch, có 100% tỷ lệ tạo ra Khiên Vô Khích Khí của Dưỡng Khí Toàn Hình Luận, hiệu quả này mỗi Tơ Trữ Thần hoặc Tơ Trữ Thần - Cắt chỉ có thể kích hoạt một lần.

Thiên Phú

Kim Quỹ Châm Giải
Mô Tả
Tấn Công Thường

Thực hiện tối đa 4 lần tấn công về phía trước, gây Sát Thương Nguyên Tố Thảo.

Trọng Kích

Tiêu hao thể lực nhất định, sau khi xướng thần chú ngắn, gây Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Thảo cho vùng không gian phía trước.

Tấn Công Khi Đáp

Ngưng tụ sức mạnh Nguyên Tố Thảo, từ trên không đáp xuống đất, tấn công kẻ địch trên đường đi và gây Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Thảo khi chạm đất.
Thuộc tính chi tiếtLV1LV2LV3LV4LV5LV6LV7LV8LV9LV10LV11LV12LV13LV14LV15
1 lần sát thương
37.4%
40.2%
43.0%
46.7%
49.5%
52.3%
56.1%
59.8%
63.5%
67.3%
71.0%
2 lần sát thương
36.4%
39.2%
41.9%
45.5%
48.3%
51.0%
54.6%
58.3%
61.9%
65.6%
69.2%
3 lần sát thương
22.5%×2
24.2%×2
25.9%×2
28.2%×2
29.9%×2
31.6%×2
33.8%×2
36.1%×2
38.3%×2
40.6%×2
42.8%×2
4 lần sát thương
54.1%
58.2%
62.3%
67.7%
71.7%
75.8%
81.2%
86.6%
92.0%
97.5%
102.9%
Sát thương Trọng kích
121.0%
130.1%
139.2%
151.3%
160.4%
169.5%
181.6%
193.7%
205.8%
217.9%
230.0%
Tiêu hao thể lực Trọng kích
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
50.0 Điểm
Sát thương khi đang rơi
56.8%
61.5%
66.1%
72.7%
77.3%
82.6%
89.9%
97.1%
104.4%
112.3%
120.3%
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao)
114%/142%
123%/153%
132%/165%
145%/182%
155%/193%
165%/206%
180%/224%
194%/243%
209%/261%
225%/281%
240%/300%

Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng

CấpNguyên liệu cần thiếtCấpNguyên liệu cần thiết
1→2
  • Mora12500
    Mora
  • Bài Giảng Của Hoàng Kim
  • Bào Tử Nấm Quỷ
6→7
  • Mora120000
    Mora
  • Triết Học Của Hoàng Kim
  • Bụi Tinh Thể
  • Dương Xỉ Đất Trời
2→3
  • Mora17500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Hoàng Kim
  • Bột Huỳnh Quang
7→8
  • Mora260000
    Mora
  • Triết Học Của Hoàng Kim
  • Bụi Tinh Thể
  • Dương Xỉ Đất Trời
3→4
  • Mora25000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Hoàng Kim
  • Bột Huỳnh Quang
8→9
  • Mora450000
    Mora
  • Triết Học Của Hoàng Kim
  • Bụi Tinh Thể
  • Dương Xỉ Đất Trời
4→5
  • Mora30000
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Hoàng Kim
  • Bột Huỳnh Quang
9→10
  • Mora700000
    Mora
  • Triết Học Của Hoàng Kim
  • Bụi Tinh Thể
  • Dương Xỉ Đất Trời
  • Vương Miện Trí Thức
5→6
  • Mora37500
    Mora
  • Hướng Dẫn Của Hoàng Kim
  • Bột Huỳnh Quang

Câu Chuyện Nhân Vật

Baizhu (Bạch Truật) vốn không mang họ Bạch, nhưng danh xưng "Bạch tiên sinh" lại được nhiều người biết đến. Nguồn gốc của nó phải truy ngược về cô học trò Qiqi (Thất Thất) của Nhà Thuốc Bubu. Khi mới đến Nhà Thuốc Bubu, Qiqi (Thất Thất) còn hay quên hơn bây giờ, ban ngày ra ngoài hái thuốc, đến đêm lại quên đường về. May mà Baizhu (Bạch Truật) vốn rất kiên nhẫn khi chữa bệnh cho người khác, đối với Qiqi (Thất Thất) lại càng như vậy. Anh vốn muốn Qiqi (Thất Thất) ở lại nghỉ ngơi, nhưng cô bé cứ nhất quyết ra ngoài, nói rằng "đây là trách nhiệm". Baizhu (Bạch Truật) đành chịu, mỗi lần đều đích thân ra ngoài tìm cô, rồi lặp đi lặp lại chuyện Qiqi (Thất Thất) đang ở cùng anh tại Nhà Thuốc Bubu. Với trí nhớ như vậy, Qiqi (Thất Thất) đương nhiên không thể nhớ hết tên người khác. Vì vậy, trong một thời gian dài, tên của Baizhu (Bạch Truật) và Chang Sheng (Trường Sinh) đều bị Qiqi (Thất Thất) thay thế bằng "người đó" và "con rắn đó". Baizhu (Bạch Truật) bốc thuốc đúng bệnh, chuẩn bị một cuốn sổ tay, bảo cô bé hễ rảnh là lại ghi chép và xem lại. Cuối cùng, vào một buổi sáng nọ, khi Qiqi (Thất Thất) gặp Baizhu (Bạch Truật), cô bé đã không nghiêng đầu hỏi anh là ai: "Chào, buổi, sáng. Bạch... Bạch..." Chang Sheng (Trường Sinh) vui mừng vươn dài người, trông còn sốt ruột hơn cả Baizhu (Bạch Truật): "Bạch gì Bạch gì? Còn ta nữa, ta nữa..." "Bạch tiên sinh." Qiqi (Thất Thất) nghiêm túc đáp, "Với lại, con rắn, dài dài." "—Thật vô lý, sao lại là con rắn dài dài chứ!" "... Ghi nhớ cũng giống như chữa bệnh, không cần tham lam cầu nhanh, cứ tuần tự mà tiến là được." Baizhu (Bạch Truật) mỉm cười gật đầu, xem như ngầm chấp nhận danh xưng "Bạch tiên sinh". Những ngày sau đó, Qiqi (Thất Thất) thường hay nói "Bạch tiên sinh đã nói", "Bạch tiên sinh không cho phép"... Khách ra vào Hỏi Thuốc không ngớt, lại mang danh xưng này ra khỏi Nhà Thuốc Bubu, truyền đi khắp Cảng Liyue. Sổ tay của Qiqi (Thất Thất) đã viết hết cuốn này đến cuốn khác, đến nay cuối cùng không cần dùng sổ nữa cũng có thể đọc đúng tên của Baizhu (Bạch Truật) và Chang Sheng (Trường Sinh). Nhưng danh xưng "Bạch tiên sinh" thì đã sớm ăn sâu vào lòng người, không thể thay đổi được nữa.
Baizhu (Bạch Truật) không chỉ có y thuật cao minh mà còn tinh thông đạo kinh doanh. Việc này cũng không có gì kỳ lạ - để vận hành một nhà thuốc lớn như vậy, chỉ dựa vào y thuật thôi thì thật sự không đủ. Các mặt hàng trong Nhà Thuốc Bất Bốc hầu hết đều có giá cả phải chăng, chú trọng vào việc bán nhiều lời ít, nhưng cũng có một số món có giá cao ngất ngưởng - ví dụ như "Hương Vĩnh Sinh" có giá hai triệu chín trăm chín mươi chín nghìn Mora sau khi đã giảm giá. Thông thường, những vị khách cần loại hàng này không quá nhạy cảm về giá cả, mà coi trọng chất lượng và hiệu quả hơn. Thay vì phải đi lựa chọn ở chợ, chi bằng chuẩn bị đầy đủ một lần tại Nhà Thuốc Bất Bốc. Có danh tiếng của ngài Bạch làm đảm bảo, tiêu thêm chút Mora cũng đáng. Đương nhiên, cũng không thể hưởng lợi một mình. Trong số khách hàng có không ít thương nhân, sau này đã trở thành "đối tác" của Nhà Thuốc Bất Bốc, mang đến cho Baizhu (Bạch Truật) những dược liệu quý hiếm từ khắp nơi trên đại lục, rồi lại bán các phương thuốc mới của anh đi khắp bốn bể. Khi túi tiền của các "đối tác" ngày càng rủng rỉnh, thu nhập của Nhà Thuốc Bất Bốc cũng ngày càng đáng kể. Nhưng mục đích tính toán của Baizhu (Bạch Truật) dường như không nằm ở bản thân Mora. Nhà Thuốc Bất Bốc chăm sóc cho Qiqi (Thất Thất) mà không mang lại bất kỳ lợi ích nào, nhìn thế nào cũng không có lời. Khi gặp phải một số bệnh lạ chưa từng nghe tới, Baizhu (Bạch Truật) còn thường lấy lý do "bệnh này hiếm gặp, không dễ định giá" để chỉ thu một khoản phí kê đơn tượng trưng. Lâu dần, nhiều bệnh nhân ở xa Liyue cũng tìm đến Nhà Thuốc Bất Bốc để khám chữa bệnh. Baizhu (Bạch Truật) lòng mang nhân nghĩa, cũng không từ chối ai, rất vui lòng chữa trị các loại bệnh lạ từ khắp nơi. Mọi người đều nói ngài Bạch vừa có tấm lòng nhân hậu của người thầy thuốc, vừa có phong thái cao thượng, ngày thường tính toán kiếm tiền khắp nơi, có lẽ là để có thể hành thiện lâu dài hơn. Chỉ có Baizhu (Bạch Truật) là người hiểu rõ nhất: Nhà Thuốc Bất Bốc trước nay không bao giờ làm ăn thua lỗ. Có những mục đích... nếu không có nguồn tài chính dồi dào và nguồn cung vật phẩm từ khắp nơi hỗ trợ, thì thực sự không thể nào bàn tới. Dù cho giàu có bậc nhất, thiếu đi một chút "cơ duyên" cũng khó thành sự. Còn việc nghiên cứu tiên gia bí thuật và các loại bệnh lạ... lại càng là "cơ duyên" mà bao nhiêu Mora cũng không đổi được.
Sáng sớm thức dậy, Baizhu (Bạch Truật) có thói quen uống một ấm nước trước, sau đó pha một ấm trà thanh. Bánh điểm tâm hai ba miếng, trước nay không thiếu. Mặn ngọt đều có, phần lớn là do hàng xóm láng giềng và các cửa hàng gần đó mang đến, bốn mùa quanh năm chưa từng gián đoạn. Điểm tâm chia làm ba đĩa, hai lớn một nhỏ, đĩa lớn cho Baizhu (Bạch Truật) và A-Gui (A Quế), đĩa nhỏ thì tùy tâm trạng của Qiqi (Thất Thất) và Chang Sheng (Trường Sinh), ai vui thì ăn một miếng, coi như đã dùng bữa sáng cùng mọi người. Ngoài ra, mỗi ngày mở cửa tiệm, trước cửa luôn có một số hàng hóa người khác gửi đến, rau củ, Gạo, cá tươi, hoa quả... ở Nhà Thuốc Bubu, nguyên liệu nấu ăn luôn đủ dùng. Baizhu (Bạch Truật) không thích nhận không đồ của người khác, cũng từng khuyên mọi người, nhưng người ta biết thầy thuốc Bạch khám bệnh không nhất định thu phí, đối với dân chúng lại càng giảm giá thêm. Đứa trẻ nhà đông, ông lão nhà tây... người được Baizhu (Bạch Truật) chăm sóc nhiều không đếm xuể. Đã tiết kiệm được Mora, tặng chút quà cảm ơn cũng là chuyện thường tình. Một hồi khuyên ngược lại, khiến Baizhu (Bạch Truật) ngẩn người, may mà A-Gui (A Quế) nhanh chân chạy tới, giúp anh chuyển đồ vào trong nhà thuốc. Sau bữa sáng là thời gian khám bệnh, Baizhu (Bạch Truật) ngồi trông tiệm, để A-Gui (A Quế) gói ghém từng thang thuốc anh đã kê đêm qua, mang đến cho các bệnh nhân cũ đi lại bất tiện. Mỗi gói thuốc đều đính kèm một mảnh giấy ghi chú, ghi chi tiết một ngày mấy lần, mỗi lần liều lượng bao nhiêu để bệnh nhân phân biệt. Khi có bệnh nhân đến, Chang Sheng (Trường Sinh) liền trườn khỏi người Baizhu (Bạch Truật), tự do đi lại khắp nơi. Ra sân sau thấy Qiqi (Thất Thất) đang tập thể dục mềm dẻo, liền trèo lên vai Qiqi (Thất Thất), giúp cô bé đếm nhịp một hai ba, một hai ba. Ở hành lang tình cờ gặp A-Gui (A Quế) mang thuốc về, cũng bò lên cánh tay anh ta hỏi vài câu chuyện phiếm hàng xóm. Đến khi nói chuyện xong, bốc thuốc đủ, trà đã nguội, cũng là lúc ăn trưa. Baizhu (Bạch Truật) rảnh rỗi cũng tự mình xuống bếp, chuẩn bị cho mọi người một vài món dược thiện và chè ngọt vừa có hương vị vừa có công hiệu. Buổi chiều ở Cảng Liyue rất thong thả, trẻ Tinh thông nguyên tố học chữ, người già lững thững, binh sĩ cầm thương... những bước chân vội vã qua lại không ngớt. Chang Sheng (Trường Sinh) và Qiqi (Thất Thất) nằm dài bên cửa nhà thuốc phơi nắng, lén nhìn đám đông xa xa, nói vài câu người bên trái tóc dài, nên đi cắt rồi, người bên phải mặt có nốt mẩn nhỏ, chắc là bị nóng trong người. Lời nói truyền đến tai A-Gui (A Quế), sợ hai người nói to làm phiền người khác, vội vàng bưng ghế đẩu ra, dẫn Qiqi (Thất Thất) và Chang Sheng (Trường Sinh) vào trong sảnh. Sự ồn ào lan đến phòng khám của Baizhu (Bạch Truật). Anh viết một nét đơn thuốc, nghe một câu lẩm bẩm. Thời gian như nước sôi trong ấm đồng, cuộn trào lên rồi lại lặng lẽ lắng đọng bên cạnh. Màn đêm buông xuống, Nhà Thuốc Bubu cũng đóng cửa. A-Gui (A Quế) có lúc ở lại dùng bữa, có lúc về nhà ăn tối cùng gia đình. Còn lại Baizhu (Bạch Truật), Chang Sheng (Trường Sinh) và Qiqi (Thất Thất), hai người một rắn ăn uống no nê, nương theo ánh trăng về phòng nghỉ ngơi. Nếu nói có gì đặc biệt, thì cũng chẳng có gì đặc biệt, một ngày ở nhà thuốc chỉ có vậy. Nhưng nếu A-Gui (A Quế) chợt nảy ra ý định ghé qua xem một chút trước khi đi ngủ, thì phần lớn sẽ bắt gặp Baizhu (Bạch Truật) đang dạy Qiqi (Thất Thất) tập bài thể dục mềm dẻo mới ở sân sau. Một hai ba, một hai ba, sáng trưa tối, xuân hạ thu, còn có một mùa đông... tập thể dục và sống qua ngày, dường như cũng không có gì khác biệt.
Ở Cảng Liyue, người kể chuyện vỗ thước xuống bàn, vừa mở miệng là lập tức có một đoạn kỳ văn về thần quỷ tiên yêu. Thính giả tuy thích những chuyện này, nhưng nghe nhiều cũng thấy ngán, bèn hỏi dồn: Thế còn chuyện khác thì sao? Chuyện bán bảo châu, trộm tài vật ông đều kể cả rồi, còn gì nữa không? Đúng lúc này Baizhu (Bạch Truật) đi qua dưới lầu, mọi người thấy vậy thầm nghĩ: Thầy thuốc Bạch chắc hẳn có vài câu chuyện, nhưng để đưa vào sách thì lại quá khó. Y đức của Baizhu (Bạch Truật) ai cũng biết, sau bữa ăn trà dư tửu hậu muốn nói vài câu về anh, nhiều nhất cũng chỉ bàn tán rằng thầy thuốc dường như đang âm thầm cầu tiên thuật mà thôi. Về chuyện này, Baizhu (Bạch Truật) trước nay không có ý định che giấu nhiều. Nhà Thuốc Bubu người qua lại đông đúc, người tinh mắt khó tránh khỏi nhận ra, lúc rảnh rỗi Baizhu (Bạch Truật) ngoài y thư ra thì toàn đọc các loại cổ tịch ghi chép về phương pháp cầu đạo tìm tiên. Không chỉ vậy, trong tủ thuốc của Nhà Thuốc Bubu còn chuẩn bị nhiều loại dược liệu quý hiếm, rõ ràng không dùng cho các đơn thuốc thông thường, nhưng vẫn được tiêu thụ và bổ sung đều đặn, tuần hoàn lặp lại. Người thường không biết bí ẩn trong đó, nhưng người xuất thân từ thế gia phương sĩ vừa nhìn là biết, những dược liệu đó phần lớn được dùng để luyện các loại "thuốc bất tử" trong truyền thuyết. Hai chữ bất tử, đối với phàm nhân mà nói quá đỗi kinh ngạc, nhưng nếu vì chuyện này mà tò mò, muốn tìm hiểu sâu hơn xem Baizhu (Bạch Truật) đang theo đuổi sự bất tử bằng cách nào và đã đạt đến cảnh giới nào... thì lại như đi trên dây giữa đêm khuya, có thể nói là một bước cũng khó đi. Lâu dần, chuyện này lan truyền ra ngoài. Tin tức vừa lộ ra, chúng sinh vạn trạng. Có kẻ thèm muốn, có người phản đối, lại có người không quan tâm đến bất tử, chỉ lo ngại phương pháp bất tử có thể gây ra sóng gió. Baizhu (Bạch Truật) ở trong nhà thuốc, mắt nhìn phố phường, sớm đã có kinh nghiệm. Cả vùng đất Liyue rộng lớn, loại người thứ ba là khó đối phó nhất, anh vốn muốn âm thầm xử lý, nhưng không ngờ trong danh sách theo dõi đặc biệt của Tổng Vụ đã sớm ghi tên "Baizhu (Bạch Truật)". May mà Baizhu (Bạch Truật) ngày thường hành sự cẩn thận, lại có nhiều bệnh nhân nhân lúc khám bệnh mà trò chuyện với anh. Qua lại vài lần, ít nhiều cũng nghe được Tổng Vụ đang để ý đến mình. Baizhu (Bạch Truật) thấy chiêu phá chiêu, bèn mượn miệng người khác tung tin, ngầm chỉ rằng nghiên cứu của anh không có hại. Tin đồn thứ này, đôi khi cũng như mầm bệnh, ra khỏi miệng người là nhanh chóng lan đi khắp nơi. Mấy phen đẩy đưa, cuối cùng cũng giúp Baizhu (Bạch Truật) tránh được đầu sóng ngọn gió, không bị ghi vào danh sách tình báo bí mật của bà chủ Trà Thất Nham Thượng Yelan (Dạ Lan). Còn loại người thứ hai đã nói ở trên, quan niệm cũng đã định sẵn, những người này đa phần là hậu duệ của các tông gia, tin chắc rằng trời có quy luật, sinh tử có định số, trái ngược với quan niệm của Baizhu (Bạch Truật). Nói cũng thật trùng hợp, loại người thứ hai này chính là Vãng Sinh Đường chỉ cách Nhà Thuốc Bubu một con phố. Tục ngữ có câu, hàng xóm như người thân, Nhà Thuốc Bubu và Vãng Sinh Đường từ nhiều năm trước đã có giao hảo, ngày thường gặp nhau trên phố cũng đều tươi cười chào hỏi. Còn về chuyện sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh, nếu mời Đường chủ Hu Tao (Hồ Đào) của Vãng Sinh Đường đương nhiệm đến bình luận, thì chẳng qua là: Ba lời hai lẽ không nói rõ được, không bàn được, chi bằng mời Bạch lão bản đi ăn một bữa còn thực tế hơn! Baizhu (Bạch Truật) là người thông minh đến mức nào? Dự tiệc tự nhiên là phải đi. Năm này qua năm khác, năm khác qua năm này, tính ra, hai nhà có lý niệm không hợp nhau vậy mà cũng đã cùng nhau trải qua bao ngày tháng, có thể coi là bạn bè thân thiết nhưng không tri kỷ. Khi không tri kỷ thì chỉ nói lễ nghĩa, khi tri kỷ rồi thì bàn về thiên chức. Nhà Thuốc Bubu hành y, khó tránh gặp phải những bệnh nhân đã tận số hoặc không kịp cứu chữa. Gặp người số tốt, tự có gia đình lo liệu hậu sự, người vận rủi, thì trút hơi thở cuối cùng ngay tại Nhà Thuốc Bubu. Đến lúc này, để cho người đã khuất được yên nghỉ, Nhà Thuốc Bubu và Vãng Sinh Đường sẽ cùng nhau tiễn họ đoạn đường cuối cùng. Trách nhiệm tiễn đưa vô cùng trọng đại, Đường chủ Hu Tao (Hồ Đào) giao cho vị khách khanh đáng tin cậy nhất là tiên sinh Morax (Chung Ly) lo liệu. Về phía Nhà Thuốc Bubu, để tỏ lòng coi trọng, Baizhu (Bạch Truật) cũng đích thân ra mặt. Hai bên thường hẹn nhau vào lúc đêm khuya vắng người tại một thảo đường yên tĩnh để cử hành nghi thức, Baizhu (Bạch Truật) đưa người đến, khách khanh bày điển lễ, hành lễ, xong xuôi cả, coi như đã qua nghi thức, có thể nhập thổ vi an. Tiếc là tiếc ở chỗ người đã khuất, không ai nói lời cảm ơn với Nhà Thuốc Bubu và Vãng Sinh Đường. Nhưng trời đất xoay vần, vuông tròn tự tại, sinh và tử cũng vậy. Thầy thuốc và đường chủ, khách khanh, ngày thường là hàng xóm, trên bàn ăn là bạn bè, chỉ trong sự tĩnh lặng tiễn biệt vong hồn mới tri kỷ, đợi đến khi bước ra khỏi cửa thảo đường, lại trở về thân phận bình thường. Còn về loại người đầu tiên, tuy số lượng đông, nhưng thủ đoạn phần lớn là trực tiếp thô lỗ, đối phó cũng đơn giản nhất. Sơn dã hỗn loạn, đạo phỉ xuất hiện không ít. Có vài kẻ không có mắt đã đụng phải Baizhu (Bạch Truật) đang một mình luyện thuốc trên đường núi, nghĩ đến lời đồn trên giang hồ rằng thầy thuốc Bạch đang âm thầm cầu thuốc tiên bất tử, trốn ở đây chắc hẳn đã luyện ra được thứ tốt, liền ra tay cướp đoạt. Vài giờ sau, Thiên Nham Quân nhận được tin báo vội vã chạy đến chỉ thấy đám côn đồ lăn lóc trên đất, nhìn lại thấy Baizhu (Bạch Truật) đang tươi cười đứng bên cạnh, nhất thời không nói rõ được bên nào mới là nạn nhân. "Vụ án ở trước mắt, cho phép tôi mạo muội hỏi một câu..." Thiên Nham Quân do dự mở lời, "Bạch tiên sinh chạy đến nơi hẻo lánh như vậy, thật sự chỉ để luyện thuốc cảm mạo sao?" "Nếu tôi đang luyện một loại thuốc đặc biệt nào đó..." Baizhu (Bạch Truật) cười lắc đầu, "—thì làm sao họ có thể tìm được tôi chứ?" Một hồi câu chuyện quanh co lại đến tai người kể chuyện. Người kể chuyện nghĩ đi nghĩ lại, lắc đầu thở dài: "Thôi vậy, thôi vậy, thầy thuốc Bạch xét cho cùng cũng chỉ là một thầy thuốc, có thể có kỳ văn gì chứ?"
Mỗi khi trời trở lạnh, ngưỡng cửa Nhà Thuốc Bubu lại bị bệnh nhân đến khám đạp cho bằng phẳng. Tuy nhiên hôm nay, trong tiệm không thấy bóng dáng của thầy thuốc Bạch, chỉ có trợ thủ A-Gui (A Quế) đứng trước quầy bốc thuốc kê đơn. Những người quen mắc bệnh kinh niên thấy vậy, biết lại là "chuyện cũ", liền cầm lấy thuốc A-Gui (A Quế) đã gói sẵn, nói một tiếng "Xin chuyển lời đến thầy thuốc Bạch hãy giữ gìn sức khỏe", rồi lảo đảo bước ra ngoài. Qiqi (Thất Thất) vừa hay từ ngoài cửa đi vào đụng phải bắp chân của ông lão, vịn mũ gật đầu một cái rồi bước những bước chân cứng ngắc nhanh chóng đi vào phòng sau. "Chuyện cũ" không phải là một thời điểm cụ thể, cũng không phải một nơi đặc biệt, mà là một câu nói đã được lặp lại không chỉ một lần: Thầy thuốc Bạch bị bệnh, hôm nay không tiện khám bệnh, làm phiền mọi người đi một chuyến vô ích, xin hãy quay về. Thầy thuốc chữa bệnh cho người nhưng khó chữa cho mình, thầy thuốc Bạch chính là như vậy. Baizhu (Bạch Truật) nói với bên ngoài là vô tình bị cảm lạnh, nhưng thực tế, thể chất của anh yếu ớt, ngũ tạng lục phủ không nơi nào không có bệnh, tuy tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu để các thầy thuốc khác khám, mười người thì có đến chín người kinh ngạc đây là căn bệnh nan y hiếm thấy trên đời không ai chữa được. Vì vậy, mỗi khi bệnh tái phát, A-Gui (A Quế) và Qiqi (Thất Thất) đều bó tay không có cách nào, chỉ có thể mang đến nước nóng, khăn và vài đĩa hoa quả, để tỏ lòng quan tâm. Baizhu (Bạch Truật) không muốn người khác lo lắng, kiên quyết tự nhốt mình trong phòng, chỉ để Chang Sheng (Trường Sinh) ở lại bầu bạn. Cửa sổ đóng chặt, trong phòng tối tăm như ban đêm. Khi Baizhu (Bạch Truật) phát bệnh, toàn thân lúc thì lạnh buốt, lúc lại nóng ran, có khi khó thở, có khi toàn thân đau đớn dữ dội. Sau một hồi giày vò, anh nằm trên giường nói đùa với Chang Sheng (Trường Sinh): "Nếu có ngày nào đó ta không qua khỏi, mọi chuyện sẽ phiền phức lắm đây." Bạch xà lè lưỡi trườn lên đầu giường, con ngươi giống như của người nhìn xuống khuôn mặt đẫm mồ hôi lạnh vì bệnh của Baizhu (Bạch Truật). "Ngươi đó, nằm xuống thì được, nhưng gục ngã thì không được. Là ai muốn trường sinh bất tử? Ngươi tuổi cũng không quá già, chắc chắn vẫn chưa sống đủ đâu." Một người một rắn, người có con ngươi của rắn, rắn có con ngươi của người, thật kỳ lạ. Người trong thiên hạ hiếm ai biết chuyện, khó mà nhìn thấu được sự huyền diệu trong đó. Thực ra, hai đôi mắt là bí mật lớn nhất của Baizhu (Bạch Truật) và Chang Sheng (Trường Sinh), cả hai đã lập một khế ước, lấy con ngươi làm chứng, và kết quả của khế ước chính là Baizhu (Bạch Truật) của ngày hôm nay - hành y cứu thế, giải ưu trừ bệnh, đồng thời bản thân cũng bệnh nặng đến mức không thể cứu chữa, không được giải thoát. Theo ý của Nham Vương Đế Quân, mọi thứ đều có pháp luật, phải tuân thủ khế ước. Tiên tung ở Liyue mờ mịt, nguồn gốc của các cổ pháp rất nhiều, nội dung khế ước lại càng đa dạng. Baizhu (Bạch Truật) và Chang Sheng (Trường Sinh) chắc chắn sẽ không nói ra nội dung, cách nói luôn thống nhất: Khế ước? Chẳng qua chỉ là một lời hẹn ước thôi, nói là bí pháp bất truyền cũng được, còn về hạn chế thì nhiều lắm, người già trẻ Tinh thông nguyên tố không truyền, người không thành tâm không truyền, không phải người không truyền... Còn cái gì nữa nhỉ? "Không phải người có duyên thì không truyền"! Đặt khay trà và nước nóng xuống, Qiqi (Thất Thất) lúc đi còn đóng cửa lại. Baizhu (Bạch Truật) nhìn cô bé rời đi, thở dài một tiếng, dường như có vạn ngàn tâm tư trong lòng, lại không biết bắt đầu từ đâu, đành chuyển chủ đề sang những lời đồn xa xôi - Ngày xưa có một ngọn Dược Quân Sơn, chủ nhân của ngọn núi từng hẹn với người bạn già trong chén trà, đợi đến khi cây trà trên núi lớn lên, sẽ nghiên cứu trà làm tiệc, thành tâm mời các tiên gia đến dự. Thật là một chuyện đẹp đẽ, chỉ tiếc là hai vị tiên nhân đã hứa hẹn, một người như lá trà cặn chìm xuống đáy nước, một người mất đi mười ngón tay để hái trà, ngay cả ký ức xưa cũ cũng quên sạch. Chang Sheng (Trường Sinh) rít lên lè lưỡi làm khó: "Có gì lạ đâu? Tiên nhân không còn, cây trà trên núi vẫn còn đó, lá trà sẽ thay họ ghi nhớ lời hẹn ước xưa. Ngươi lo cho bản thân mình thì hơn, nếu ngươi và ta không còn nữa, chắc chỉ có A-Gui (A Quế), Qiqi (Thất Thất), ngôi nhà gỗ và nền gạch này nhớ đến chúng ta thôi." Khế ước với Chang Sheng (Trường Sinh) có tên là "Nhị Xà Tha Long Pháp". Biết cũng chỉ biết cái tên, chi tiết thế nào, ngay cả bản thân Chang Sheng (Trường Sinh) cũng không nói rõ được, chỉ nói là học được từ trước đây. Nếu hỏi ai truyền dạy, thì thực sự không nhớ được chút nào. Trò chuyện với cô ấy về chuyện xưa khó tránh khỏi như vậy, Baizhu (Bạch Truật) đã quen nghe lời chỉ điểm của cô, hiểu rằng Chang Sheng (Trường Sinh) có ý tốt. Anh nôn ra mấy ngụm máu mắc ở cổ họng, vịn vào đầu giường ngồi thẳng dậy. Chang Sheng (Trường Sinh) thấy anh nhìn qua, phàn nàn: "Nhìn ta làm gì? Ta lấy đâu ra tay mà đỡ ngươi." Baizhu (Bạch Truật) bưng bát canh do A-Gui (A Quế) nấu mà Qiqi (Thất Thất) mang đến, từ từ uống. Từng muỗng từng muỗng, đôi mắt không rời một khắc, như thể nhìn thấy bao nhiêu hoa xuân lá thu từ đáy bát. Một chút một ít, củi gạo dầu Muối. Đời người cũng như nước canh, cứ đun cứ nấu.
Người Liyue thường dùng phép "Bói Toán" để suy đoán hung cát tương lai, cầu xin thần minh giải đáp thắc mắc. Tương truyền vào thời thái cổ, y thuật và bốc thuật từng bị gộp làm một. Tiên dân nhận thức về sinh lão bệnh tử còn nông cạn, chỉ có thể cầu xin thần minh ban cho sức khỏe, uống thảo dược để an ủi. Cho đến khi con người từ vô số lần nhiễm bệnh và khỏi bệnh, tổng kết quy luật truyền lại cho hậu thế, rồi trải qua vô số thế hệ phá vỡ và xây dựng, mới có được y thuật như ngày nay. Sau khi kế thừa y bát, Baizhu (Bạch Truật) mang theo Chang Sheng (Trường Sinh) đến Cảng Liyue, quyết tâm tạo dựng một chỗ đứng tại bến cảng phồn hoa này, hành nghề y một phương. Khi đó, đã xảy ra một câu chuyện xen vào như sau: Theo phong tục của Liyue, cửa hàng mới khai trương cần phải bói một ngày lành tháng tốt mới có thể mở cửa đón khách. Giữ đúng giờ lành, thì việc kinh doanh sẽ phát đạt, tiền tài vào như nước. Nhưng Baizhu (Bạch Truật) chưa đợi đến ngày lành đã định, một đêm nọ, một người mẹ ôm con gái đang sốt cao hoảng hốt gõ cửa nhà thuốc. ... Sáng sớm hôm sau, hàng xóm ngạc nhiên phát hiện, nhà thuốc này đã mở cửa kinh doanh sớm hơn vài ngày, mọi việc diễn ra lặng lẽ, trong ngoài tiệm cũng không có ý ăn mừng. "Ngươi không sợ lỗ vốn đến tận nhà sư phụ sao?" Giọng của Chang Sheng (Trường Sinh) không giấu được vẻ tiếc nuối, "Chẳng qua là tối qua nhận một ca cấp cứu, không cần thiết phải cố tình mở cửa sớm vậy chứ?" Baizhu (Bạch Truật) vừa viết đơn thuốc vừa đáp: "Mở cửa muộn một ngày, có thể sẽ có bệnh nhân phải đợi thêm một ngày. Hơn nữa, một nhà thuốc thì cầu kinh doanh phát đạt cái gì? Chẳng lẽ lại mong khách hàng bệnh nhiều hơn sao." "Thế cũng không đến mức ngay cả tên tiệm cũng chưa nghĩ xong đã mở cửa chứ! Còn nữa, lời chúc thì sao?" "Tên tiệm và lời chúc ư... Vậy thì chúc cho họa phúc của nhà thuốc này, bệnh tật của khách hàng..." Baizhu (Bạch Truật) cầm lấy đơn thuốc, hướng về phía ánh nắng ban mai ngoài cửa, "...cùng với số mệnh của ngươi và ta, đều không cần phải cầu thần hỏi bói nữa." Ánh nắng xuyên qua mặt sau của tờ giấy, nét chữ ở phần ký tên càng thêm khí phách - "Nhà Thuốc Bubu, Baizhu (Bạch Truật)".
Khi Baizhu (Bạch Truật) còn nhỏ, quê hương của anh đã gặp phải một trận dịch bệnh. May mắn thay, sư phụ của anh đã hành y đến đây, dịch bệnh không lan rộng thêm. Tuy nhiên, những sinh mệnh đã mất trước đó, không có Kỳ tích nào có thể cứu vãn. Baizhu (Bạch Truật) mất cha mẹ từ đó theo sư phụ học y. Trên đời có rất nhiều bệnh nan y, sư phụ dường như luôn có cách chữa trị. Những năm đó Baizhu (Bạch Truật) theo sư phụ học tập, từ người sư phụ đã học được một đạo lý: Bệnh tật tuy nguy hiểm, nhưng dựa vào trí tuệ con người cuối cùng cũng có thể khắc phục. ... Cho đến khi sư phụ vì khế ước mà mang một thân bệnh tật, không còn chống đỡ nổi nữa. Năm đó Baizhu (Bạch Truật) đã học thành tài, đối mặt với tình trạng bệnh phức tạp như cành khô quấn lấy nhau vẫn không thể làm gì được. Căn bệnh nan giải nhất trên đời này - cái chết, cuối cùng cũng giáng xuống người ân sư. Kiếp người phàm này, thật sự không thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử sao? Ký ức mơ hồ thời thơ ấu, là tiếng ho ra máu của cha mẹ; cảnh tượng dần rõ nét trước mắt, là bia mộ lạnh lẽo của sư phụ. Trước mộ sư phụ, trong những lời nói tinh nghịch như thường lệ của Chang Sheng (Trường Sinh), cũng xen lẫn một phần phiền muộn khó nhận ra. "Khế ước này, không biết còn phải truyền cho bao nhiêu người nữa." Baizhu (Bạch Truật) đã không muốn nhìn thấy sinh mệnh quý giá lại một lần nữa ra đi trước mắt mình. " - Không, ta sẽ trở thành người kế thừa khế ước cuối cùng." Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt của anh đã được phủ một lớp ánh sáng vàng, tựa như một ngọn nến không bao giờ tắt. Lúc này, thứ đầu tiên hiện ra trong con ngươi dọc của anh, là một "Vision". Giống như đom đóm, lặng lẽ xuất hiện trên bia mộ. Như thể ánh mắt của thần linh, đã chứng kiến tất cả; lại như ánh mắt của sư phụ, một sự kỳ vọng dịu dàng.

Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật

Giới thiệu chính thức.

I - Nhân Vật

Sinh lão ba ngàn bệnh, nơi nào hỏi thuốc y

==========

"Tiên sinh Bạch, có tâm sự, chưa bao giờ nói ra... Rõ ràng rất ghét 'cái chết', nhưng lại luôn thử thách 'cái chết'... Thật không hiểu nổi... Nhưng không sao, " Qiqi"Hiểu rồi, tiên sinh Bạch, là một người tốt."

- Qiqi Qiqi Một trang trong cuốn sổ tay, không biết bị ai xé xuống.


"Liyue có Nhà Thuốc Bubu, trong tiệm có vị Đại phu họ Bạch. Diệu thủ hồi xuân trị bách bệnh, chỉ là thuốc sắc... đắng quá chừng!"

Bài đồng dao này lan truyền rất rộng ở Dốc Phi Vân, được vô số phụ huynh dùng để dặn dò con trẻ đừng để bị bệnh, bằng không sẽ tha hồ chịu đắng.

Tuy nhiên, nhân vật chính trong bài đồng dao hình như lại chẳng hề bị bọn trẻ sợ hãi, trái lại còn thường xuyên được gọi một cách thân thương là "anh Baizhu".

Ấn tượng này phần lớn là nhờ dáng vẻ nhã nhặn và cách nói chuyện thân thiện của Baizhu. Bất kể nam nữ già trẻ, khi tiếp xúc với anh đều cảm thấy như gió xuân lướt qua; dù cho bệnh nhân có sốt ruột đến đâu, khi nhìn thấy nụ cười từ tốn ung dung của Baizhu, trong lòng cũng sẽ an tâm hơn đôi phần.

Chỉ tiếc rằng, Baizhu cũng không phải bệnh nhân nào cũng cứu được, chẳng hạn như chính bản thân anh.

Dược sĩ "Nhà Thuốc Bubu" Gui Từng nhắc tới việc sức khỏe của Baizhu tệ đến mức kỳ lạ, sau khi khám bệnh xong thường phải trở về nơi ở để điều hòa khí huyết nghỉ ngơi. Dù vậy, anh ấy cũng chưa từng tắt nụ cười trước mặt mọi người. Gui Hỏi anh ấy, anh ấy nói: "Nếu thầy thuốc lại mang dáng vẻ bệnh tật ốm yếu, thì người đến khám bệnh làm sao có niềm tin đối mặt với bệnh tật chứ?"

Baizhu ngày ngày đều như vậy, chỉ nhìn nụ cười thường ngày của anh ấy, nào ai biết đằng sau lưng người khác anh ấy đã phải tự mình uống bao nhiêu chén thuốc đắng, chịu đựng bao nhiêu trái đắng.

II. Câu chuyện


Chủ nhân của "Nhà Thuốc Bubu", Baizhu, y thuật tinh thông, lòng nhân cứu thế, nhưng lại là một người đầy rẫy bí ẩn. Rõ ràng người cầu xin bái sư đông đảo, vậy mà lại cố tình thu nhận một cương thi ngay cả phân loại dược liệu cũng chật vật về làm học trò. Dù chỉ là một người trần mắt thịt, trên người lại quấn một con bạch xà biết nói tiếng người, mang đầy tiên khí. Bệnh lớn bệnh nhỏ đều thuốc đến bệnh lui, nhưng lại chẳng thể chữa lành thân thể bệnh tật của chính mình.


Các bên ở Liyue dĩ nhiên sẽ không nhắm mắt làm lơ trước điều này. Dù sao người càng có năng lực, một khi nảy sinh ác niệm thì tai họa gây ra sẽ càng lớn.

Nhưng cho dù họ có điều tra công khai hay thăm dò bí mật thế nào, cũng chẳng tìm ra dấu vết cho thấy Baizhu có ý đồ xấu, trái lại còn làm cho danh tiếng "y đức như mẫu tâm" của anh càng thêm chân thật.


Còn về những bí mật vẫn chưa ai hay biết kia, Baizhu cũng từng mỉm cười đáp:
"Thuốc tốt thường đắng miệng, vậy thầy thuốc giỏi trong lòng giấu chút bí mật, chắc cũng không thành vấn đề chứ?"

Hình ảnh chúc mừng chính thức

Chào buổi sáng, dạo này cơ thể thế nào, có thấy khó chịu ở đâu không?

Tôi đã chuẩn bị cho bạn khá nhiều phương thuốc thực dưỡng bồi bổ thể trạng, Qiqi cũng đã thu thập giúp bạn không ít thảo dược quý hiếm.

Ngoài ra, đây là bó hoa thảo dược tôi bó, bạn có thể đặt ở đầu giường, có hiệu quả an thần.

Nếu không muốn thấy hoa tươi tàn rụi, sắc chúng lên uống cũng được. Phương pháp chế biến chút nữa tôi sẽ làm mẫu cho bạn xem một lần.

Tranh Chúc Mừng Lễ Hội

Oa, đông người quá! Xem ra chúng ta là người đến muộn nhất rồi. Hí hí, nhiều món ngon thế này, để Paimon nếm thử hết nào!

Điều Hướng WIKI Genshin Impact

V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Nội dung chuyên sâu

Nhân vật (Character) liên quan

Bình luận