Kinich
Nhân vật (Character)"Natlan là quốc gia người và rồng cùng cộng sinh, trạng thái nương tựa lẫn nhau đã kéo dài qua nhiều năm tháng. Trong phần lớn mối quan hệ thân thiện, người và rồng là bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi.
Nhưng điều này không có nghĩa là mỗi con rồng tiếp cận con người đều mang thiện ý, cho đến ngày nay, số lượng người bỏ mạng vì bị rồng dữ tấn công vẫn không phải là ít.
Vì vậy, 「Kẻ Săn Rồng」 thông thạo điểm yếu của loài rồng đã ra đời, và Kinich chính là người kiệt xuất nhất trong số đó. Tuy tuổi đời còn nhỏ, cũng chưa từng nhận được sự chỉ dẫn của người thầy giỏi nào, nhưng kinh nghiệm sống nhiều năm ở hoang dã đã cho anh phương pháp chế phục dã thú và rồng dữ.
Tựa như thợ săn trời sinh, anh bình tĩnh, trực tiếp, hiệu quả, ánh mắt dõi theo con mồi sắc bén như dao lọc xương.
Nhưng khác với những Kẻ Săn Rồng khác, phạm vi công việc của Kinich dường như không chỉ giới hạn ở đó. Theo lời đồn, chỉ cần đủ Mora, anh làm mấy việc ám muội cũng vô cùng mát tay.
Do đó, nhiều người trong bộ tộc đều kính nhi vi viễn chi với anh, dĩ nhiên, có lẽ còn vì phong cách thực tế và công lợi của anh — bất kể người ủy thác là kẻ lâm vào cảnh khốn cùng, hay là đứa trẻ chưa thể tự lập, anh đều sẽ yêu cầu một khoản thù lao mà anh cho là phù hợp.
Không gì có thể thay đổi tín điều của anh: Vạn vật đều có cái giá của nó. Hành vi như vậy rất dễ gây ra lời ra tiếng vào, nhưng Kinich không hề có ý định giải thích về điều này.
Nếu nhất định phải bảo anh tự bào chữa cho mình một hồi, cũng không phải là không thể, chỉ là anh nhất định sẽ xòe lòng bàn tay ra hỏi trước: "Ngươi sẵn lòng trả giá bao nhiêu?""
Thư viện ảnh
2
Thông Tin Cơ Bản
| Danh xưng | Cuộc Săn Hồi Hỏa | |||
|---|---|---|---|---|
| Họ tên đầy đủ/Tên thật | Kinich (Kinich) | |||
| Khu vực | ||||
| Chủng tộc | Nhân loại | |||
| Giới tính | Nam | |||
| Độ hiếm | ||||
| Thường trực/Giới hạn | Giới hạn tăng tỉ lệ | |||
| Vision | Thảo | |||
| Loại vũ khí | Trọng Kiếm | |||
| Cung mệnh | Chòm Thú Thụy Ảo | |||
| Món ăn đặc biệt | ||||
| Ngày ra mắt | 17 tháng 09 năm 2024 (Phiên bản 5.0) | |||
| TAG | Kéo dài kỹ năng, giảm hồi chiêu, tăng sát thương bản thân, di chuyển nhanh, tăng tốc độ di chuyển (thiên phú), thám hiểm đặc sản, tăng sát thương bạo kích bản thân, giảm kháng, hồi năng lượng, hưởng lợi từ phản ứng, Dạ Hồn | |||
| Giới thiệu | Thợ săn rồng của Natlan, tinh thông việc đo lường cái giá phải trả. | |||
Chỉ Số Thuộc Tính
| Cấp | HP tối đa | Tấn công | Phòng ngự | Sát thương bạo kích | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | |
1 | 1001 | 26 | 62 | 0 | ||||
20 | 2597 | 3455 | 67 | 89 | 162 | 215 | ||
40 | 5170 | 5779 | 134 | 149 | 322 | 360 | 0 | 9.6% |
50 | 6649 | 7462 | 172 | 193 | 415 | 465 | 9.6% | 19.2% |
60 | 8341 | 8951 | 216 | 231 | 520 | 558 | 19.2% | 19.2% |
70 | 9838 | 10448 | 254 | 270 | 613 | 651 | 19.2% | 28.8% |
80 | 11345 | 11954 | 293 | 309 | 707 | 745 | 28.8% | 38.4% |
90 | 12858 | - | 332 | - | 802 | - | 38.4% | - |
Thăng cấp
| Tổng cộng cần cho cấp 0~90 | ||
|---|---|---|
| ||
| Cấp 20 | Cấp 40 | Cấp 50 |
|
|
|
| Cấp 60 | Cấp 70 | Cấp 80 |
|
|
|
Cung mệnh
| Tên | Hiệu ứng |
|---|---|
Mỏ Vẹt Bảy Màu | Thông qua Săn Đuổi - Chuyến Săn Trên Cao, sau khi Kinich đu dây trên không và hạ đất, tốc độ di chuyển tăng 30%, kéo dài 6 giây.
Ngoài ra, Sát Thương Bạo Kích của Pháo Xuyên Vảy tăng 100%. |
Móng Hổ Sao | Khi Kỹ năng nguyên tố của Kinich (Cơ Ni Kỳ) đánh trúng kẻ địch, sẽ khiến Kháng nguyên tố Thảo của chúng giảm 30%, duy trì 6 giây.
Ngoài ra, phạm vi ảnh hưởng của Hồi Liệp Quán Lân Pháo lần đầu tiên trong trạng thái Chúc Phúc Dạ Hồn tăng lên, sát thương gây ra tăng 100%. |
Vuốt Cá Sấu Cổ | Cấp kỹ năng Săn Đuổi - Chuyến Săn Trên Cao tăng 3 cấp.
Tăng tối đa đến cấp 15. |
Lông Chim Ruồi | Khi đang trong trạng thái Chúc Phúc Dạ Hồn, sau khi Kinich (Cơ Ni Kỳ) thực hiện bắn xoay vòng hoặc thi triển Hồi Liệp Quán Lân Pháo, sẽ hồi cho anh 5 Điểm năng lượng nguyên tố. Mỗi 2.8 giây tối đa hồi năng lượng nguyên tố theo cách này một lần.
Ngoài ra, sát thương gây ra bởi Hướng Vĩ Đại Thánh Long Chí Ý tăng 70%. |
Đuôi Khỉ Rú | Cấp kỹ năng của Hướng Vĩ Đại Thánh Long Chí Ý tăng 3 cấp.
Tối đa lên đến cấp 15. |
Dáng Thần Thú | Hồi Liệp Quán Lân Pháo sau khi đánh trúng kẻ địch sẽ nảy một lần giữa các kẻ địch, gây Sát thương nguyên tố Thảo bằng 700% tấn công của Kinich (Cơ Ni Kỳ).
Nếu Hồi Liệp Quán Lân Pháo lần này kích hoạt hiệu quả tăng cường từ thiên phú Thăng cấp "Khế Ước Của Diệm Linh" hoặc cung mệnh "Chưởng Của Tinh Hổ", thì đòn tấn công nảy ra cũng sẽ nhận được hiệu quả tăng cường nêu trên. |
Thiên Phú
Võ Thuật Đêm Mặt Trời
Mô Tả
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 3 lần chém liên tiếp.
Sau khi tiến hành đu dây trên không thông qua Kỹ Năng Nguyên Tố "Săn Lùng - Đu Dây Vùng Cao", trước khi đáp đất có thể thực hiện một lần Tấn Công Thường trên không.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, xoay người ném Trọng Kiếm về phía trước để tấn công kẻ địch.
Tấn Công Khi Đáp
Từ trên không đáp xuống đất, tấn công kẻ địch trên đường đáp, đồng thời gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 3 lần chém liên tiếp.
Sau khi tiến hành đu dây trên không thông qua Kỹ Năng Nguyên Tố "Săn Lùng - Đu Dây Vùng Cao", trước khi đáp đất có thể thực hiện một lần Tấn Công Thường trên không.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, xoay người ném Trọng Kiếm về phía trước để tấn công kẻ địch.
Tấn Công Khi Đáp
Từ trên không đáp xuống đất, tấn công kẻ địch trên đường đáp, đồng thời gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
| Thuộc tính chi tiết | LV1 | LV2 | LV3 | LV4 | LV5 | LV6 | LV7 | LV8 | LV9 | LV10 | LV11 | LV12 | LV13 | LV14 | LV15 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
1 lần sát thương | 99% | 107% | 115.1% | 126.6% | 134.7% | 143.9% | 156.5% | 169.2% | 181.9% | 195.7% | 209.5% | — | — | — | — |
2 lần sát thương | 82.9% | 89.7% | 96.4% | 106% | 112.8% | 120.5% | 131.1% | 141.7% | 152.3% | 163.9% | 175.5% | — | — | — | — |
3 lần sát thương | 123.5% | 133.6% | 143.6% | 158% | 168% | 179.5% | 195.3% | 211.1% | 226.9% | 244.1% | 261.4% | — | — | — | — |
Sát thương tấn công thường trên không | 167.7% | 181.4% | 195% | 214.5% | 228.2% | 243.8% | 265.2% | 286.7% | 308.1% | 331.5% | 354.9% | — | — | — | — |
Sát thương Trọng kích | 48.4%*3 | 52.4%*3 | 56.3%*3 | 61.9%*3 | 65.9%*3 | 70.4%*3 | 76.6%*3 | 82.8%*3 | 89%*3 | 95.7%*3 | 102.5%*3 | — | — | — | — |
Tiêu hao thể lực Trọng kích | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | 50 Điểm | — | — | — | — |
Sát thương khi đang rơi | 74.6% | 80.7% | 86.7% | 95.4% | 101.5% | 108.4% | 118% | 127.5% | 137% | 147.4% | 157.9% | — | — | — | — |
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao) | 149%/186% | 161%/201% | 173%/217% | 191%/238% | 203%/253% | 217%/271% | 236%/295% | 255%/318% | 274%/342% | 295%/368% | 316%/394% | — | — | — | — |
Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng
| Cấp | Nguyên liệu cần thiết | Cấp | Nguyên liệu cần thiết |
|---|---|---|---|
1→2 |
| 6→7 |
|
2→3 |
| 7→8 |
|
3→4 |
| 8→9 |
|
4→5 |
| 9→10 |
|
5→6 |
| — | |
Câu Chuyện Nhân Vật
Nội dung
Kinich (Cơ Ni Kỳ) sống cùng gia đình cho đến năm bảy tuổi.
Cha cậu là một Người Đưa Tin làm một ngày nghỉ ba ngày, sở thích của ông là dùng tiền công một ngày để đánh cược trên bàn bạc.
Nếu thắng, ông sẽ mang về cho Kinich (Cơ Ni Kỳ) một hộp Đường quả đắt tiền, rồi chọn một bông hoa xinh đẹp cho vợ.
Nếu thua, ông sẽ vay tiền của đồng nghiệp để uống cho say bí tỉ, hòng che giấu việc mình không kiếm được một xu nào về nhà.
Nhưng mẹ của Kinich (Cơ Ni Kỳ) vẫn còn tỉnh táo, bà đã vô số lần bế Kinich (Cơ Ni Kỳ) nhỏ tuổi cãi nhau với chồng. Cuộc cãi vã đôi khi kết thúc bằng việc người cha nhận lỗi, hứa rằng sau này sẽ không bao giờ cờ bạc nữa.
Nhưng đôi khi nó cũng biến thành một cuộc chiến gia đình với nồi niêu xoong chảo bay tứ tung, người chiến thắng tất nhiên là người cha khỏe mạnh, người mẹ thua cuộc đành phải im lặng chăm sóc hoa màu sau nhà -
Người phụ nữ mạnh mẽ này không giỏi chiến đấu, nhưng lại là một tay cừ trong việc làm nông, dù sao thì trong nhà cũng có ba miệng ăn.
Những ngày như vậy không kéo dài được bao lâu, cha của Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã thua mất cả căn nhà, cả gia đình phải chuyển đến một chân núi xa xôi, cách xa bộ tộc.
Cũng không phải không có lợi, ở đây có đất đai rộng lớn hơn, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã học được cách trồng Quả Hạt, dùng cây thầu dầu để bện dây thừng, khuấy bột sắn để làm mì thô, và còn học được cách làm bẫy để săn lợn rừng.
Nhưng cái hại còn rõ ràng hơn, bạo lực xảy ra ở đây không còn sự hòa giải của hàng xóm, mức độ bị thương của mẹ và Kinich (Cơ Ni Kỳ) hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ say xỉn của người cha.
Cuối cùng vào một đêm, người mẹ không thể chịu đựng được nữa đã lặng lẽ rời đi, bà không mang theo đứa con trai nhỏ, có lẽ vì sợ chồng sẽ vì thế mà truy đuổi bà đến tận chân trời góc bể.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) không nhớ mẹ có chào tạm biệt mình không, nhưng cậu đã kế thừa rất tốt công việc gia đình của mẹ, làm nông, săn bắn, chịu đòn.
Tuy nhiên, khi lớn dần, Kinich (Cơ Ni Kỳ) dần học được cách bỏ chạy, tài năng thể thao của cậu rất xuất sắc, mỗi ngày đều chạy nhanh hơn ngày hôm trước, người cha không còn dễ dàng bắt được cậu nữa.
Mỗi khi cậu lao ra khỏi nhà, tiếng gió sẽ tạm thời che đi tiếng chửi mắng của cha phía sau, đó là khoảnh khắc hiếm hoi cậu cảm thấy tự do.
Có lẽ là do số phận thương xót, định cho cậu nếm thử mùi vị tự do thực sự. Vào ngày sinh nhật bảy tuổi của Kinich (Cơ Ni Kỳ), cậu lần đầu tiên hỏi cha mình có tin tức gì của mẹ không.
Câu trả lời không cần nói cũng biết, người cha trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu vì say rượu qua đêm, đuổi theo Kinich (Cơ Ni Kỳ) ra khỏi nhà, muốn cho cậu một trận nên thân, nhưng do tác hại của việc nghiện rượu lâu ngày, cơ thể người cha đã không còn được như trước, ông đuổi đánh con trai mình qua một vách đá, bất ngờ trượt chân, rơi xuống vực.
Khi Kinich (Cơ Ni Kỳ) kịp phản ứng, người đàn ông đã sống cùng cậu nhiều năm đã nằm bất động giữa những tảng đá vụn dưới khe núi, giống như một con lợn rừng đã chán ngán việc chống cự với bẫy, quyết định không đứng dậy nữa.
Trong khoảnh khắc đó, cậu đầu tiên cảm thấy một sự mông lung to lớn, đầu óc trống rỗng, sau đó là một cảm giác chua xót không rõ nguyên do, đột ngột ập vào cơ thể.
Cậu nheo mắt, nhăn mũi, hít một hơi thật mạnh, vặn vẹo khuôn mặt lại thành một cục, mới không để nước mắt chảy ra.
Không biết bao lâu sau, cậu nhặt lấy bộ trang bị móc khóa của cha, gắng sức kéo lê thân thể cứng đờ của ông, đi về phía nhà.
Cha chưa bao giờ dạy cậu cách sử dụng móc khóa, nhưng cậu chỉ nhìn vài lần đã lén học được. Cậu bay qua từng cành cây, gió lớn rít gào bên tai.
Đó là sinh nhật bảy tuổi của cậu thiếu niên, núi non đã gửi đến món quà tự do, cậu mở hộp ra xem, bên trong lại chỉ có sự cô độc.
Nội dung
Sau khi cha mẹ lần lượt rời đi, Kinich (Cơ Ni Kỳ) tiếp tục sống ở chân núi cũ.
Cuộc sống hàng ngày là trồng trọt, đan lát, săn bắn, ngoài ra cậu còn dùng con mồi bắt được để đến chợ của bộ tộc đổi lấy các nhu yếu phẩm khác.
Lâu dần, những người lớn trong khu tụ tập cũng có ấn tượng sâu sắc hơn về đứa trẻ ít nói nhưng lanh lợi này.
Có người lo lắng cậu sống khó khăn, liền chủ động đề nghị giúp đỡ, nhưng đều bị Kinich (Cơ Ni Kỳ) lắc đầu từ chối.
Theo quan điểm của Kinich (Cơ Ni Kỳ) nhỏ, trên đời không có gì là miễn phí, những thứ có giá rõ ràng còn an toàn, sự giúp đỡ miễn phí càng đáng cảnh giác hơn.
Đó cũng có thể là mồi nhử, giống như cái bẫy thú mà cậu làm, Cái Giá đằng sau chỉ là bị che giấu lúc ban đầu.
Vì vậy, cậu thận trọng sống ở rìa bộ tộc, giữ một khoảng cách thích hợp với mọi người chủ động tiếp cận mình.
Mỗi lần đến bộ tộc, cậu chỉ đổi lấy những vật phẩm cần thiết rồi đi, không bao giờ ở lại lâu.
Tất cả những điều này đều được trưởng lão Lick trong tộc nhìn thấy, ông kiêm nhiệm vụ giảng dạy cho trẻ Tinh thông nguyên tố.
Vì đã từng tiếp xúc với cha của Kinich (Cơ Ni Kỳ) về vấn đề giáo dục trẻ Tinh thông nguyên tố Người Treo Mình, nên ông cũng là một trong số ít người biết về hoàn cảnh gia đình của Kinich (Cơ Ni Kỳ).
Trong một lần Kinich (Cơ Ni Kỳ) đến chợ, trưởng lão Lick đã đề xuất một giao dịch đặc biệt với Kinich (Cơ Ni Kỳ).
Ông hy vọng Kinich (Cơ Ni Kỳ) có thể đến lớp học trong tộc để học, mỗi đứa trẻ Người Treo Mình bảy tám tuổi đều nên đi học.
Còn về học phí, có thể dùng việc chạy vặt để trừ, ông cần một Người Đưa Tin để gửi một số thông báo tạm thời cho học sinh.
Nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) vẫn từ chối, cậu còn quá nhỏ, không hiểu ý nghĩa của việc đi học, cảm thấy hoàn toàn không đáng, thời gian chạy vặt đủ để cậu bắt bảy tám con lợn rừng.
Trưởng lão Lick dở khóc dở cười, vì thực ra đến lớp học là miễn phí, ông chỉ muốn xua tan sự cảnh giác của Kinich (Cơ Ni Kỳ) nên mới yêu cầu cậu làm thêm một chút việc.
Tuy nhiên, ông cũng không từ bỏ, đã dành một tháng để vừa giải thích cho Kinich (Cơ Ni Kỳ) lớp học là gì, vừa điều chỉnh giá của giao dịch.
Cuối cùng hai người đã đạt được thỏa thuận, mỗi lần Kinich (Cơ Ni Kỳ) đến chợ có thể tiện đường đi học, Cái Giá là cậu sẽ giúp trưởng lão làm công việc của Người Đưa Tin khi có thời gian rảnh.
Giao dịch này khiến cả hai bên đều cơ bản hài lòng, nhưng họ đều không ngờ rằng, Kinich (Cơ Ni Kỳ) từ khi nhập học đến khi tốt nghiệp chỉ mất một ngày.
Nội dung
Vào ngày Kinich (Cơ Ni Kỳ) đến lớp học theo giao dịch, người giảng bài chính là trưởng lão Lick. Ông đứng giữa vòng tròn học sinh đang ngồi, ra hiệu cho Kinich (Cơ Ni Kỳ) tìm một chỗ ngồi.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) ngồi ở rìa vòng tròn, những đứa trẻ khác tò mò nhìn bạn học mới. Mặc dù cuộc sống của Người Treo Mình hầu hết đều giản dị, nhưng cách ăn mặc của Kinich (Cơ Ni Kỳ) vẫn quá sơ sài.
Trán cậu buộc một dải vải nhuộm xám, thân trên mặc áo gai dệt tay rất thô, thân dưới là váy da thú, đi chân trần, trông như một người rừng.
"Tại sao cậu không đi giày?" một cô bé tò mò hỏi. Một cậu bé to con khác và đám bạn của cậu ta phá lên cười: "Vì cậu ta là con khỉ đất sống trong rừng."
Trưởng lão Lick lập tức dùng tiếng ho để ngắt lời họ, ra hiệu bây giờ là giờ học.
"Các con, hôm nay chúng ta sẽ nói về lịch sử anh hùng của Người Treo Mình, có ai có thể cho ta biết tên của họ không?"
"Bukina của Malib!" "Đại nhân Yupanqui!"... Câu trả lời của bọn trẻ vang lên liên tiếp.
"Đúng vậy, mỗi anh hùng của chúng ta đều đáng được ghi nhớ, không chỉ vì sự mạnh mẽ của họ, mà còn vì sự cống hiến của họ."
Nghe đến đây, ở phía xa nhất ngoài vòng tròn, Kinich (Cơ Ni Kỳ) cũng giơ tay: "Tại sao họ lại phải cống hiến?"
"Không vì sao cả, đó là đức tính tốt đẹp bẩm sinh của anh hùng." Trưởng lão Lick trả lời. "Vậy họ đã dùng đức tính đó để đổi lấy cái gì?" Kinich (Cơ Ni Kỳ) lại hỏi.
"Đức tính rất quý giá, nó không phải để trao đổi, bản thân nó chính là phần thưởng của trời cao." Trưởng lão Lick mỉm cười nhìn Kinich (Cơ Ni Kỳ).
"Phần thưởng?" Sự nghi ngờ của Kinich (Cơ Ni Kỳ) vẫn chưa được giải quyết, "Cụ thể có phần thưởng gì? Danh vọng? Mora?"
"Đều có cả, nhưng đều không phải là trọng điểm, trọng điểm nằm ở chỗ, bản thân nó chính là sự cao cả, khiến anh hùng trở thành anh hùng."
Lão học giả gấp sách lại, nghiêm túc nhìn Kinich (Cơ Ni Kỳ), nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) không hiểu lắm, cậu nhớ lại chuyện ngày xưa -
Núi non đã nói với cậu, thứ cao cả nhất là lợn rừng, nó có thể làm no bụng; thứ hai là nước, không có nước, người ta sẽ chết khát.
Nhưng chúng đều không phải là bẩm sinh, vì vậy chúng rất quý giá, nếu cậu phải đem lợn rừng và nước quý giá của mình ra, thì chắc chắn phải đổi lại được thứ gì đó.
Thứ cậu thích đổi nhất là Mora, vì Mora còn có thể đem đi đổi những thứ khác.
Vì vậy, cậu nói với trưởng lão Lick: "Nếu tôi trở thành anh hùng, tôi muốn nhận được phần thưởng là Mora."
Bọn trẻ phá lên cười, cậu bé đã chế nhạo Kinich (Cơ Ni Kỳ) trước đó cười to nhất: "Vậy thì cậu về rừng mà đu dây đi! Con khỉ đất ích kỷ."
Nhóm bạn của cậu ta dường như vẫn chưa hài lòng, họ đứng dậy, đẩy Kinich (Cơ Ni Kỳ) lảo đảo ra ngoài cửa, mặc dù trưởng lão Lick đã lập tức quát ngăn họ lại, nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) vẫn thuận thế đi ra ngoài. Cậu cảm thấy mình không cần phải ở lại đây nữa, cái đầu nhỏ nhạy bén của cậu đã phát hiện ra một sự thật -
Đám nhóc ồn ào trong nhà này vẫn chỉ là những đứa trẻ con, chúng tụ tập lại tâng bốc anh hùng, cứ như thể làm vậy thì mình cũng trở thành bạn đồng hành của anh hùng, có được sự cao cả tương đương với anh hùng, nhưng vinh quang giả tạo này không thể dạy chúng cách làm no bụng, đợi đến khi tan học, chúng vẫn phải về nhà xin mẹ cho ăn.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) vốn cũng có thể cho chúng một bài học, ví dụ như một cú đấm khiến chúng nằm liệt nửa tháng, để chúng biết mình còn cách anh hùng bao xa.
Nhưng cậu lại cảm thấy mình không cần phải vô ích giúp chúng tăng thêm kinh nghiệm sống, dù sao thì chúng cũng không trả tiền.
Tuy nhiên, cậu cũng cảm thấy buổi học này không hoàn toàn vô ích, ít nhất những thắc mắc của cậu đã được giải đáp phần nào.
Tương lai sẽ thế nào đây? Hãy trở thành anh hùng, để nhận được phần thưởng là Mora.
Nội dung
Để trở thành anh hùng, thực lực mạnh mẽ là không thể thiếu, không lâu sau khi tốt nghiệp từ lớp học, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã một mình tìm đến trưởng lão Lick, đề xuất ý tưởng trở nên mạnh mẽ hơn.
Để trưởng lão Lick đồng ý, cậu còn mang theo tất cả những gì mình có, hy vọng làm Cái Giá tương xứng:
Móc vuốt và dụng cụ bẫy, cây thầu dầu mới thu hoạch, hai hũ bột sắn lớn, một túi hạt Quả Hạt, một con lợn rừng vừa mới chết, và một ít Mora.
Lão học giả cười ha hả từ chối lời đề nghị của Kinich (Cơ Ni Kỳ), ông chỉ đưa ra một điều kiện, ông muốn Kinich (Cơ Ni Kỳ) trên con đường trở nên mạnh mẽ phải học được thế nào là một anh hùng thực sự.
Thực ra ông vẫn luôn canh cánh trong lòng về Kinich (Cơ Ni Kỳ) nhỏ, ông nhìn thấy ở cậu bóng dáng của những anh hùng năm xưa.
Đồng thời ông cũng cho rằng, tất cả những điều này đều cần sự dẫn dắt đúng đắn, nếu Kinich (Cơ Ni Kỳ) không may đi vào con đường sai trái, sức phá hoại của cậu cũng sẽ vượt xa những kẻ ác thông thường. Thế là, một giao dịch mới đã được thực hiện.
Cứ như vậy, trong vài năm tiếp theo, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã trải qua cuộc sống trong rừng núi và bên cạnh trưởng lão Lick.
Ngoài việc dạy cho Kinich (Cơ Ni Kỳ) về lịch sử anh hùng của Natlan và các bộ tộc, trưởng lão Lick còn giới thiệu cho cậu nhiều kỳ nhân dị sĩ khác nhau.
Thợ chế tạo mũi tên đặc biệt, thầy mo chuyên nghiên cứu độc tố của rồng, thợ săn già tinh thông dây thừng và móc khóa, chuyên gia sinh tồn trong những hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm...
Kinich (Cơ Ni Kỳ) không từ chối bất cứ thứ gì, ngày đêm đắm mình trong đó, nhưng chỉ những thứ đó vẫn chưa đủ để làm cậu thỏa mãn, vào những ngày nghỉ cố định, cậu còn phải trở về núi để rèn luyện kỹ năng chiến đấu của mình.
Không có thầy, cậu bắt chước động tác săn mồi của dã thú trong rừng, có cái linh hoạt, có cái hiểm hóc, có cái mạnh mẽ, cậu học hỏi sở trường của mỗi loài, dung hợp thành võ nghệ độc đáo của riêng mình.
Trong khi thực lực ngày càng tăng, trưởng lão Lick cũng dẫn dắt Kinich (Cơ Ni Kỳ) đảm nhận nhiều công việc trong tộc hơn, ban đầu là một số công việc của Người Đưa Tin.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) hoàn thành tốt hơn nhiều người lớn, thời gian mà một Người Đưa Tin bình thường cần, cậu chỉ dùng một nửa.
Nhờ thân thủ xuất sắc của mình, dần dần có người tìm đến, trả tiền ủy thác cho cậu làm những việc nguy hiểm hơn, bao gồm cả việc săn rồng mạnh mẽ.
Ban đầu trưởng lão còn nghĩ Kinich (Cơ Ni Kỳ) sẽ đến hỏi ý kiến của ông, nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) chưa từng làm vậy một lần nào.
Về phương diện này, cậu giống như một người có kinh nghiệm hơn mười năm, luôn có thể phán đoán được tốt xấu của ủy thác, cũng như đàm phán được mức thù lao phù hợp cho mình.
Đôi khi trong ủy thác cũng xuất hiện một số sự giả dối và che giấu, lúc này Kinich (Cơ Ni Kỳ) sẽ dùng cán cân trong lòng mình để ép cân bằng lại giá, ngay cả khi đối phương không muốn.
Hành vi như vậy tất nhiên sẽ gây ra một số lời dị nghị, trong tộc cũng có những người đức cao vọng trọng cho rằng Kinich (Cơ Ni Kỳ) làm việc không đủ tinh tế.
Nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) không bao giờ giải thích gì, vẫn tiếp tục đánh giá mức giá phù hợp trong từng ủy thác.
Có lần ngay cả trưởng lão Trinidad phụ trách việc tế lễ cũng có ý kiến, định triệu tập Kinich (Cơ Ni Kỳ) đến chất vấn, nhưng trưởng lão Lick đã lập tức ngăn cản ông:
"Không cần phải hỏi, đứa trẻ đó biết mình đang làm gì."
"Hoang đường! Anh hùng của Người Treo Mình chưa bao giờ có ai như nó!"
"Không, ông sai rồi. Nó chưa bao giờ là đứa trẻ của Người Treo Mình. Nó là đứa con của núi non, nó sẽ chỉ trở thành người anh hùng mà nó muốn trở thành."
Nội dung
Thật thú vị, Kinich (Cơ Ni Kỳ) vốn độc lai độc vãng, nhưng bên cạnh lại có một kẻ tự xưng là "Kuhul Ajaw", có nghĩa là: Lãnh Chúa Thần Thánh.
Theo nghiên cứu đáng tin cậy của Hiệp Hội Di Vật Rồng, Ajaw là một di vật đích thực từ thời đại loài rồng, có thể truy ngược lại hàng ngàn năm trước.
Bản thể của nó bị phong ấn trong một ấn ký cổ tay thần bí, hình dạng hiện tại chỉ là hình thái hiển hiện nhờ nguyên tố Hỏa.
Các nhà nghiên cứu của hiệp hội cho rằng Ajaw có lịch sử cực kỳ lâu đời, trí tuệ cực cao, giá trị nghiên cứu cực lớn, vì vậy họ dự định bỏ ra một khoản tiền lớn để mua lại nó.
Nhưng Kinich (Cơ Ni Kỳ) còn biết Ajaw tâm cơ cực nhiều, tính cách cực tệ, khả năng phá hoại cực mạnh, nên đã không chút do dự từ chối họ.
Anh hiểu rằng gã này chắc chắn là một phần tử nguy hiểm, tự cao tự đại, xảo quyệt, hỗn loạn và tà ác.
Nếu giao nó cho Hiệp Hội Di Vật Rồng, có lẽ sự tồn vong của hiệp hội cũng sẽ trở thành vấn đề.
Nhưng ngoài ra, còn có một lý do trực tiếp hơn khiến Kinich (Cơ Ni Kỳ) không thể giao ra Ajaw - giữa họ đã ký một khế ước không thể hủy bỏ.
Mọi chuyện bắt đầu từ một di tích cổ long với lời đồn về "Mật Bảo Của Rồng", nó xuất hiện sau một trận động đất và thu hút không ít sự chú ý trong thời gian ngắn.
Nhưng sau khi một số lượng đáng kể các đội thám hiểm thất bại thảm hại, những người còn nhòm ngó nó đã trở nên thận trọng hơn nhiều.
Lúc bấy giờ, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã là một thợ săn rồng có chút danh tiếng ở Natlan, nên có đội thám hiểm đã mời anh đồng hành.
Nhưng sau khi họ tiến vào di tích, mới phát hiện bên trong ma vật chiếm cứ, cơ quan trùng trùng, còn nguy hiểm hơn cả lời đồn.
Đoàn người kẻ chết, người bị thương, người rút lui, cuối cùng chỉ còn lại một mình Kinich (Cơ Ni Kỳ) đến được nơi sâu nhất.
Và chính tại đó, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã gặp được tồn tại cổ xưa bị phong ấn "Kuhul Ajaw".
Kinich (Cơ Ni Kỳ) ngay lập tức cảm nhận được sự tà ác trong giọng nói của đối phương, nhưng đồng thời cũng cho rằng, dù là sức mạnh tà ác, cũng chưa chắc không thể lợi dụng.
Còn Ajaw cũng có ý đồ riêng, nó đã bị phong ấn ở nơi quỷ quái này vô số năm, nóng lòng muốn nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa.
Thế là, sau nhiều ngày thăm dò lẫn nhau, lúc thì thân thiện, lúc thì đối địch nhưng nhìn chung là đấu trí căng thẳng.
Hai bên về cơ bản đã nắm được giới hạn của nhau, sau đó một bản khế ước được ký kết.
Sinh vật thần bí tự xưng là "Kuhul Ajaw" bằng lòng nghe theo chỉ huy của Kinich (Cơ Ni Kỳ), và có giới hạn, có điều kiện, có tiết chế, dựa theo khế ước, cho Kinich (Cơ Ni Kỳ) mượn một phần sức mạnh tạm thời.
Còn Cái Giá phải trả là, Kinich (Cơ Ni Kỳ) phải đưa Ajaw đến thế giới bên ngoài, và hứa rằng sau khi chết, sẽ giao lại cơ thể cho Ajaw sử dụng.
Nội dung
Khi học ở nhà Trưởng Lão Lique, Kinich (Cơ Ni Kỳ) đã đọc rất nhiều sách và cuộn vải trong kho tàng của trưởng lão.
Có những cuốn anh chỉ lật qua trang đầu, có những cuốn anh đọc đi đọc lại nhiều lần.
Nhưng dù là cuốn nào, cũng không thể sánh bằng cuốn "Ngọn Đồi Tĩnh Lặng Của Dế Trũi" mà anh đã đọc khi còn nhỏ, Kinich (Cơ Ni Kỳ) còn giới thiệu nó cho trưởng lão.
Sau khi đọc xong, học giả già cho rằng văn phong của nó thô thiển, tình tiết nhạt nhẽo, trí tưởng tượng nghèo nàn, và quan trọng là nó vẫn còn là một bản thảo chưa hoàn thành.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) nhất thời không nói nên lời, nhưng không vì thế mà thay đổi sự yêu thích của mình đối với nó, bởi vì tác giả của bản thảo này thực ra là mẹ của anh.
Bản thảo kể về một loài dế trũi sống dưới lòng đất, cuộc đời của chúng là lớn lên dưới lòng đất, sau đó bò lên mặt đất để sinh sản, rồi chết đi.
Chúng cứ thế sống đời này qua đời khác, cho đến một ngày, môi trường dưới lòng đất đột nhiên thay đổi, nhiệt độ của đất tăng mạnh, dế trũi chết hàng loạt.
Những kẻ sống sót còn lại chọn cách trốn sâu hơn xuống lòng đất, nhưng dũng sĩ dế trũi, nhân vật chính, lại chọn cách bò lên mặt đất.
Nó muốn biết chuyện gì đã xảy ra bên ngoài, và xem liệu có thể tìm ra cách giải quyết cuộc khủng hoảng hay không.
Nhưng khi nó lên đến mặt đất, nó phát hiện ra ngọn đồi mà tổ tiên đã sinh sôi nảy nở qua bao thế hệ đã trở thành một vùng đất cằn cỗi do cuộc đại chiến giữa con người và ma vật.
Thực vật khô héo, đất đai cháy xém, tro bụi bay lơ lửng che khuất mặt trời, không khí cũng tràn ngập Nguyên Tố Cháy cực độc đối với dế trũi, đó chính là nơi mà sau này được gọi là Biển Tro Tàn.
Dũng sĩ dế trũi ngã xuống trong tuyệt vọng trên mặt đất cháy đen, nhưng vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, nó đã dùng hết sức lực để đẻ ra một quả trứng kết tinh nứt nẻ...
Câu chuyện dừng lại ở đây, không ai biết liệu có một chú dế trũi nhỏ nào sẽ bò ra từ vỏ trứng hay không, đây trở thành lý do chính khiến Trưởng Lão Lique không đánh giá cao nó.
Nhưng đây lại chính là lý do Kinich (Cơ Ni Kỳ) thích câu chuyện này, bởi vì như vậy anh có thể mong đợi một ngày nào đó có thể đọc được phần cuối của bản thảo.
Nội dung
Ngay cả sau khi nhận được Cổ Danh, Kinich (Cơ Ni Kỳ) cũng chưa từng hứa rằng mình sẽ hy sinh vì mọi người như những anh hùng trong lịch sử.
Anh chỉ lặng lẽ tham gia vào cuộc chiến của Đội Tuần Đêm lần đó, rồi không chút do dự lao vào cái chết bi tráng ấy.
Đó là một chiến trường nguy hiểm, sức mạnh Vực Sâu lần đầu tiên thể hiện những đặc tính tà ác mới, chúng biến thành hình dạng của những người bên cạnh, phát động tấn công bất ngờ vào tiểu đội Đội Tuần Đêm.
Đối mặt với những bóng hình quen thuộc, các chiến binh đều do dự, dù chỉ trong chốc lát, đã bị tà ác nắm lấy sơ hở, lần lượt bị đánh bại.
Kinich (Cơ Ni Kỳ) cũng đối mặt với vấn đề tương tự, người xuất hiện trước mặt anh là người mẹ trong ký ức.
Anh đã từng tưởng tượng: nếu có một ngày được gặp lại mẹ, nhất định phải hỏi bà trước tiên, kết cục của "Ngọn Đồi Tĩnh Lặng Của Dế Trũi" là gì?
Nhưng vào khoảnh khắc đó, bản năng của thợ săn đã phản ứng nhanh hơn cả bộ não của anh, ma vật Vực Sâu giả dạng thành mẹ đang mỉm cười mở rộng vòng tay, liền bị Kinich (Cơ Ni Kỳ) chém một nhát kiếm.
Tiếp theo, Kinich (Cơ Ni Kỳ) càng ra tay vô tình hạ gục hết "gương mặt thân quen" này đến "gương mặt thân quen" khác. Không phải anh thực sự máu lạnh, mỗi lần vung kiếm vào một khuôn mặt quen thuộc, lòng anh lại nặng thêm một phần.
Anh chỉ hiểu rằng, chỉ có thắng trận chiến này, mới có thể đưa những người đã hy sinh trở về, vì vậy mỗi khi có thêm một đồng đội hy sinh, lưỡi kiếm của anh lại quyết đoán hơn một phần.
Nhưng lần đó, đội quân ma vật đông như châu chấu, diệt không xuể, tiểu đội Đội Tuần Đêm lại đã chịu thương vong nặng nề trong cuộc tấn công trước đó.
Dần dần, Kinich (Cơ Ni Kỳ) trở thành người cuối cùng còn đứng vững, đôi mắt anh đã bị máu che mờ, toàn thân đầy vết thương, nhưng ma vật vẫn không ngừng áp sát.
Anh hiểu rằng mình có lẽ đã không thể xoay chuyển tình thế, đó cũng là lần đầu tiên anh nghe thấy sự trang nghiêm trong giọng nói của Ahjo:
"Kinich (Cơ Ni Kỳ), sức mạnh của ta bây giờ chỉ có thể phát huy đến đây thôi..."
"Nhưng với danh nghĩa của 'Kuhle'ahjo', sau khi tiếp quản cơ thể của ngươi, Thánh Long vĩ đại sẽ báo thù cho các ngươi."
Kinich (Cơ Ni Kỳ) nghe xong liền cười lớn một cách khác thường, cùng với tiếng cười, Trọng Kiếm trong tay anh lại vung lên, lại chém chết hai ba con ma thú vừa áp sát.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng cũng đã đến lúc nỏ mạnh hết đà, sơ hở của anh ngày càng nhiều, ngày càng lớn, rồi một móng vuốt ma thú từ sau lưng đâm xuyên qua ngực anh.
Cơ thể Kinich (Cơ Ni Kỳ) khựng lại, anh từ từ cúi đầu, nhìn thấy máu tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương, nhưng anh vẫn loạng choạng tiến về phía trước, còn muốn giết thêm một con ma thú nữa.
Những giọt máu rơi xuống đất sau lưng anh uốn lượn nối liền nhau, vẽ nên một bản nhạc kết thúc. Cuối cùng, cơ thể anh không chống đỡ nổi mà quỳ xuống, dấu lặng đã được vẽ nên.
Chiến binh cuối cùng của tiểu đội Đội Tuần Đêm, Kinich (Cơ Ni Kỳ), tử trận.
Ahjo nhắm mắt lại, mặc niệm cho người đồng hành, nhưng khi nó mở mắt ra lần nữa, nó đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.
Không biết vì sao, cơ thể của Kinich (Cơ Ni Kỳ) lại đứng dậy, không chỉ vậy, đôi tay đã mất đi huyết sắc kia lại nắm chặt Trọng Kiếm!
"Kinich (Cơ Ni Kỳ)" lại một lần nữa lao vào đội quân Vực Sâu, ánh kiếm không ngừng nghỉ soi sáng cả chiến trường...
Ahjo vừa kinh ngạc vừa quan sát kỹ, mới phát hiện không biết từ khi nào, một viên đá quý màu xanh ngọc bích có vân hình trái tim đang lơ lửng trong vết thương xuyên thấu trên ngực Kinich (Cơ Ni Kỳ).
Nó tỏa ra sức sống mãnh liệt, thúc đẩy cơ thể đã mất ý thức của Kinich (Cơ Ni Kỳ), biến anh thành một con mãnh thú không biết mệt mỏi, hoàn toàn hành động theo bản năng, cho đến khi chém giết hết tất cả ma vật...
...
Khi Kinich (Cơ Ni Kỳ) mở mắt ra lần nữa, anh phát hiện mình đã trở về Đấu Trường Thánh Hỏa, những người vây quanh đang cất cao bài thơ hoàn hồn rực cháy.
Anh quay đầu nhìn sang bên cạnh, những người bạn đồng hành cùng tham gia cuộc chiến, tắm mình trong tiếng hát, lần lượt tỉnh lại.
"Chúng ta... đã thắng rồi sao? Là ai..." Kinich (Cơ Ni Kỳ) vuốt ngực mình, lẩm bẩm, anh nhớ mình đã ngã xuống trước đội quân Vực Sâu.
Nhưng chắc chắn có ai đó đã giúp họ thắng trận chiến, nếu không, bài thơ hoàn hồn cũng không thể làm người chết sống lại.
"Đó không phải là lời nói thừa sao? Là con châu chấu điên cuồng mạng lớn nhà ngươi chứ ai!" Ahjo chán nản nằm bẹp trên đất, ném một viên đá quý qua, "Ai, có được ta còn chưa đủ, còn cần thêm một cái Vision. Cứ thế này, bao giờ mới có được cơ thể của ngươi đây?!"
...
Đêm hôm được tái sinh, Kinich (Cơ Ni Kỳ) dựa vào giường, ngón tay vuốt ve Vision màu xanh ngọc bích.
Trong đầu hiện lên hình ảnh mọi người vây quanh anh, tiếng hoan hô như sấm dậy, bài thơ hoàn hồn thiêng liêng rực cháy...
Anh đột nhiên phát hiện, không biết từ khi nào, mình đã đi chệch khỏi mục tiêu ban đầu.
Vốn dĩ là mang theo khát vọng đối với Mora mà bước lên Hành trình anh hùng, bây giờ lại muốn bảo vệ những thứ quý giá hơn.
Bảo vệ bạn bè, bảo vệ quê hương, bảo vệ tiếng cười của mọi người... Cũng không biết sự thay đổi bắt đầu từ khi nào, có lẽ hạt giống đã được gieo từ rất lâu rồi.
"Anh hùng đáng được ghi nhớ, không chỉ vì sức mạnh của họ, mà còn vì sự hy sinh của họ..."
"Đó là đức tính bẩm sinh của anh hùng..." "Bản thân nó đã là sự cao cả, làm nên anh hùng..."
Kinich (Cơ Ni Kỳ) bình thản nhớ lại bài học đầu tiên của Trưởng Lão Lique, anh không cảm thấy bây giờ mình cao cả hơn, hy sinh hơn lúc đó.
Nhưng anh chắc chắn rằng mình đã suy nghĩ rõ ràng hơn lúc đó, vì những thứ mình muốn có được bây giờ, anh sẵn sàng trả Cái Giá như thế nào.
Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật
Giới thiệu chính thức.
I - Nhân Vật
Dạo lửa treo cây, nhận việc trả đủ
==========
"Tên đầy tớ này đầu óc thì không tệ, chân tay cũng khá nhanh nhẹn, khuyết điểm lớn nhất chính là mạng quá cứng! Quá cứng! Có ai rơi đầu cắm xuống từ vách đá cheo leo mà không chết không? Ta sắp tức chết rồi!"
- Tự xưng là "Thánh Long Vĩ Đại" Ajaw"Gửi thư thu phí đi lại thì cũng đành một lẽ, chứ tôi chưa từng nghe nói chủ trì Đêm Hồi Hỏa mà cũng đòi thu phí, đây mà là anh hùng của chúng ta sao?"
"Có phải ngày đầu tiên ông quen biết nó đâu. Không phải nó làm việc rất mát tay sao? Thế là đủ rồi."
Ở Natlan nơi con người và loài rồng sống hòa thuận cộng sinh, nghề Kẻ Săn Rồng ngay từ khi ra đời đã không thể nhận được sự thấu hiểu từ tất cả mọi người. Ở một Natlan xuất hiện nhiều anh hùng, hành vi định giá cho nhiệm vụ lại càng hứng chịu nhiều lời ra tiếng vào.
Tên sát thủ tàn nhẫn, độc ác, máu lạnh; kẻ thừa kế thực tế, công lợi, chẳng có tí dáng vẻ anh hùng nào... Người ta gán cho thiếu niên chưa từng phản bác những từ khóa không chút ấm áp.
Nhưng điều đó thì có sao đâu chứ?
Tất cả ủy thác có mức giá phù hợp đều sẽ được hoàn thành theo phương thức thỏa đáng, tất cả sự dơ bẩn đang nhúc nhích hay hoành hành đều sẽ bị tống trở về Vương Quốc Đêm Đen.
Chủ nhân của danh hiệu "Hồi Hỏa" một khi đã móc chặt mục tiêu, thì sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại.
==========
"Tên đầy tớ này đầu óc thì không tệ, chân tay cũng khá nhanh nhẹn, khuyết điểm lớn nhất chính là mạng quá cứng! Quá cứng! Có ai rơi đầu cắm xuống từ vách đá cheo leo mà không chết không? Ta sắp tức chết rồi!"
- Tự xưng là "Thánh Long Vĩ Đại" Ajaw"Gửi thư thu phí đi lại thì cũng đành một lẽ, chứ tôi chưa từng nghe nói chủ trì Đêm Hồi Hỏa mà cũng đòi thu phí, đây mà là anh hùng của chúng ta sao?"
"Có phải ngày đầu tiên ông quen biết nó đâu. Không phải nó làm việc rất mát tay sao? Thế là đủ rồi."
Ở Natlan nơi con người và loài rồng sống hòa thuận cộng sinh, nghề Kẻ Săn Rồng ngay từ khi ra đời đã không thể nhận được sự thấu hiểu từ tất cả mọi người. Ở một Natlan xuất hiện nhiều anh hùng, hành vi định giá cho nhiệm vụ lại càng hứng chịu nhiều lời ra tiếng vào.
Tên sát thủ tàn nhẫn, độc ác, máu lạnh; kẻ thừa kế thực tế, công lợi, chẳng có tí dáng vẻ anh hùng nào... Người ta gán cho thiếu niên chưa từng phản bác những từ khóa không chút ấm áp.
Nhưng điều đó thì có sao đâu chứ?
Tất cả ủy thác có mức giá phù hợp đều sẽ được hoàn thành theo phương thức thỏa đáng, tất cả sự dơ bẩn đang nhúc nhích hay hoành hành đều sẽ bị tống trở về Vương Quốc Đêm Đen.
Chủ nhân của danh hiệu "Hồi Hỏa" một khi đã móc chặt mục tiêu, thì sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại.
II. Câu chuyện
Natlan là quốc gia người và rồng cùng cộng sinh, trạng thái nương tựa lẫn nhau đã kéo dài qua nhiều năm tháng. Trong phần lớn mối quan hệ thân thiện, người và rồng là bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi.
Nhưng điều này không có nghĩa là mỗi con rồng tiếp cận con người đều mang thiện ý, cho đến ngày nay, số lượng người bỏ mạng vì bị rồng dữ tấn công vẫn không phải là ít.
Vì vậy, "Kẻ Săn Rồng" thông thạo điểm yếu của loài rồng đã ra đời, và Kinich chính là người kiệt xuất nhất trong số đó. Tuy tuổi đời còn nhỏ, cũng chưa từng nhận được sự chỉ dẫn của người thầy giỏi nào, nhưng kinh nghiệm sống nhiều năm ở hoang dã đã cho anh phương pháp chế phục dã thú và rồng dữ.
Tựa như thợ săn trời sinh, anh bình tĩnh, trực tiếp, hiệu quả, ánh mắt dõi theo con mồi sắc bén như dao lọc xương.
Nhưng khác với những Kẻ Săn Rồng khác, phạm vi công việc của Kinich dường như không chỉ giới hạn ở đó. Theo lời đồn, chỉ cần đủ Mora, anh làm mấy việc ám muội cũng vô cùng mát tay.
Do đó, nhiều người trong bộ tộc đều kính nhi vi viễn chi với anh, dĩ nhiên, có lẽ còn vì phong cách thực tế và công lợi của anh — bất kể người ủy thác là kẻ lâm vào cảnh khốn cùng, hay là đứa trẻ chưa thể tự lập, anh đều sẽ yêu cầu một khoản thù lao mà anh cho là phù hợp.
Không gì có thể thay đổi tín điều của anh: Vạn vật đều có cái giá của nó. Hành vi như vậy rất dễ gây ra lời ra tiếng vào, nhưng Kinich không hề có ý định giải thích về điều này.
Nếu nhất định phải bảo anh tự bào chữa cho mình một hồi, cũng không phải là không thể, chỉ là anh nhất định sẽ xòe lòng bàn tay ra hỏi trước:
"Ngươi sẵn lòng trả giá bao nhiêu?"
Nhưng điều này không có nghĩa là mỗi con rồng tiếp cận con người đều mang thiện ý, cho đến ngày nay, số lượng người bỏ mạng vì bị rồng dữ tấn công vẫn không phải là ít.
Vì vậy, "Kẻ Săn Rồng" thông thạo điểm yếu của loài rồng đã ra đời, và Kinich chính là người kiệt xuất nhất trong số đó. Tuy tuổi đời còn nhỏ, cũng chưa từng nhận được sự chỉ dẫn của người thầy giỏi nào, nhưng kinh nghiệm sống nhiều năm ở hoang dã đã cho anh phương pháp chế phục dã thú và rồng dữ.
Tựa như thợ săn trời sinh, anh bình tĩnh, trực tiếp, hiệu quả, ánh mắt dõi theo con mồi sắc bén như dao lọc xương.
Nhưng khác với những Kẻ Săn Rồng khác, phạm vi công việc của Kinich dường như không chỉ giới hạn ở đó. Theo lời đồn, chỉ cần đủ Mora, anh làm mấy việc ám muội cũng vô cùng mát tay.
Do đó, nhiều người trong bộ tộc đều kính nhi vi viễn chi với anh, dĩ nhiên, có lẽ còn vì phong cách thực tế và công lợi của anh — bất kể người ủy thác là kẻ lâm vào cảnh khốn cùng, hay là đứa trẻ chưa thể tự lập, anh đều sẽ yêu cầu một khoản thù lao mà anh cho là phù hợp.
Không gì có thể thay đổi tín điều của anh: Vạn vật đều có cái giá của nó. Hành vi như vậy rất dễ gây ra lời ra tiếng vào, nhưng Kinich không hề có ý định giải thích về điều này.
Nếu nhất định phải bảo anh tự bào chữa cho mình một hồi, cũng không phải là không thể, chỉ là anh nhất định sẽ xòe lòng bàn tay ra hỏi trước:
"Ngươi sẵn lòng trả giá bao nhiêu?"
Hình ảnh chúc mừng chính thức
"Nhiều môn thể thao mạo hiểm nhìn thì phức tạp, nhưng chỉ cần chăm chỉ luyện tập là không khó để nắm vững."
(Ajaw) "Xì, nói thì dễ lắm, vậy ta thấy ngươi cũng đừng có bảo vệ đối phương nữa, rơi xuống thì rơi xuống luôn cho rồi."
"...Là sự sơ suất của tôi, quên nhốt Ajaw lại mất rồi.
—— Được rồi, giờ yên tĩnh rồi, nào, hãy thử làm giống tôi, dùng tay chống người lên."
(Ajaw) "Xì, nói thì dễ lắm, vậy ta thấy ngươi cũng đừng có bảo vệ đối phương nữa, rơi xuống thì rơi xuống luôn cho rồi."
"...Là sự sơ suất của tôi, quên nhốt Ajaw lại mất rồi.
—— Được rồi, giờ yên tĩnh rồi, nào, hãy thử làm giống tôi, dùng tay chống người lên."
V
Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh
Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming





















