Alhaitham
Nhân vật (Character)"Một người có năng lực mà cứ khiêm tốn quá lâu, sẽ luôn bị cho là có thân phận và mục đích sâu xa nào đó. Bản thân Alhaitham chính là sự phản bác mạnh mẽ cho tất cả những quan điểm nhàm chán đó: anh ấy đủ xuất sắc, nhưng chỉ là một nhân viên bình thường của Giáo Phận, có công việc ổn định và nhà cửa khang trang ở Sumeru, sống một cuộc đời ung dung tự tại.
Đôi khi, người ta hoàn toàn không thể tìm thấy vị Quan Thư Ký đương nhiệm của Giáo Phận trong văn phòng tương ứng. Họ cùng lắm chỉ biết anh tên là Alhaitham, và đáng lẽ phải có mặt trong giờ làm việc. Sự thật là không ai biết Quan Thư Ký đã đi đâu, chỉ có thể đặt tài liệu và hồ sơ lên bàn của anh.
Alhaitham rất hài lòng với điều này. Anh có thể đang ở nhà, có thể ở thư viện, nói chung là không ở nơi mà mọi người mong muốn anh ở.
Phải khiến người khác không thể đoán được một người sẽ làm gì vào lúc nào, thì anh mới có thể tự do tự tại làm những việc mình muốn."
Thư viện ảnh
2
Thông Tin Cơ Bản
| Danh xưng | Hối Thao Tranh Ngôn | |||
|---|---|---|---|---|
| Họ tên đầy đủ/Tên thật | Ngải Nhĩ Hải Sâm(Alhaitham) | |||
| Khu vực | ||||
| Chủng tộc | Nhân loại | |||
| Giới tính | Nam | |||
| Độ hiếm | ||||
| Thường trực/Giới hạn | Giới hạn tăng tỉ lệ | |||
| Vision | Thảo | |||
| Loại vũ khí | Đơn Kiếm | |||
| Cung mệnh | Thiên Chuẩn Tọa | |||
| Món ăn đặc biệt | ||||
| Ngày ra mắt | 18/01/2023 (Phiên bản 3.4) | |||
| TAG | Hoàn trả nguyên liệu luyện kim, đính kèm nguyên tố đặc biệt, Giảm hồi chiêu, tăng sát thương bản thân, tăng tinh thông nguyên tố bản thân, tăng Tỉ lệ bạo kích bản thân, tăng sát thương bạo kích bản thân, dịch chuyển, cộng hưởng tinh thông | |||
| Giới thiệu | Thư ký quan đương nhiệm của Giáo Lệnh Viện Sumeru, sở hữu trí tuệ và tài năng vượt trội. Sống cuộc đời tự do tự tại, người bình thường rất khó tìm thấy anh. | |||
Chỉ Số Thuộc Tính
| Cấp | HP tối đa | Tấn công | Phòng ngự | Tăng Sát Thương Nguyên Tố Thảo | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | |
1 | 1039 | 24 | 61 | 0.0% | ||||
20 | 2695 | 3586 | 63 | 84 | 158 | 210 | ||
40 | 5366 | 5999 | 126 | 141 | 314 | 351 | 0.0% | 7.2% |
50 | 6902 | 7747 | 162 | 182 | 404 | 454 | 7.2% | 14.4% |
60 | 8659 | 9292 | 203 | 218 | 507 | 544 | 14.4% | 14.4% |
70 | 10213 | 10846 | 240 | 255 | 598 | 635 | 14.4% | 21.6% |
80 | 11777 | 12410 | 276 | 291 | 690 | 727 | 21.6% | 28.8% |
90 | 13348 | - | 313 | - | 782 | - | 28.8% | - |
Thăng cấp
| Tổng cộng cần cho cấp 0~90 | ||
|---|---|---|
| ||
| Cấp 20 | Cấp 40 | Cấp 50 |
|
|
|
| Cấp 60 | Cấp 70 | Cấp 80 |
|
|
|
Cung mệnh
| Tên | Hiệu ứng |
|---|---|
Trực Quan | Khi đòn tấn công của Quang Màn trúng kẻ địch, sẽ khiến thời gian hồi chiêu của Cộng Tướng - Lý Thức Mô Tả giảm 1.2 giây. Hiệu quả này mỗi 1 giây tối đa kích hoạt một lần. |
Biện Chương | Khi Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) tạo ra Quang Kính, mỗi 1 Quang Kính được tạo ra sẽ khiến Tinh Thông Nguyên Tố tăng 50 Điểm, duy trì 8 giây. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 4 tầng, mỗi tầng tính thời gian duy trì độc lập. Khi số lượng Quang Kính đạt giới hạn vẫn có thể kích hoạt hiệu quả này. |
Già Thuyên | Cấp kỹ năng Cộng Tướng - Lý Thức Mô Tả tăng 3 cấp.
Tối đa nâng lên cấp 15. |
Nghĩa Quán | Khi thi triển Thù Cảnh - Hiển Tượng Phược Kết, sẽ căn cứ vào số lượng Trác Quang Kính tiêu hao và tạo ra trong lần thi triển này để tạo ra hiệu quả sau:
Mỗi 1 Trác Quang Kính tiêu hao sẽ khiến Tinh Thông Nguyên Tố của các nhân vật khác trong đội gần đó tăng 30 điểm, duy trì 15 giây; mỗi 1 Trác Quang Kính tạo ra sẽ khiến Alhaitham nhận 10% Sát thương Nguyên Tố Thảo, duy trì 15 giây.
Trong thời gian duy trì các hiệu quả trên, nếu thi triển lại Thù Cảnh - Hiển Tượng Phược Kết, sẽ xóa bỏ hiệu quả cũ trước. |
Trí Độ | Cấp kỹ năng Thù Cảnh - Hiển Tượng Phược Kết tăng 3 cấp.
Tối đa nâng lên cấp 15. |
Chính Lý | Alhaitham nhận được hiệu quả sau:
Sau khi thi triển Thù Cảnh - Hiển Tượng Phược Kết 2 giây, bất kể số lượng Trác Quang Kính tiêu hao là bao nhiêu, sẽ cố định tạo ra 3 Trác Quang Kính; khi Alhaitham tạo ra Trác Quang Kính, nếu số lượng Trác Quang Kính đã đạt giới hạn, Tỉ lệ bạo kích của Alhaitham tăng 10%, Sát Thương Bạo Kích tăng 70%, duy trì 6 giây. Nếu hiệu quả này được kích hoạt lại trong thời gian duy trì, thời gian duy trì còn lại sẽ tăng thêm 6 giây. |
Thiên Phú
Thuyết Diễn Dịch Thuận Nghịch
Mô tả
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 5 lần đánh kiếm liên tiếp.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, vung hai kiếm về phía trước trong chớp mắt.
Tấn Công Khi Đáp
Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp xuống và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 5 lần đánh kiếm liên tiếp.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, vung hai kiếm về phía trước trong chớp mắt.
Tấn Công Khi Đáp
Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp xuống và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
| Thuộc tính chi tiết | LV1 | LV2 | LV3 | LV4 | LV5 | LV6 | LV7 | LV8 | LV9 | LV10 | LV11 | LV12 | LV13 | LV14 | LV15 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
1 lần sát thương | 49.5% | 53.6% | 57.6% | 63.4% | 67.4% | 72.0% | 78.3% | 84.7% | 91.0% | 97.9% | 104.8% | — | — | — | — |
2 lần sát thương | 50.8% | 54.9% | 59.0% | 64.9% | 69.0% | 73.8% | 80.3% | 86.8% | 93.2% | 100.3% | 107.4% | — | — | — | — |
3 lần sát thương | 34.2%+34.2% | 37.0%+37.0% | 39.7%+39.7% | 43.7%+43.7% | 46.5%+46.5% | 49.7%+49.7% | 54.1%+54.1% | 58.4%+58.4% | 62.8%+62.8% | 67.6%+67.6% | 72.3%+72.3% | — | — | — | — |
4 lần sát thương | 66.8% | 72.2% | 77.6% | 85.4% | 90.8% | 97.1% | 105.6% | 114.1% | 122.7% | 132.0% | 141.3% | — | — | — | — |
5 lần sát thương | 83.9% | 90.7% | 97.5% | 107.3% | 114.1% | 121.9% | 132.6% | 143.3% | 154.1% | 165.8% | 177.5% | — | — | — | — |
Sát thương Trọng kích | 55.3%+55.3% | 59.8%+59.8% | 64.3%+64.3% | 70.7%+70.7% | 75.2%+75.2% | 80.3%+80.3% | 87.4%+87.4% | 94.5%+94.5% | 101.5%+101.5% | 109.2%+109.2% | 117.0%+117.0% | — | — | — | — |
Tiêu hao thể lực Trọng kích | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | 20.0 Điểm | — | — | — | — |
Sát thương khi đang rơi | 63.9% | 69.1% | 74.3% | 81.8% | 87.0% | 92.9% | 101% | 109.3% | 117.5% | 126.4% | 135.3% | — | — | — | — |
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao) | 128%/160% | 138%/173% | 149%/186% | 164%/204% | 174%/217% | 186%/232% | 202%/253% | 219%/273% | 235%/293% | 253%/316% | 271%/338% | — | — | — | — |
Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng
| Cấp | Nguyên liệu cần thiết | Cấp | Nguyên liệu cần thiết |
|---|---|---|---|
1→2 |
| 6→7 |
|
2→3 |
| 7→8 |
|
3→4 |
| 8→9 |
|
4→5 |
| 9→10 |
|
5→6 |
| — | |
Câu Chuyện Nhân Vật
Nội dung
Trong ấn tượng của hầu hết sinh viên Giáo Viện bình thường, "Quan Thư Ký" là một chức danh nghe có vẻ rất lợi hại, nhưng sự thật không phải vậy. Chức vụ này có một cái tên kêu như vậy hoàn toàn là do thói quen thích đặt tên chức quan cho sang mồm của nội bộ Giáo Viện.
Trên thực tế, Quan Thư Ký không tham gia các cuộc họp quan trọng, cũng không tham gia vào việc ra quyết sách cốt lõi, mà chỉ phụ trách lưu trữ và sao lưu các tài liệu quan trọng. Tuy nhiên, ở Sumeru, nơi sách giấy và tài liệu văn bản từng bị kiểm soát, Quan Thư Ký lại là một trong những chức vụ biết nhiều chuyện nhất trong toàn bộ Giáo Viện, có vị trí tương đối gần với Đại Quản Thư - người ta chưa bao giờ phủ nhận rằng Đại Quản Thư, với tư cách là người quản lý sách, có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất với những cuốn sách ghi lại trí tuệ đỉnh cao.
Là Quan Thư Ký hiện tại của Giáo Viện Sumeru, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) hoàn toàn phù hợp với chức vụ của mình: anh không tham gia bất kỳ cuộc họp không cần thiết nào, ngay cả khi được thông báo có mặt cũng chỉ ghi lại những việc cần thiết, còn những nội dung khác có ghi lại hay không hoàn toàn tùy thuộc vào tâm trạng. Nếu cuộc họp không liên quan đến lợi ích của anh hoặc không khơi dậy sự hứng thú của anh, anh sẽ lười đưa ra ý kiến. Thường ngày khi gặp ai đó đưa ra quan điểm ngu ngốc, anh sẽ có chọn lọc đưa ra một vài nhận xét quá thẳng thắn.
Nguyên tắc hành xử của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) là như vậy: cần tôi phán đoán, nghĩa là cho phép tôi sử dụng mọi phương tiện và quyền hạn để đưa ra phán đoán đó. Dùng lời của chính anh mà nói: May mắn thay, tôi là một người lười biếng và không có quá nhiều tham vọng.
Các học giả đều theo đuổi tri thức và chân lý, có người vì danh lợi, có người vì lý tưởng, cũng có người để chinh phục nó, bỏ nó lại phía sau và tận hưởng cảm giác ưu việt mà quá trình đó mang lại. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) không thuộc bất kỳ loại nào kể trên, anh làm việc và học tập hoàn toàn dựa vào hứng thú. Theo anh, nhiều học giả đã lạc lối trên con đường tìm kiếm, lầm tưởng chân lý là công cụ hay thậm chí là con đường tắt để tự thực hiện bản thân.
Tuy nhiên, dù con người có tìm kiếm hay không, chân lý vẫn luôn treo cao ở đó như một thiên thể rực rỡ. Nó không phải là hồi kết của một cuộc hành trình hay đích đến của một cuộc đua, dù con người có tồn tại hay không, chân lý vẫn không lay chuyển. Ngoài ra, hành trình của con người sẽ không bao giờ dễ dàng kết thúc sau khi có được một kiến thức nào đó, ngay cả khi họ nghĩ rằng mình có thể tận hưởng niềm vui thu hoạch và đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì nó, lòng ham hiểu biết vẫn sẽ thôi thúc họ.
Đối với những người không nhìn thấu được sự thật, con đường này không bao giờ có hồi kết. Còn người tỉnh táo sẽ nói: Chân lý ra đời không phải để phục vụ ai, người không kiểm soát được lòng ham hiểu biết cuối cùng sẽ bị tri thức hủy diệt, đó chính là quy tắc của quốc gia học thuật. Tất nhiên, nếu bạn muốn hòa nhập vào quốc gia học thuật, bạn hoàn toàn có thể giả vờ như vậy.
Nội dung
Người dân Sumeru gọi những người tham gia giải cứu Tiểu Vương Kusanali là anh hùng. Phần lớn những người truyền tụng này không biết toàn bộ sự việc, chỉ nghe được một đoạn nhỏ đã coi đó là một câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe. Là một trong những người tham gia, bản thân Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) không có nhiều cảm nghĩ về từ "anh hùng". Anh không nghĩ đó là chuyện đáng để nhắc đến.
Ngoài ra, Giáo Viện đã nhiều lần mời Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đảm nhận chức vụ Đại Hiền Giả, nhưng đều bị từ chối. Nhưng thời thế đang loạn lạc, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) cuối cùng đã đồng ý tạm thời giữ chức Quyền Hiền Giả.
Việc từ chối trở thành Hiền Giả và Đại Hiền Giả đã là điều khó tin, người ta càng khó tin hơn khi một người đã đảm nhận chức Quyền Hiền Giả lại không nhân cơ hội chiếm lấy vị trí này, mà lại từ chức đúng hẹn để quay về làm Quan Thư Ký không mấy quan trọng của mình.
Nếu nói có thu hoạch gì, thì thứ nhất là về mặt kinh tế. Mặc dù Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đã quay lại chức vụ Quan Thư Ký, nhưng anh vẫn được hưởng trợ cấp của Hiền Giả, cộng với việc có trong tay một số đề tài nghiên cứu chất lượng cao tự hoàn thành, chất lượng cuộc sống không thành vấn đề. Thứ hai là về mặt quan hệ cá nhân, sau trận chiến này, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) và những người tham gia kế hoạch khác có thể coi là chiến hữu, thỉnh thoảng gặp nhau ngoài đường cũng sẽ gật đầu chào hỏi.
Cùng ở Giáo Viện, Tiểu Vương Kusanali đôi khi sẽ mời Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đến Cung Điện Tịnh Thiện để thảo luận về các vấn đề. Anh đã gặp không ít người ở đó, Đại Kỷ Tư Cyno (Tái Nặc), lính đánh thuê Dehya (Địch Hy Nhã), ngôi sao của Nhà Hát Zubayr Nilou (Ni Lộ)... Thậm chí có lần Nilou (Ni Lộ) đã hỏi anh: "Ngài Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) làm thế nào mà nghĩ ra được kế hoạch lợi hại như vậy? Ngài biết không, sau này nghĩ lại, tôi vẫn thấy may mắn vì cả ngài và tôi đều không bị thương..."
Nói đến đây, Nilou (Ni Lộ) ngập ngừng một lúc. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) hiểu thắc mắc của cô, bất kỳ ai cũng sẽ ngạc nhiên về cách anh thoát khỏi cạm bẫy như tri thức đóng hộp của thần linh một cách thuận lợi, nhưng theo Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), anh chưa bao giờ thực sự gặp nguy hiểm, vì anh vốn dĩ không sử dụng những thứ đó.
Để hỏi Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) làm được điều này như thế nào, phải cảm ơn sự tiện lợi mà chức vụ Quan Thư Ký mang lại. Là một học giả may mắn được xem qua tài liệu hướng dẫn về hệ thống Hư Không, anh đã thực sự nghiên cứu các bộ phận của thiết bị Hư Không và tri thức đóng hộp, biết cách thay đổi trạng thái hiển thị của Hư Không, và còn nghĩ ra cách đảo ngược màn chắn hình chiếu đi kèm của thiết bị đầu cuối Hư Không, khiến nó xuất hiện ở sau gáy để chống lại các cuộc tấn công có thể xảy ra.
Sự thật chứng minh, kế hoạch là nền tảng của mọi thứ, và nghiên cứu ban đầu là nền tảng của kế hoạch. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) tất nhiên sẽ không khoe khoang việc mình không hề hấn gì, chỉ hỏi ngược lại Nilou (Ni Lộ): "Theo tôi được biết, Cyno (Tái Nặc) và Dehya (Địch Hy Nhã) cũng tò mò về vấn đề này, nhưng chỉ có cô nhắc đến. Họ ngại hỏi tôi đến vậy sao?"
Nội dung
Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) chưa bao giờ dễ dàng thảo luận về cá tính hay tính cách với người khác. Anh cho rằng quan điểm phổ biến trong xã hội là sai lầm, nếu một người khăng khăng rằng cá tính của con người không liên quan đến năng lực và tư tưởng, thì người đó sẽ không thể định nghĩa được bất cứ điều gì về người được đánh giá. Thái độ của người thông minh đối với người ngu ngốc và một người thông minh khác thường khác nhau, suy nghĩ của kẻ ngu muội khi thành công và thất bại cũng khác nhau. Đánh giá của người khác về Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) cũng vừa hay chứng thực lý thuyết này - vì tài năng xuất chúng và cá tính riêng của mình, mọi người thường không muốn đến quá gần anh, chỉ coi anh là một nhân tài xuất sắc một cách khách quan.
Đây chính là vị trí mà Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) mong muốn. Trong giới học giả không thiếu những người mọt sách cứng nhắc, và anh không phải là một trong số đó. Trên thực tế, lời nói đôi khi sắc bén cũng là một phần thể hiện tư tưởng của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm). Xã hội (hay còn gọi là tập thể) thường dùng quy tắc để ràng buộc cá nhân, ngôn từ chính là một trong những nhánh của nó, việc thao túng ngược lại các từ ngữ là một sự phản công chống lại các quy tắc bất hợp lý, nhờ đó, người ta có thể tránh xa phiền phức.
Từ "thiên tài" đã trở nên phổ biến ở Giáo Viện, thậm chí cả kỳ tài, quỷ tài... Sống ở Sumeru, tài năng vốn dĩ là một thử thách. Năng lực quá xuất chúng chưa chắc đã nên được coi là một món quà hoàn hảo, nó sẽ ngầm chia rẽ mọi người. Người bình thường khi thoáng thấy những thành tựu huy hoàng mà bản thân không thể tưởng tượng được thường thốt ra những lời khen ngợi hoa mỹ: thiên tài, siêu nhân, khác biệt... Chỉ cần suy nghĩ một chút, là có thể đọc được ý nghĩa sâu xa mà ngay cả người nói cũng không nhận ra: bản chất của thiên tài là một nhóm người khác với người thường.
Một người có thể làm được những việc mà người khác không làm được, vậy thì anh ta nhất định có năng lực và thân phận đặc biệt. Việc tâng bốc và tưởng tượng quá mức về những người xuất sắc, xét cho cùng, chẳng qua chỉ là một sự dị hóa. Người khác với ta có thể làm nên việc lớn, đây là cái cớ mà những kẻ tầm thường hay dùng. Những quy tắc ngu muội này không có ý nghĩa gì đối với Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), ngay cả khi anh hiểu cách đối nhân xử thế, anh cũng không muốn phân tán sức lực vào những việc vô ích.
"Quy tắc" là ranh giới, cũng là ràng buộc. Số lượng người bị ràng buộc không nên là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường sự ưu việt của một quy tắc, từ đó, anh đã rút ra quy tắc của riêng mình. Đó là sức mạnh để anh nhìn nhận vạn vật, để đối chọi với thế giới, là sự thể hiện cuối cùng của mọi tư tưởng của anh. Để bảo vệ quy tắc chỉ thuộc về riêng mình, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) sẽ hành động theo ý chí của bản thân, xử lý những thứ mà anh cho là có hại.
Chỉ có người khách quan mới có thể nhìn thấy sự thật. Nhận ra rằng mỗi cá nhân đều khác nhau, thấy được sự chênh lệch về năng lực và trí tuệ. Câu trả lời ở ngay trước mắt: sự phân biệt đến từ người khác chẳng qua chỉ là tô điểm, giao quyền đánh giá vào tay người khác là sự phủ định chính bản thân mình. "Khác biệt" không nên là một cái mác do người khác gán cho, các thiên tài lẽ ra phải sớm hiểu rằng sự đặc biệt cũng là một loại tài sản.
Hoặc, có thể nói như thế này: khi một thiên tài từ tận đáy lòng hoàn toàn hiểu rằng anh ta thực sự khác biệt, là một thiên tài từ đầu đến cuối, anh ta mới thực sự nhận ra giá trị của tài năng. Còn những kẻ rụt rè, vẫn đang bị quan điểm chủ đạo làm cho tê liệt, họ vẫn chưa hoàn toàn tìm thấy chính mình.
Nội dung
Để có một cuộc sống bình yên và thoải mái, cần phải đáp ứng một vài điều kiện: một nhân cách và logic tự nhất quán, năng lực chiến đấu phù hợp, một công việc nhàn hạ, và một bất động sản cực kỳ đáng sống gần văn phòng.
Những điều trên, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đã sớm đạt được. Bất cứ lúc nào anh cũng sẽ không phủ nhận rằng, anh phù hợp để sống ở một quốc gia học thuật nơi năng lực học thuật gắn liền với tài nguyên xã hội.
Chỗ ở hiện tại của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) nằm gần Giáo Viện, là một trong những tài nguyên học thuật có được nhờ các đề tài chất lượng cao. Nói đến căn nhà này, không thể không nhắc đến đề tài mà anh từng tham gia thời sinh viên. Nếu các sinh viên cùng khóa còn nhớ Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), họ nên biết rằng anh không phải là người thích tham gia các hoạt động tập thể. Về lần duy nhất anh hợp tác nghiên cứu với người khác, dù đề tài vô cùng thành công, kết cục vẫn là một trận cãi vã lớn rồi đường ai nấy đi. Mọi người có thể không biết Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) là một trong những nhân vật chính của câu chuyện này, nhưng có thể biết người cộng tác đã cãi nhau và tan rã với anh: kiến trúc sư của Phái Diệu Luận, Kaveh (Tạp Duy).
Sự kiện học thuật này không được lưu truyền rộng rãi, nói cho cùng, ở một nơi như Giáo Viện, việc hai thiên tài không thể tiếp tục hợp tác vì tính cách và quan điểm không hợp nhau không phải là chuyện hiếm. Tuy nhiên, ngay cả khi mối quan hệ hợp tác tan vỡ, cả hai bên cũng sẽ không phủ nhận rằng đối phương có một bộ óc thông minh hiếm có. Về phần đề tài hợp tác bị gác lại năm đó, sau này cũng được quy vào tài sản dưới tên người khởi xướng nghiên cứu theo quy định liên quan.
Sau khi tan rã, cả hai bên đều không còn dành nhiều tâm huyết cho đề tài đó nữa, nhưng giai đoạn đầu của nó thành công đến nỗi đã trở thành một minh chứng mạnh mẽ cho năng lực học thuật của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), đến mức sau này khi Giáo Viện đánh giá và phân bổ tài nguyên nhà ở cũng đã liệt kê đề tài bị quên hủy này làm tài liệu tham khảo, cấp cho anh và đề tài này một căn nhà khá tốt. Còn thành viên khác của đề tài, Kaveh (Tạp Duy), ban đầu hoàn toàn không đến tìm anh để thương lượng về vấn đề sở hữu tài nguyên, sau này mới biết, Kaveh (Tạp Duy) đã nhờ nhân viên văn phòng chuyển lời đến Giáo Viện và Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm): mình đã có chỗ ở, không cần dùng đến tài sản này.
Lâu ngày không liên lạc, khi gặp lại thì Kaveh (Tạp Duy) đã phá sản. Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đánh giá về người bạn cũ này là: có quan niệm và tính cách không tương xứng với năng lực. Quan điểm của họ về quá nhiều sự việc đều trái ngược nhau, đến nay vẫn không thể đạt được sự đồng thuận.
Việc cho Kaveh (Tạp Duy) ở tạm trong nhà đã trở thành một chủ đề khá thú vị: biết rằng một người sở hữu một phần tài sản và đã tự nguyện từ bỏ, từ góc độ pháp lý và xã hội, anh ta đến đây ở nhờ thì nên trả tiền thuê nhà, nhưng từ góc độ học thuật, việc trả tiền thuê nhà ít nhiều là phủ nhận mọi nỗ lực của anh ta trong nghiên cứu, không phù hợp với tinh thần học thuật.
Suy nghĩ về việc này rất thú vị, nhưng Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) không quan tâm đến câu trả lời. Anh cho người cộng tác cũ đã phá sản ở nhờ, thu tiền thuê nhà một cách hợp lý, và còn giao một số việc vặt hàng ngày cho đối phương xử lý. Anh tất nhiên biết Kaveh (Tạp Duy) sẽ phàn nàn về điều này, nhưng cũng chẳng sao cả. Theo Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm), việc tiếp xúc với một học giả cũng không có nhiều người thân, biết rõ về nhau và hoàn toàn trái ngược với mình, tương đương với việc nhìn thấy mặt kia của tấm gương. Thị giác của con người chưa bao giờ hoàn hảo và đầy đủ, nhưng thông qua một thiên tài khác, điều đó có thể đạt được. Lấy đây làm điểm xuất phát, anh sẽ quan sát được những khía cạnh khác của thế giới, từ đó hiểu được nhiều sự vật mà vốn dĩ không thể nhìn thấu.
Nội dung
Sumeru, quốc gia của học giả, xem học thuật và tri thức là trên hết. Nói cách khác, những học giả được Giáo Viện công nhận thường có địa vị xã hội cao hơn. Alhaitham sinh ra trong một gia đình học giả như vậy. Cha mẹ anh qua đời sớm vì tai nạn, anh được bà nội, một thành viên của Phái Diệu Luận, nuôi dưỡng.
Đối với cha mẹ, Alhaitham không có ấn tượng sâu sắc. Sau này, anh biết từ bà nội rằng cả hai đều từng làm việc tại Giáo Viện, cha anh là một đạo sư của Phái Tri Luận, còn mẹ anh là một học giả nổi tiếng của Phái Nhân Luận.
Trí tuệ xuất chúng của Alhaitham được di truyền từ cha mẹ. Anh thông minh từ nhỏ, lên bảy, tám tuổi đã đọc những sách học thuật cao siêu mà bạn bè đồng trang lứa không muốn động đến. Bà nội nhận thấy tài năng phi thường của anh, đã đề nghị cho anh nhập học Giáo Viện sớm. Nhưng Alhaitham chỉ học nửa ngày rồi về nhà nói với bà: những người anh gặp ở Giáo Viện trong nửa ngày đó đều rất nhàm chán. So với việc nghe họ giảng những bài học vô giá trị, anh thích đọc sách một mình hơn. Bà nội thấy ở anh tài năng và tính cách giống hệt cha mẹ, nên đã đồng ý cho anh tự học ở nhà.
Việc tự học trong cuộc đời của Alhaitham được thể hiện qua: đọc, phân tích, sắp xếp lại và hoài nghi. Là thành viên của một gia đình học giả, anh may mắn được tiếp xúc với sách giấy. Điều thú vị là, so với việc lấy thông tin từ Akasha, anh lại thích đọc những cuốn sách giấy trong bộ sưu tập của bà nội hơn.
So với hệ thống Akasha, sách giấy không linh hoạt, cứng nhắc, thậm chí nội dung cũng không đảm bảo hoàn toàn chính xác. Sử dụng một phương tiện tri thức như vậy chẳng khác nào đấu tranh với những thông tin có thể sai lệch. Hầu hết người Sumeru đều không thích điều này, nhưng Alhaitham lại tìm thấy niềm vui trong đó. Từ đó, anh rèn luyện được khả năng học hỏi, phân tích và thậm chí là sửa chữa, rồi học được cách hoài nghi. Nếu việc đọc sách một cách thô sơ và nguyên thủy là một sự phiền phức, thì đó chính là sự phiền phức mà Alhaitham trân trọng nhất.
Bà nội nói với Alhaitham: "Cháu giống hệt cha cháu, đều thích đọc sách. Bà không chắc những người như các cháu có quá thông minh hay không. Nhưng sự đặc biệt luôn là một tài sản quý giá, cháu phải ghi nhớ điều đó."
Công nhận tri thức, theo đuổi tri thức, tin vào tri thức, và cũng đừng bao giờ quên hoài nghi nó. Có lẽ chỉ những người làm được điều này mới không dễ dàng bị lay động bởi những phương tiện nhanh gọn như "Tri Thức Đóng Hộp", và cũng chỉ những người như vậy mới tiện tay cầm lên đọc cả bản hướng dẫn sử dụng Akasha bị niêm phong sâu trong Cung Điện Trí Tuệ.
Như lời bà nội nói, trong sách có những thông tin vô dụng, thậm chí rất nhiều, nhưng bộ óc thông minh sẽ giúp Alhaitham chọn lọc. Nếu một cuốn sách anh đã đọc mà vẫn còn lưu lại trong trí nhớ, nó có thể trở thành trợ thủ đắc lực cho anh vào một ngày nào đó.
Sau khi bà nội qua đời, Alhaitham một mình lo liệu hậu sự cho bà, thừa kế tài sản và thư viện nhỏ trong nhà mà bà để lại. Trước khi lâm chung, bà đã chân thành chúc phúc cho anh: "Cháu là một người quá thông minh, mà thiên tài phần lớn đều tự cao và độc đáo. Cháu ưu tú, có tầm nhìn hơn người thường, đó không phải là điều xấu. Cháu phải thận trọng, phải tỉnh táo hơn người thường, hiểu rằng mọi sự theo đuổi phù phiếm đều là cát bụi, hãy dùng trí tuệ lớn nhất để phân biệt và lựa chọn con đường của mình."
Đơn xin nhập học của Alhaitham gửi đến Giáo Viện nhanh chóng được chấp thuận, anh đỗ vào Phái Tri Luận với điểm số cao. Giáo Viện thông báo với Alhaitham rằng, khi còn sống, bà nội anh đã xin cho anh được dự thính các khóa học của các phái khác, khi có thời gian có thể đi nghe giảng khắp nơi. Alhaitham tuân theo lời dạy của bà, luôn giữ thái độ cực kỳ tự chủ, kín đáo và tỉnh táo.
Nhiều năm trôi qua, Alhaitham chuyển đến nhà mới. Anh mang theo tất cả sách giấy từ thư viện cũ. Khi sắp xếp, anh lại một lần nữa lật giở vài cuốn sách đã đọc từ lâu. Những cuốn sách nhân văn có lời chúc ở trang đầu hầu hết là của mẹ anh, những cuốn kẹp đầy tài liệu, lề sách chi chít ghi chú cơ bản là của cha anh. Ngoài ra còn có một cuốn sách dày, bìa cứng màu ngọc bích, trang đầu có bút tích của bà nội: "Mong cho đứa trẻ của ta, Alhaitham, có một cuộc sống bình yên."
Nội dung
Chiếc túi đeo bằng vải màu xanh lục bền chắc.
Có lẽ vì chiếc túi này có màu sắc quá gần với trang phục của Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) nên mọi người thường không nhận ra đó không phải là một chiếc thắt lưng bản rộng.
Trong túi không có nhiều đồ, chỉ có vài vật dụng tùy thân: chìa khóa, cuốn sách đang đọc dở và một chiếc máy nghe nhạc đi kèm tai nghe.
Chiếc máy nghe nhạc này do anh tự tay chế tạo khi mới nhậm chức Thư ký quan, kết nối với tai nghe qua dây cùng màu. Nó đôi khi được dùng để nghe nhạc, đôi khi chỉ để chống ồn.
Nội dung
“Giá trị của ngôn ngữ không thể chỉ dừng lại ở mặt chữ. Thông qua tính nhất quán của ngôn ngữ, con người thống trị tư duy. Ngôn ngữ chính là giới hạn, quy tắc, vũ khí và bạo lực. Bằng cách làm cho ngôn ngữ trở nên khác biệt, cuối cùng chúng ta có thể tìm ra lối đi riêng để đạt đến sự hoàn thiện tương đối về tư tưởng.
Việc thống trị tư tưởng tuy vô nghĩa đối với một số người, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với đại đa số. Sự khác biệt trong mục tiêu cá nhân quyết định việc chúng ta nắm vững các ngôn ngữ khác nhau và sử dụng các phương tiện khác nhau. Con người phần lớn thời gian đều bị ngôn ngữ kiểm soát.”
Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) lật tờ giấy ghi những dòng chữ này sang một bên. Cuốn sách đã đọc đến cuối, lật thêm nữa là bìa sau. Anh nhận ra dưới cuốn sách có một vật trang trí tinh xảo đang phát sáng.
Anh đương nhiên biết đó là gì—Vision, minh chứng cho sức mạnh. Nhưng đối với anh, nó không hẳn mang ý nghĩa cao cả đến thế.
Thần tích giáng xuống những tín đồ thì càng tỏ ra cao quý, còn với anh, nó chẳng qua chỉ là một món phụ trợ có chút hữu dụng mà thôi.
Khoảnh khắc nhận được Vision, Alhaitham (Ngải Nhĩ Hải Sâm) đang trên đường đi thực hiện đề tài nghiên cứu.
Anh không định dành quá nhiều thời gian để ngắm nhìn Vision của mình. Đã là vật thuộc về mình thì xem lúc nào cũng vậy thôi.
Giống như kiến thức đã học, thứ đã vào tay thì không chạy đi đâu được.
Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật
Giới thiệu chính thức.
I - Nhân Vật
Học thức, tư duy và cách đối nhân xử thế
==========
"Tất nhiên là cậu ta rất thông minh, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó. Một người có tài năng như vậy mà chỉ tập trung vào bản thân chân lý, không dành sự chú ý cho nhiều người hơn, thật đáng tiếc. Có lẽ lại là do chủ nghĩa cá nhân kỳ quặc nào đó, điều này đã gây ra không ít vấn đề, ví dụ như trước hết là cậu ta không mấy tôn trọng tiền bối... Tôi không ám chỉ đích danh bản thân mình đâu."
-
Kaveh Kaveh Quan Thư Ký hiện tại của Giáo Viện Sumeru. Anh sở hữu một chức danh nghe qua có vẻ rất lợi hại, nhưng điều này cũng là nhờ phong trào đặt tên chức vụ lấy sĩ diện của Giáo Viện.
Chức danh Quan Thư Ký trông có vẻ không phải dạng vừa, nhưng thực tế lại vừa không tham gia mọi cuộc họp quan trọng, vừa không tham gia ra quyết định đối với các công việc cốt lõi, chỉ chịu trách nhiệm lưu trữ sao lưu tài liệu quan trọng, bình thường hoàn toàn không cần lộ diện. Thế nhưng chính vì vậy, ở một Sumeru nơi sách giấy và tài liệu văn bản từng bị quản lý nghiêm ngặt, Quan Thư Ký lại là một trong những vị trí biết nhiều chuyện nhất trong cả Giáo Viện. Có thể nói, chức vị này có định vị khá tương đồng với Đại Chưởng Thư, người ta chưa từng phủ nhận việc Đại Chưởng Thư với tư cách là người quản lý sách vở có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất với những cuốn sách ghi chép trí tuệ đỉnh cao.
Quan Thư Ký Giáo Viện hiện tại - Alhaitham hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn trên — không mấy ai biết anh là ai, nhưng anh lại biết rất nhiều thông tin mà người khác không hề hay biết. Anh không tham gia bất kỳ cuộc họp nào không cần thiết, khi họp ngoài những hạng mục bắt buộc ra thì cũng tùy tâm trạng mà ghi chép. Mọi người không thường chú ý đến anh, càng không biết vị Quan Thư Ký này có thể nhận ra bao nhiêu chi tiết chỉ trong một cuộc họp đơn giản.
Một người có năng lực duy trì sự khiêm tốn quá lâu, thường sẽ bị cho là sở hữu thân phận và mục đích thâm sâu khó lường nào đó. Bản thân Alhaitham chính là lời phản bác đanh thép cho tất cả những quan điểm nhàm chán này: Anh ấy đủ giỏi giang, nhưng cũng chỉ là một nhân viên bình thường của Giáo Viện, sở hữu công việc ổn định cùng bất động sản chất lượng ở Sumeru, sống một cuộc sống thư thái tự tại.
==========
"Tất nhiên là cậu ta rất thông minh, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó. Một người có tài năng như vậy mà chỉ tập trung vào bản thân chân lý, không dành sự chú ý cho nhiều người hơn, thật đáng tiếc. Có lẽ lại là do chủ nghĩa cá nhân kỳ quặc nào đó, điều này đã gây ra không ít vấn đề, ví dụ như trước hết là cậu ta không mấy tôn trọng tiền bối... Tôi không ám chỉ đích danh bản thân mình đâu."
-
Chức danh Quan Thư Ký trông có vẻ không phải dạng vừa, nhưng thực tế lại vừa không tham gia mọi cuộc họp quan trọng, vừa không tham gia ra quyết định đối với các công việc cốt lõi, chỉ chịu trách nhiệm lưu trữ sao lưu tài liệu quan trọng, bình thường hoàn toàn không cần lộ diện. Thế nhưng chính vì vậy, ở một Sumeru nơi sách giấy và tài liệu văn bản từng bị quản lý nghiêm ngặt, Quan Thư Ký lại là một trong những vị trí biết nhiều chuyện nhất trong cả Giáo Viện. Có thể nói, chức vị này có định vị khá tương đồng với Đại Chưởng Thư, người ta chưa từng phủ nhận việc Đại Chưởng Thư với tư cách là người quản lý sách vở có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất với những cuốn sách ghi chép trí tuệ đỉnh cao.
Quan Thư Ký Giáo Viện hiện tại - Alhaitham hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn trên — không mấy ai biết anh là ai, nhưng anh lại biết rất nhiều thông tin mà người khác không hề hay biết. Anh không tham gia bất kỳ cuộc họp nào không cần thiết, khi họp ngoài những hạng mục bắt buộc ra thì cũng tùy tâm trạng mà ghi chép. Mọi người không thường chú ý đến anh, càng không biết vị Quan Thư Ký này có thể nhận ra bao nhiêu chi tiết chỉ trong một cuộc họp đơn giản.
Một người có năng lực duy trì sự khiêm tốn quá lâu, thường sẽ bị cho là sở hữu thân phận và mục đích thâm sâu khó lường nào đó. Bản thân Alhaitham chính là lời phản bác đanh thép cho tất cả những quan điểm nhàm chán này: Anh ấy đủ giỏi giang, nhưng cũng chỉ là một nhân viên bình thường của Giáo Viện, sở hữu công việc ổn định cùng bất động sản chất lượng ở Sumeru, sống một cuộc sống thư thái tự tại.
II. Câu chuyện
Một người có năng lực duy trì sự khiêm tốn quá lâu, thường sẽ bị cho là sở hữu thân phận và mục đích thâm sâu khó lường nào đó. Bản thân Alhaitham chính là lời phản bác đanh thép cho tất cả những quan điểm nhàm chán này:
Anh ấy đủ giỏi giang, nhưng cũng chỉ là một nhân viên bình thường của Giáo Viện, sở hữu công việc ổn định cùng bất động sản chất lượng ở Sumeru, sống một cuộc sống thư thái tự tại.
Đôi khi, mọi người hoàn toàn không thể tìm thấy vị Quan Thư Ký hiện tại của Giáo Viện trong văn phòng tương ứng của anh. Cùng lắm họ chỉ biết anh tên là Alhaitham, đáng lẽ phải có mặt vào giờ làm việc. Nhưng sự thật là chẳng ai biết Quan Thư Ký đã đi đâu, đành phải đặt tài liệu và hồ sơ lên bàn của anh.
Alhaitham rất hài lòng về điều này. Anh có thể đang ở nhà, có thể ở thư viện, tóm lại là không ở nơi người khác muốn anh xuất hiện.
Phải khiến người khác không thể đoán được một người sẽ làm gì vào lúc nào, anh mới có thể tự do tự tại làm những việc bản thân muốn.
Anh ấy đủ giỏi giang, nhưng cũng chỉ là một nhân viên bình thường của Giáo Viện, sở hữu công việc ổn định cùng bất động sản chất lượng ở Sumeru, sống một cuộc sống thư thái tự tại.
Đôi khi, mọi người hoàn toàn không thể tìm thấy vị Quan Thư Ký hiện tại của Giáo Viện trong văn phòng tương ứng của anh. Cùng lắm họ chỉ biết anh tên là Alhaitham, đáng lẽ phải có mặt vào giờ làm việc. Nhưng sự thật là chẳng ai biết Quan Thư Ký đã đi đâu, đành phải đặt tài liệu và hồ sơ lên bàn của anh.
Alhaitham rất hài lòng về điều này. Anh có thể đang ở nhà, có thể ở thư viện, tóm lại là không ở nơi người khác muốn anh xuất hiện.
Phải khiến người khác không thể đoán được một người sẽ làm gì vào lúc nào, anh mới có thể tự do tự tại làm những việc bản thân muốn.
Hình ảnh chúc mừng chính thức
"A! Nhìn kìa, tên Alhaitham này có phải đang ngủ trưa không thế!"
"Suỵt... Paimon nói to quá đấy."
"Đâu... đâu có... Tôi rõ ràng là nói nhỏ lắm rồi mà...
"Nhưng mà, giờ tính sao đây... Dù có người mở cửa cho chúng ta rồi, nhưng tiếp theo ai sẽ đi gọi anh ấy dậy chứ...
"Vốn dĩ nghe nói hôm nay là sinh nhật anh ấy, nên muốn ghé qua chào một tiếng... Hay là chúng ta để lại mảnh giấy nhắn đi?
"...Tôi, tôi mới không đi gọi anh ấy đâu! Đánh thức anh ấy dậy, cảm giác sẽ lại bị anh ấy hỏi nhiều câu không trả lời được cho xem!"
"Suỵt... Paimon nói to quá đấy."
"Đâu... đâu có... Tôi rõ ràng là nói nhỏ lắm rồi mà...
"Nhưng mà, giờ tính sao đây... Dù có người mở cửa cho chúng ta rồi, nhưng tiếp theo ai sẽ đi gọi anh ấy dậy chứ...
"Vốn dĩ nghe nói hôm nay là sinh nhật anh ấy, nên muốn ghé qua chào một tiếng... Hay là chúng ta để lại mảnh giấy nhắn đi?
"...Tôi, tôi mới không đi gọi anh ấy đâu! Đánh thức anh ấy dậy, cảm giác sẽ lại bị anh ấy hỏi nhiều câu không trả lời được cho xem!"
V
Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh
Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming




















