Huyễn Phong Hồi Tuyết (Odette Spessiva)
Nhân vật (Character)"Ở các quốc gia khác, khi nhắc đến từ "vũ công", mọi người luôn liên tưởng đến một hình ảnh thân thiện ấm áp, như thể một luồng ánh sáng chữa lành trên chặng đường đời đằng đẵng.
Còn tại Snezhnaya, hễ nhắc đến vũ công, điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí đa số mọi người lại là bóng hình lạnh lẽo ấy.
Với tư cách là vũ công ballet chính của Đoàn Vũ Kịch Korolevsky, khi Odette Supeciva xuất hiện trên phích quảng cáo, nét mặt của cô luôn trước sau như một: Ánh mắt thản nhiên, đôi môi mỏng khẽ mím, tựa như một bức tượng phủ một lớp sương mỏng.
Trái ngược hoàn toàn với điều đó là sự sùng bái nồng nhiệt của những người hâm mộ cô. Lý do rất đơn giản: Thân hình không chỗ chê, màn biểu diễn lạnh lẽo nhưng giàu sức hút, từng bước nhảy, mỗi lần nâng tay đều chính xác như mặt cắt của đá quý, phản chiếu những tia sáng hớp hồn người xem.
Không ai có thể ngó lơ những nỗ lực đằng sau dáng vẻ ấy. Khoảnh khắc Odette bước lên sân khấu, mọi tiếng nghi ngờ đều lập tức tan biến.
Sau khi hạ màn cô rất ít khi diễn thêm, cho dù có người hâm mộ tặng hoa khen ngợi, câu trả lời của cô cũng luôn cực kỳ ngắn gọn:
"Ừm. Cảm ơn đã ủng hộ. Tạm biệt."
Đây không phải do cô cố ý tỏ thái độ kiêu kỳ, chỉ vì đằng sau sân khấu rực rỡ ánh đèn, vẫn còn có những trách nhiệm khác đang chờ đợi cô. Cuộc sống của cô giống như tờ lịch trên tường được lấp đầy, không để lại cho bản thân dù chỉ một khoảng trống.
Nếu vào đêm muộn bắt gặp một bóng người lướt qua không tiếng động, thanh thoát tới mức không giống người thường, tốt nhất đừng vì tò mò mà hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao đêm tuyết Snezhnaya rất lạnh giá, những công dân tốt bụng đàng hoàng đều đang ngủ yên trong nhà, kẻ xuất hành vào lúc này e rằng đang gánh vác sứ mệnh khác.
Nhưng sáng sớm hôm sau, Odette lại xuất hiện đúng giờ trong phòng múa của nhà hát. Có lúc bên trong vang ra tiếng nhạc thấp thoáng, có lúc chỉ có tiếng trầm khẽ khi mũi chân chạm đất. Bức tường gương phản chiếu bóng hình cô lặp đi lặp lại việc nhấc chân, hạ chân, chính xác như một máy đếm nhịp.
Khi ánh bình minh dần hé sáng, các đoàn viên khác đẩy cửa bước vào, thường sẽ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên —
Vũ công ballet chính này chẳng lẽ chưa từng về nhà sao?"
Thư viện ảnh
2
Thông Tin Cơ Bản
| Danh xưng | Huyễn Phong Hồi Tuyết | |||
|---|---|---|---|---|
| Họ tên đầy đủ/Tên thật | Odette Spessiva (Odette Spessiva) | |||
| Khu vực | Snezhnaya | |||
| Chủng tộc | Nhân loại | |||
| Giới tính | Nữ | |||
| Độ hiếm | ||||
| Thường trực/Giới hạn | Giới hạn tăng tỉ lệ | |||
| Cọc Tinh Tú | Băng | |||
| Loại vũ khí | Đơn Kiếm | |||
| Cung mệnh | Cung Tuyết Hộc | |||
| Món ăn đặc biệt | ||||
| Ngày ra mắt | Ngày 12 tháng 08 năm 2026 (Phiên bản 7.0) | |||
| TAG | Phản ứng chuyên biệt, Sát thương bộc phá cao, Sát thương ngoài sân, Tăng sát thương Tinh Phản, Tăng sát thương cơ bản của phản ứng nguyên tố, Tự thăng tiến, Tăng Tinh Thông của bản thân, Tăng hệ số của bản thân | |||
| Giới thiệu | Vũ công ballet nổi tiếng của Snezhnaya, đóa hoa buốt giá nở rộ giữa băng tuyết. | |||
Chỉ Số Thuộc Tính
| Cấp | HP tối đa | Tấn công | Phòng ngự | Sát thương bạo kích | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | |
1 | 1011 | 26 | 61 | 0% | ||||
20 | 2621 | 3488 | 68 | 90 | 159 | 211 | ||
40 | 5219 | 5834 | 135 | 151 | 316 | 354 | 0% | 9.6% |
50 | 6712 | 7533 | 173 | 194 | 407 | 457 | 9.6% | 19.2% |
60 | 8421 | 9036 | 217 | 233 | 511 | 548 | 19.2% | 19.2% |
70 | 9932 | 10547 | 256 | 272 | 602 | 639 | 19.2% | 28.8% |
80 | 11453 | 12068 | 295 | 311 | 694 | 732 | 28.8% | 38.4% |
90 | 12981 | - | 335 | - | 787 | - | 38.4% | - |
Thăng cấp
| Tổng cộng cần cho cấp 0~90 | ||
|---|---|---|
| ||
| Cấp 20 | Cấp 40 | Cấp 50 |
|
|
|
| Cấp 60 | Cấp 70 | Cấp 80 |
|
|
|
Cung mệnh
| Tên | Hiệu ứng |
|---|---|
"Sáng sớm chưa từng cất điệu múa, cô nhìn về phía bóng hình" | Sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Adagio - Khúc Chung Kết Hừng Đông, khi điệu múa đôi kết thúc, Odette sẽ gây cho kẻ địch xung quanh một lần Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Băng phụ trội, sát thương này được tính là:
· Huy Ánh - Siêu Dẫn Sao hoặc không trong trạng thái Huy Ánh: Sát thương phản ứng Siêu Dẫn Sao tương đương 300% Tấn Công của Odette;
· Huy Ánh - Khuếch Tán Sao: Sát thương phản ứng Khuếch Tán Sao tương đương 450% Tấn Công of Odette.
Ngoài ra, Thiên Phú Cố Định "Lễ Tế Mùa Xuân Của Người Được Chọn" được cường hóa: Khi triệu hồi Tàn Ảnh Đơn Vũ, Odette sẽ nhận thêm 2 tầng Hoa Thái, và khi Odette ở trong đội hình dự bị, tốc độ xóa Hoa Thái tăng lên 2 tầng mỗi giây. |
"Nàng nghĩ, ta muốn chứng kiến giấc mơ Tuyết Hạc chưa từng thấy" | Thiên Phú Cố Định "Lễ Tế Mùa Xuân Của Người Được Chọn" được cường hóa: Mỗi tầng Hoa Thái còn giúp Tấn Công của nhân vật tăng 7%.
Ngoài ra, khi Tàn Ảnh Đơn Vũ hiện diện trên sân, nếu Odette ở trong trạng thái Huy Ánh - Tinh Thước, Kháng Nguyên Tố tương ứng của kẻ địch ở gần Tàn Ảnh Đơn Vũ sẽ giảm 20%:
· Huy Ánh - Siêu Dẫn Sao: Nguyên Tố Băng, Nguyên Tố Lôi;
· Huy Ánh - Khuếch Tán Sao: Nguyên Tố Băng, Nguyên Tố Phong. |
"Ta muốn đuổi theo ngọn gió gầm gào, độc hành hướng lên cao" | Cấp kỹ năng Kỹ Năng Nguyên Tố Adagio - Ảo Linh Dạ Vũ tăng 3 cấp.
Tăng tối đa đến cấp 15. |
"Hướng lên cao, rơi vào khoảng trời xanh mơ hồ và rực cháy" | Kỹ Năng Nộ Presto - Thương Vũ Nhất Mộng được tăng cường: Khi Odette nhận được Tuyết Cốc Chi Mộng, còn làm cho sát thương phản ứng Tinh Thước do nhân vật khác ở gần trong đội gây ra tăng lên, lượng tăng tương đương 50% hiệu ứng Tuyết Cốc Chi Mộng.
Ngoài ra, khi nhân vật trong đội gây Sát Thương Phản Ứng Tinh Thước lên kẻ địch, Odette sẽ tiến hành 1 lần Tấn Công Phối Hợp lên kẻ địch, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng, mỗi 3.5 giây tối đa kích hoạt 1 lần, sát thương này được coi là:
· Huy Ánh - Tinh Siêu Dẫn hoặc không trong trạng thái Huy Ánh: Tương đương sát thương phản ứng Tinh Siêu Dẫn 66% Tấn Công của Odette;
· Huy Ánh - Tinh Khuếch Tán: Tương đương sát thương phản ứng Tinh Khuếch Tán 99% Tấn Công của Odette. |
"Nhìn xem, ta đã từ biệt nỗi đau của bụi và đất" | Cấp kỹ năng Kỹ Năng Nổ Presto - Thương Vũ Nhất Mộng tăng 3 cấp.
Tăng tối đa đến cấp 15. |
"Vươn tay ra, chạm vào gương mặt vĩnh hằng của bầu trời" | Thiên phú đột phá "Xuân Tế Của Người Được Chọn" được tăng cường: Khi Odette gán Hoa Thái cho tất cả nhân vật ở gần trong đội, Hoa Thái của bản thân sẽ không còn giảm.
Ngoài ra, nhân vật chịu ảnh hưởng của Hoa Thái khi gây Sát Thương Phản Ứng Tinh Thước cho kẻ địch sẽ thăng hoa 25%, đồng thời Sát Thương Phản Ứng Tinh Thước Odette gây ra cho kẻ địch sẽ thăng hoa thêm 20%. |
Thiên Phú
Biến Tấu Tuyết Hạc
Mô Tả
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 5 lần chém kiếm liên tiếp.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, vung ra cú chém rực rỡ về phía trước.
Tấn Công Khi Đáp
Từ trên không đáp xuống mặt đất, tấn công kẻ địch trên đường đáp và gây sát thương diện rộng khi chạm đất.
Tấn Công Thường
Thực hiện tối đa 5 lần chém kiếm liên tiếp.
Trọng Kích
Tiêu hao thể lực nhất định, vung ra cú chém rực rỡ về phía trước.
Tấn Công Khi Đáp
Từ trên không đáp xuống mặt đất, tấn công kẻ địch trên đường đáp và gây sát thương diện rộng khi chạm đất.
| Thuộc tính chi tiết | LV1 | LV2 | LV3 | LV4 | LV5 | LV6 | LV7 | LV8 | LV9 | LV10 | LV11 | LV12 | LV13 | LV14 | LV15 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
1 lần sát thương | 51.9% | 56.1% | 60.3% | 66.3% | 70.5% | 75.4% | 82.0% | 88.6% | 95.3% | 102.5% | 109.7% | — | — | — | — |
2 lần sát thương | 51.5% | 55.7% | 59.9% | 65.9% | 70.1% | 74.8% | 81.5% | 88.0% | 94.6% | 101.8% | 109.0% | — | — | — | — |
3 lần sát thương | 32.6%+38.3% | 35.3%+41.4% | 37.9%+44.5% | 41.7%+49.0% | 44.4%+52.1% | 47.4%+55.6% | 51.6%+60.5% | 55.7%+65.4% | 59.9%+70.3% | 64.0%+75.7% | 69.0%+81.0% | — | — | — | — |
4 lần sát thương | 74.6% | 80.6% | 86.7% | 95.4% | 101.5% | 108.4% | 117.9% | 127.5% | 137.0% | 147.4% | 157.8% | — | — | — | — |
5 lần sát thương | 90.2% | 97.6% | 104.9% | 115.4% | 122.7% | 131.1% | 142.7% | 154.2% | 165.7% | 178.3% | 190.1% | — | — | — | — |
Sát thương Trọng kích | 107.4% | 116.2% | 124.9% | 137.4% | 146.1% | 156.1% | 169.9% | 183.6% | 197.3% | 212.3% | 227.3% | — | — | — | — |
Tiêu hao thể lực Trọng kích | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm | 20 Điểm |
Sát thương khi đang rơi | 63.9% | 69.1% | 74.3% | 81.8% | 87.0% | 92.9% | 101.1% | 109.3% | 117.5% | 126.4% | 135.3% | — | — | — | — |
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao) | 128%/160% | 138%/173% | 149%/186% | 164%/204% | 174%/217% | 186%/232% | 202%/253% | 219%/273% | 235%/293% | 253%/316% | 271%/338% | — | — | — | — |
Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng
| Cấp | Nguyên liệu cần thiết | Cấp | Nguyên liệu cần thiết |
|---|---|---|---|
1→2 |
| 6→7 |
|
2→3 |
| 7→8 |
|
3→4 |
| 8→9 |
|
4→5 |
| 9→10 |
|
5→6 |
| — | |
Câu Chuyện Nhân Vật
Nội dung
Sau khi mỗi mùa diễn của Nhà Hát Korolyevsky ở Snezhnaya hạ màn, các trang văn nghệ của những tờ báo lớn luôn dấy lên một làn sóng thảo luận cuồng nhiệt về vũ công ba-lê chính Odette.
"Hoàn hảo không tì vết, lạnh tựa băng sương." — Lời nhận xét được một tờ báo văn nghệ thường xuyên sử dụng gần như đã trở thành chú thích cố định dành cho cô.
Nhà bình luận nổi tiếng Treplev từng viết trong chuyên mục của mình: "Xem Odette múa giống như chứng kiến một lưỡi dao găm được mài giũa đến cực hạn xé rách không trung. Mọi người đều trầm ồ thán phục trước sự sắc bén và chuẩn xác ấy, nhưng tuyệt đối không bao giờ muốn giơ tay chạm vào."
Đánh giá như vậy nếu đặt lên người vũ công khác thì ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai nghệ thuật của họ. Khán giả luôn thích những điều xinh đẹp. Mà những điều xinh đẹp thì tốt nhất nên mềm mại, trữ tình và điêu luyện động lòng người. Nó càng dễ tiếp xúc thì càng dễ được cảm nhận.
Nhưng Odette lại hoàn toàn khác. Sự nhiệt huyết, xúc động mà khán giả khao khát được nhìn thấy, hay thậm chí là nụ cười từ tận đáy lòng khi cúi đầu chào khán giả lúc hạ màn, cô đều không hề ban tặng.
Ngoại trừ những biểu cảm cần thiết để phối hợp với tình tiết trong điệu múa, dù là ở các buổi giao lưu công khai hay trong không gian riêng tư, nét mặt cô vẫn luôn nhạt nhẽo thờ ơ.
Giống như cô đã dồn toàn bộ sức lực vào việc mài giũa kỹ nghệ múa của mình vậy, cô yêu cầu bản thân bằng những tiêu chuẩn vượt xa một vũ công ba-lê chính, và kết quả ra sao thì ai cũng thấy rõ. Nhưng ngụy trang cảm xúc của bản thân để lấy lòng khán giả có phải là việc mà một vũ công chính nên làm không? Cô rõ ràng không nghĩ như vậy.
Trong dân gian lưu truyền rất nhiều câu chuyện nhỏ về cô:
Có một quý tộc vung tiền như rác bao trọn cả hàng ghế hạng nhất, sau khi vãn màn liền ôm bó hoa lớn màu xanh băng đứng chờ trước cửa hậu đài suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng chỉ nhận được một câu nhắn qua nhân viên: "Vũ công chính đã rời đi bằng cửa phụ."
Một bức thư tỏ tình dài tới mười trang, nhưng thư hồi đáp nhận được lại chỉ vỏn vẹn câu cảm ơn sự ủng hộ như mọi khi. Nếu không phải vì nét chữ trùng khớp với chữ ký của Odette, người ta hẳn đã nghi ngờ là do người khác viết hộ.
Thậm chí có một người hâm mộ cuồng nhiệt sau khi say rượu đã đứng chặn trước cửa nhà hát, nói năng lộn xộn muốn cùng Odette thảo luận về ảnh hưởng của ba-lê đối với Snezhnaya. Odette khi đi ra không hề né tránh, chỉ dừng bước và lặng lẽ nhìn người đó một cái... Theo như người chứng kiến nhớ lại: "Gã đó ngơ ngác vài giây, rồi như bị dội một gáo nước lạnh, tự lẩm bẩm điều gì đó rồi quay lưng bỏ đi."
……
Cô không đóng gói cảm xúc, không mỹ hóa cuộc sống, nhưng cô lại kiên định, lạnh lẽo và ngoan cường như lớp đất đóng băng dưới chân mình. Sức mạnh của cô là một sức mạnh trong suốt và chân thực, là sự đồng điệu thân thuộc ăn sâu vào xương tủy của người Snezhnaya.
Odette vẫn lạnh lùng như trước, dòng người xếp hàng mua vé trước cửa nhà hát vẫn nườm nườp không ngừng, tựa như tuyết rơi mãi chẳng dừng.
Nội dung
Dù là ở đoàn kịch Korolevsky, người có thể trò chuyện thoải mái ngoài giờ biểu diễn với Odette cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng không nghi ngờ gì nữa, Voryanissa là một trong số đó.
Ban đầu, tương tác giữa họ chỉ gói gọn trong vài câu trao đổi công việc về điều phối sân khấu: Chương trình sắp xếp thế nào? Trang phục chuẩn bị ra sao? Và đương nhiên, cả việc an ủi những diễn viên quá lo lắng vì mới lên đài.
"Hãy làm theo đúng những gì đã luyện tập hằng ngày, lắng nghe nhịp điệu, ghi nhớ từng bước chân, từng bước một." Vũ công ballet chính dặn dò một cách bình tĩnh, gần như không chút biểu cảm, nội dung chẳng khác gì lời huấn thị lúc tập luyện thường ngày, như thể lên đài biểu diễn cũng chẳng khác gì buổi tập luyện bình thường. Các diễn viên nhìn nhau, nhịp đập liên hồi trong tim lắng xuống giữa những câu hỏi chưa cất thành lời. Giọng nói của nữ vũ công chính bình thản làm sao, như một trận tuyết mới rơi xuống, từ từ làm phẳng những dấu chân loạng quạng và hoảng hốt trên cánh đồng tuyết.
"Được rồi các cô gái, vỗ ngực nào, hãy để tim đập nhanh hơn nữa, các cô sẽ có một trận thỏa thích trên sân khấu!" Nữ cao chính tuyên bố bằng giọng cao vút, thậm chí có phần hân hoan. Những cô gái của cô ấy tự vỗ ngực mình, đôi gò má đỏ bừng vì kích động. Giọng nói của nữ cao chính giống như ngọn sóng cuồn cuộn trên mặt biển, chỉ cần đủ dũng cảm và thông minh là có thể cưỡi trên dòng chảy rống cuồng mà lao về phía trước.
Các diễn viên lần lượt lên đài, hai vị nữ chính ngồi nghỉ một lúc ở hậu trường. Buổi biểu diễn của họ đã kết thúc mỹ mãn, tiếp theo là màn diễn cuối cùng chỉ dành riêng cho tân binh.
Vì buổi biểu diễn này, họ đã dốc hết sức làm tốt nhất có thể. Cho đến khi tiếng nhạc trên sân khấu vang lên, mới mơ hồ phá tan sự im lặng trong phòng nghỉ.
Một viên kẹo mật ong rơi vào ly nước của Thủy Yêu, như ngọc trai trượt vào dải lụa, vang lên một tiếng "tỏm" nhẹ nhàng.
"...Tốt cho cổ họng."
Không một lời thừa thãi nào khác, Odette quay người rời đi. Cô chăm chú buộc lại giày múa của mình, để lại Voryanissa ngơ ngác nhìn ly nước nóng thơm ngọt trước mặt.
Sau này Voryanissa mới biết, ngày thường đó là món quà Odette giữ lại cho chính mình — viên kẹo dùng để hồi phục sức lực sau những giờ luyện tập cường độ cao. Lúc đó trong tay cô cũng chỉ còn lại viên cuối cùng. Odette cũng sau này mới biết, Voryanissa với thân phận Thủy Yêu vốn có thiên phú đặc biệt trong việc ca hát, cổ họng hầu như không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.
——Còn đối với Voryanissa lúc đó, cô lại rất vui vẻ đón nhận một tấm lòng chân thành từ người khác. Huống chi, "người khác" này lại trong trẻo và thuần khiết như một tảng băng đẹp đẽ.
Dù sao thì, trong gió tuyết rét mướt của Snezhnaya, nếu gặp được sự thiện ý hiếm hoi thì phải mau chóng giấu nó vào lòng, nếu không nó sẽ bị đóng băng cứng ngắc, chẳng còn ai có thể gõ mở nó được nữa.
……
"Tôi hết kẹo rồi."
"Nói dối, hôm nay tôi mới nhét ba hộp vào túi cô mà, đưa tôi một viên đi."
"Cô không cần nó để dưỡng họng."
"Tôi cần nạp thể lực."
"Cô cũng không cần nạp thể lực, vừa rồi người nhảy là tôi."
"Tôi còn hát kèm mà! Cô nên nói là: 'Ôi, Voryanissa thân yêu, tiếng hát của cô quá đỗi tuyệt vời, nghe hoài không chán.' Rồi sau đó đưa cho tôi một viên kẹo."
"...Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, tôi mới có thể đưa ra đánh giá về nó."
"Với lại vừa rồi cô cười đúng không! Tôi thấy cô cười rồi đấy — Hả? Này! Cô vẫn còn nhảy à, đi ăn thôi, thế là đủ rồi đấy!"
Nữ Thủy Yêu nhạy bén quả thực không nhìn lầm, khóe môi của nữ vũ công ballet quả thực đã nhếch lên một đường cong nho nhỏ.
Nhưng Odette luôn đáp lại như thế này:
"Đó là yêu cầu quản lý biểu cảm của kịch múa."
Nội dung
Năm Odette chào đời, vinh quang của gia tộc Supeciva từ lâu đã phai nhạt, chỉ còn lại vài bức chân dung ố vàng treo trên tường căn nhà cũ, đó đều là các thế hệ tổ tiên từng tỏa sáng trên sân khấu. Khi đó mẹ cô, Violetta, vừa được chọn làm diễn viên phụ quan trọng của một vở ballet, bà nghĩ, vai chính mới là mục tiêu của bà, đến ngày đó, bà sẽ vẽ thêm một bức chân dung của chính mình. Odette bé nhỏ như nghe thấy ý nghĩ của mẹ, cất tiếng khóc to trong tã lót như để phản đối.
"Xin lỗi nhé, Odette." Người mẹ mỉm cười dịu dàng, khẽ nhéo chiếc mũi nhỏ của con gái, "Tất nhiên cũng sẽ vẽ cả con... vẽ một bức ảnh gia đình, treo cả nhà chúng ta lên."
"Thùng, thùng, thùng..." Ngoài cửa truyền đến nhịp điệu trầm đục và đều đặn, đó là tiếng ủng quân đội nện trên sàn gỗ, là tín hiệu chỉ thuộc về ngôi nhà này. Người mẹ hiểu rõ thói quen của chồng mình, khi ông còn đang dậm chân phủi tuyết ở cửa, bà đã mỉm cười bước ra đón.
Thực ra ngôi nhà cũ quá lớn, lò sưởi cháy không mấy vươn sức, hơi ấm luôn không theo kịp. Nhưng vòng tay ôm của người nhà còn ấm áp hơn bất cứ thứ gì.
Về sau, Odette lớn hơn một chút, cô ghi nhớ nhịp điệu này giống như ghi nhớ gương mặt của cha. "Thùng, thùng, thùng..." Nghe thấy nó, đồng nghĩa với bữa tối, câu chuyện kể và một đêm bình yên.
Cha cô là quân nhân, không hiểu nghệ thuật, trên người quanh năm mang theo mùi da thuộc và mùi thuốc súng, cùng một chút hơi lạnh của tuyết trắng ngoài trời. Nhưng ông là khán giả nhiệt tình nhất của cả nhà. Khi mẹ luyện tập, ông sẽ bê ghế ngồi trong góc nhìn ngắm, thỉnh thoảng vụng về dùng chân gõ theo nhịp điệu vốn chẳng hề đúng nhịp. Mẹ cười ông là "người đàn ông cảm thụ âm nhạc kém nhất Snezhnaya", ông không bao giờ tranh cãi, chỉ ngoác miệng cười hì hì nói "Nhưng tôi là khán giả biết vỗ tay giỏi nhất Snezhnaya".
Điều này lại là sự thật. Dù mẹ nhảy khúc múa chính thức hay ngẫu hứng cất lời hát rồi cất bước múa, khi kết thúc cha chắc chắn sẽ vỗ tay thật mạnh. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt và vang dội, làm chim giật mình bay khỏi bậu cửa sổ, cũng làm Odette thơ ấu khúc khích cười tươi.
Lúc đó cô vẫn chưa biết múa. Chỉ biết đi tất trượt qua trượt lại trên sàn nhà, hoặc giẫm lên ủng quân đội của cha, nắm lấy ngón tay ông lảo đảo bước đi. Cha đi một bước, cô theo một bước, như một chú chim non đứng chưa vững.
"Xem kìa," Lần nào cha cũng nói với mẹ, "Con Tuyết Cốc nhỏ nhà mình đang múa đấy."
"Cùng lắm chỉ là một con vịt nhỏ thôi," Mẹ mỉm cười đính chính, "Tuyết Cốc phải thẳng lưng lên chứ."
Thế là cha liền ngồi xổm xuống, dùng hai ngón tay khẽ ấn nhẹ vào lưng cô: "Thẳng lưng lên nào, Tuyết Cốc nhỏ."
Rồi cũng có một ngày, mẹ bắt đầu chính thức dạy cô những kỹ năng cơ bản. Ép chân, miết sàn, đá chân nhỏ — những động tác nhập môn nhàm chán được luyện đi luyện lại hàng trăm lần. Mẹ với tư cách là người thầy rất nghiêm khắc, một vị trí chân không đúng là phải làm lại, không có thương lượng. Odette có lúc luyện đến đỏ gay vành mắt, nhưng vẫn bướng bỉnh mím chặt môi, tiếp tục luyện tập.
Nhưng mỗi lần luyện tập xong, cha đều sẽ xuất hiện đúng giờ ở cửa.
"Hôm nay học được gì rồi? Cho cha xem nào?"
Odette liền thể hiện lại những động tác vừa học một cách xiêu xiêu quẹo quẹo. Dù làm thế nào, phản ứng của cha luôn là vỗ tay trước tiên, tiếng vỗ tay vang dội và trịnh trọng, sau đó ngồi xổm xuống, cực kỳ nghiêm túc nói:
"Tuyệt vời lắm. Con gái cha sau này chắc chắn sẽ trở thành vũ công ballet chính."
Người mẹ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cha, lông mày trước đó chưa từng giãn ra cuối cùng cũng cong lên mỉm cười. Odette thơ ấu chưa hiểu vũ công ballet chính có nghĩa là gì, nhưng nét mặt tự hào của cha khi nói câu đó, cùng sự kỳ vọng mỉm cười của mẹ khi nhìn cô, đã âm thầm gieo xuống một hạt giống trong lòng cô.
Nội dung
Cứ ngỡ những ngày tháng êm đềm, ấm áp ấy sẽ cứ thế tiếp diễn.
Nhưng rồi tiếng bước chân của cha mất hút, một ngày, hai ngày, ba ngày... Odette nhỏ bé cứ chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng thứ em đợi được lại là tiếng ủng quân đội xa lạ.
Hai binh sĩ Fatui đứng trước cửa với vẻ mặt trang nghiêm, trao cho người mẹ một lá thư. Một vũ công từng có thể kiểm soát chính xác từng góc nhỏ trên cơ thể, lúc này lại chẳng thể ngăn nổi đôi bàn tay đang run rẩy. Odette nhỏ bé sốt sắng kiễng chân, cố hết sức để nhìn rõ những dòng chữ trên đó. Em nhìn thấy một dòng thông báo ngắn gọn, dòng chữ mà em ước gì mình chưa từng nhìn thấy.
Đêm ấy, căn nhà im lặng như thể đã bị rút cạn mọi âm thanh. Sáng hôm sau, người mẹ vẫn ra khỏi nhà đến phòng múa của nhà hát như thường lệ. Ngày thứ ba, ngày thứ tư—
Đến buổi biểu diễn chính thức, Odette dưới khán đài đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc mẹ ngã xuống. Em ước sao đó chỉ là một động tác đã được dàn dựng sẵn, chứ không phải một sự mất kiểm soát thực sự, hoặc em vẫn chỉ đang chìm trong một cơn ác mộng chưa thể tỉnh giấc. Nhưng những bức màn dày vội vã hạ xuống, trong sự hỗn loạn, em thoáng thấy gương mặt của mẹ, rực rỡ ngày xưa nay đã tan thành mây khói, chỉ còn lại một màu trắng bệch.
Sau một thời gian điều trị, bác sĩ tiếc nuối thông báo với bà rằng, dù vết thương có lành lại, bà cũng khó lòng thực hiện được bất kỳ động tác múa có độ khó cao nào nữa.
……
Chiếc ghế cha thường ngồi ở phòng khách bị đẩy vào trong góc, dần dần chất đầy đồ đạc lặt vặt. Tờ báo ông từng cầm trên tay đã bắt đầu cong mép, ố vàng, không còn ai cần tới. Củi trong lò sưởi đôi khi cháy rụi, cả căn nhà lạnh lẽo chẳng khác gì ngoài trời. Hai mẹ con quấn chăn ngồi ở hai đầu ghế sofa, ở giữa bỏ trống chỗ ngồi ngày trước của người cha, không ai dịch chuyển về phía đó.
Người mẹ vẫn tiếp tục dạy em múa, nhưng không còn thể hiện được những động tác chuẩn mực nữa. Bà thường ngồi trên xe lăn, dùng gậy gõ xuống sàn để đếm nhịp: "Cộc, cộc, cộc..."
Múa ba-lê vốn là vẻ đẹp được dựng xây trên nỗi đau, nhưng Odette chưa bao giờ than đau. Ngón chân rộp máu thì dùng băng gạc quấn lại, hết lớp này đến lớp khác. Nỗi đau khi đã vượt qua một ngưỡng nào đó lại trở nên dễ chịu đựng hơn, dường như cơ thể đã hoàn toàn tê dại. Em gạt giọt mồ hôi trên mặt, ngước nhìn mẹ. Mẹ cũng nhìn em, trong ánh mắt ngập tràn nỗi đau tương tự. Họ đồng thời dời ánh mắt, rồi lại đồng thời tiếp tục việc dạy và học. Họ phải dựa vào những động tác lặp đi lặp lại để lấp đầy những khoảng thời gian không thể dừng lại ấy, bởi một khi dừng lại, họ lại nhớ đến điều gì đó.
Thứ phá vỡ vòng tuần hoàn ấy là tiếng giày cao gót xa lạ.
Đó là cấp trên khi còn sống của cha em, Quan Chấp Hành Fatui Thứ Tám - "Signora". Nhận sự chỉ thị từ "Capitano", cô đến để thăm hỏi góa phụ.
"Signora" thoáng thấy dáng múa uyển chuyển của Odette, liền cất lời—
"Bà Supetsyeva, tôi không cố ý khơi lại nỗi đau của bà, nhưng đối với một người đã mất đi nguồn thu nhập như bà, chỉ dựa vào tiền tuất thì khó mà nuôi nổi đứa trẻ. Chi bằng giao nó cho Fatui, chúng tôi rất sẵn lòng bồi dưỡng những mầm non có tiềm năng, tương ứng cũng sẽ phát khoản trợ cấp."
Người mẹ từ chối không chút đắn đo. Sự nguy hiểm của Fatui là điều không cần phải nói, bà đã vì thế mà mất đi người chồng yêu thương, không dám tưởng tượng thêm bất kỳ khả năng nào mất đi người con gái.
Nhưng Odette, người vốn lén nghe cuộc trò chuyện của hai người, đột nhiên lao ra, cất giọng ngây thơ nhưng kiên định nói rằng em có thể làm được mọi thứ. Em sẽ bảo đảm an toàn cho bản thân, cũng nhất định tìm được cách dung hòa giữa việc luyện tập ba-lê và huấn luyện ở Fatui.
"Signora" quan sát đôi mắt màu xanh lam tím trong trẻo trước mặt, như ngọn lửa nứt ra từ trong băng giá.
"Cháu làm được." Thấy không ai hồi đáp, Odette lại nhấn mạnh lần nữa. Nét mặt em bướng bỉnh, ngoan cường, quả quyết và không tiếc bất cứ giá nào... Mới quen thuộc làm sao, em đang tự thiêu rụi chính mình, rồi lại dùng bờ môi mím chặt để ngụy trang sự cứng cỏi...
"Signora" hừ lạnh một tiếng, nhưng lòng tự trọng không cho phép cô rút lại lời mời:
"Vậy thì đi theo ta, để xem ngươi kiên trì được bao lâu."
Nội dung
Khi nhiệm vụ kết thúc, bầu trời vẫn là một mảnh đêm đen lạnh lẽo.
Odette thu hồi dao găm, thản nhiên kiểm tra khắp người. Quần áo không có vết bẩn rõ rệt, mũi giày hơi ẩm nhưng không ảnh hưởng đến di chuyển, mục tiêu đã hoàn thành, đối phương đã sợ mất mật, chắc chắn không dám làm càn nữa.
Đêm ở Snezhnaya rất yên tĩnh. Tuyết tích lại đã hấp thụ phần lớn âm thanh, bước chân cô bước trên đó hầu như không phát ra tiếng động. Sự yên tĩnh này khiến não bộ cô có khoảng trống rảnh rỗi, mà rảnh rỗi thì thường đồng nghĩa với việc nhớ lại những chuyện không cần thiết.
Chẳng hạn như động tác cuối cùng vừa rồi. Đó là một pha kết thúc vô cùng gọn gàng, cổ tay xoay vào trong để đưa vũ khí về vị trí, vừa nhanh vừa chuẩn. Nhưng cô hiểu rõ, khoảnh khắc thu dao găm lại có một sự khựng nhẹ rất nhỏ, khi cánh tay phải thu về, đầu ngón tay hơi vươn ra ngoài, biên độ vô cùng nhẹ.
Bản thân cô biết đó là gì, đó là tư thế tay khi kết thúc một buổi biểu diễn ballet.
Hồ sơ đánh giá của Fatui có viết phong cách chiến đấu của cô giống như ballet, còn người mẹ lại nói rằng, ballet của cô thiếu đi tình cảm.
Khi chiến đấu vô thức mang theo tư thế múa, khi múa lại dùng đến sức mạnh rèn luyện từ chiến đấu, những thứ này như dòng khí tự mình chảy ra từ cơ thể, đi kèm theo từng nhịp thở của cô, đi kèm theo từng nhịp tim của cô, giống như thứ gì đó đã sớm khắc sâu vào ký ức xương tủy và cơ bắp.
Lưỡi dao và mũi chân, trong cơ thể cô từ lâu đã không còn ranh giới.
Có lẽ vốn dĩ cô không có nhiều thân phận đến thế. Từ đầu đến cuối, cũng chỉ là một người — một kẻ đã bị mùa đông đóng băng thấu xương, chỉ có thể nắm chặt lấy tất cả những gì có thể nắm giữ trong tay.
……
Odette lặng lẽ đi tới cửa sau của Nhà Hát Korolevsky.
Trong phòng múa, cô thay giày múa, không bật đèn. Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống từ ô cửa sổ cao, như lưỡi dao cắt sàn nhà thành hai nửa sáng tối.
Cô múa trong ánh sáng trắng lạnh chập chờn, đây là khoảng thời gian hiếm hoi hoàn toàn thuộc về một mình cô.
Không có âm nhạc, không có tiếng gậy của mẹ, càng không có tiếng bước chân của cha. Chỉ có nhịp thở của chính mình và tiếng động khẽ khàng khi mũi chân chạm đất. Động tác là ngẫu hứng, không qua dàn dựng, cũng chẳng vì bất kỳ khán giả nào.
Mồ hôi và nước mắt hòa vào nhau theo đà xoay ngày càng nhanh của cô, cô kháng cự, cô khao khát, cô bộc lộ, cô cất bước múa.
Nếu có bông tuyết rơi từ cửa sổ xuống, trở thành khán giả của phân cảnh này, có lẽ nó sẽ cảm thấy —
Vũ công ballet chính của Đoàn Vũ Kịch Korolevsky này, thực ra không hề lạnh lẽo như lời đồn.
Nội dung
Tình yêu của Violetta dành cho ballet không hề kém cỏi hơn bất kỳ điều gì. Sau khi Odette quyết tâm học ballet, yêu cầu của bà đối với con gái cũng nghiêm khắc hơn nhiều so với những người thầy bình thường. Trong mắt Odette lúc nhỏ, nhận được một lời khen ngợi từ mẹ là điều không hề dễ dàng.
Odette vẫn luôn nhớ rõ ngày hôm đó, lần đầu tiên cô hoàn thành trọn vẹn một vòng xoay trên mũi chân. Động tác hơi nghiêng lệch, không tính là hoàn hảo, nhưng quả thực đã xoay đủ một vòng. Mẹ cô hiếm khi không lập tức chỉnh sửa tư thế chân kết thúc của cô, mà khựng lại một chút, khóe môi hơi nhếch lên.
"Tốt. Tiến bộ rất nhanh."
Cha cô đã kích động đứng bật dậy.
"Làm lại lần nữa đi! Chờ đã, tôi phải——" Ông luống cuống lục tìm chiếc máy ảnh cũ trên tủ tường, "Đừng động, đừng động! Giữ nguyên tư thế đó!"
"Con bé đâu phải búp bê xoay trên hộp nhạc, anh bảo con giữ thế nào được?" Mẹ cô lắc đầu vô nại.
Cuối cùng, tấm ảnh đó bị mờ nét.
Khuôn mặt của Odette là một nụ cười mờ nhạt, mẹ nâng tay che môi như đang nén cười, cha chỉ để lại một bóng lưng vội vã hoảng hốt — ông còn chưa kịp chạy đến bên cạnh họ, chỉ có ngọn lửa trong lò sưởi là được chụp lại vô cùng rõ nét.
Thế nhưng cha vẫn trang trọng lồng tấm ảnh đó vào chiếc đồng hồ bỏ túi.
"Đây là tấm ảnh gia đình thú vị nhất của nhà chúng ta từ trước đến nay, ghi lại khoảnh khắc trưởng thành của tiểu vũ công chính," Ông trịnh trọng tuyên bố, "Những tấm ảnh như thế này sau này sẽ ngày càng nhiều hơn."
Tuổi thơ của Odette được tạo nên từ những mảnh ghép như thế: Sự dạy bảo nghiêm khắc mà kiên nhẫn của mẹ, tiếng pháo tay chưa bao giờ vắng mặt của cha, ngọn lửa nổ lách tách trong lò sưởi, và cả những lúc nghỉ ngơi cả nhà ba người chen chúc trên chiếc sofa nhung cùng chia nhau một miếng bánh kẹo tổ ong rất ngọt — cha luôn bẻ miếng to nhất cho cô, còn mẹ thì khẽ chấm vào sống mũi khi cô tham lam vươn cả hai tay ra.
Đến khi Odette nhìn thấy lại tấm ảnh cũ mờ nhạt đó một lần nữa, mẹ cô đã ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn tuyết lớn rơi đầy ngoài cửa sổ. Tiếng gió gầm hú, thề sẽ thổi tất cả những bông tuyết lạnh giá vào trong nhà. Động tác tay của Odette khi múa vốn luôn chuẩn xác và nhẹ nhàng, nhưng khoảnh khắc đó, cô lại cảm thấy đôi tay nặng trịch không thể nhấc lên nổi. Cô cắn răng dùng hết sức lực toàn thân mới mở được chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ hố vết hoen gỉ và vệt máu...
Mùa đông ở Snezhnaya dài đằng đẵng không bờ bến, như thể muốn vùi lấp mọi hi vọng, như thể mùa xuân sẽ vĩnh viễn không bao giờ đến nữa.
Nội dung
Sau khi gia nhập Fatui, nét ngây thơ trên khuôn mặt Odette nhanh chóng tan biến.
Ban ngày là luyện tập kỹ năng cơ bản ballet, ban đêm là các buổi huấn luyện Fatui cố định không đổi, cô nhảy từ bên này sang bên kia, thở dốc trong kẽ hở giữa hai lịch trình.
Sự phản đối của cơ thể ban đầu vẫn có dấu vết để tìm: Cổ chân truyền đến cơn đau nhói khó chịu, tiếp theo là đầu gối phát ra tiếng kêu khẽ mỗi lần bật nhảy, sau đó là vết bầm dưới mạn sườn do va chạm trong nhiệm vụ mãi không chịu tan. Cơn đau xếp thành hàng dài, lần lượt từng cái đến điểm danh.
Cô không bận tâm, chỉ quấn băng chặt hơn một vòng, thêm một lớp đồ bảo hộ, cưỡng chế ép cơn đau trở lại sâu trong cơ thể, dùng các buổi huấn luyện dữ dội hơn để chôn lấp nó.
Thời gian đó, người mẹ nhận ra khối lượng huấn luyện của cô tăng vọt, giống như đang vội vã chứng minh điều gì đó. Nhưng đối mặt với sự khuyên ngăn của mẹ, câu trả lời của Odette luôn là "Không sao đâu".
Trong những lần cắn răng kiên trì gần như tự làm hại bản thân, cảm nhận của cô đối với nỗi đau ngày càng trở nên chai sạn, cho đến cuối cùng — cảm giác đau đớn biến mất.
Đêm đó buổi huấn luyện chiến đấu kết thúc rất muộn. Khi về đến chỗ ở, Odette mệt mỏi cởi chiếc áo khoác chắn gió, khi cúi đầu xuống, cô thấy dải băng quấn trên chân đã thấm một mảng màu sẫm. Máu nhiều hơn hẳn bình thường, vết thương cũ lại nứt ra.
Cô chằm chằm nhìn vài giây.
Chẳng có cảm giác gì cả, giống như đang nhìn vết thương của người khác.
Cô dùng sức ấn thử xuống — cho đến khi lực của cô đủ để ấn cơ bắp hằn xuống một vết lõm... nhưng chân cô không hề nhúc nhích.
Hoàn toàn không đau.
Odette im lặng một hồi, quấn lại băng gạc, ngồi lặng im trong bóng tối rất lâu.
Từ nay về sau, cô không cần phải làm tê liệt giác quan của mình, phong tỏa cảm xúc của mình nữa, dù là huấn luyện ở bên nào cũng đều có thể kiên trì lâu hơn.
Cô thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn. Cứ tiếp tục thế này, chắc hẳn sẽ sớm thực hiện được nguyện vọng trở thành vũ công ballet chính của Đoàn Vũ Kịch Korolevsky.
Cô nhảy mãi nhảy mãi không biết mệt mỏi, cho đến khi mũi chân căng thẳng lướt qua từng hồi vũ kịch trong những cú xoay và bật nhảy, lướt qua từng loại ảo tưởng được đúc kết bằng tình yêu.
Cô là thục nữ hoàn hảo, cô là công chúa cao quý. Cô là loài chim nước tao nhã như sương mờ buổi sáng mùa đông, cô là vũ cơ nhiệt thành như ánh mặt trời rực rỡ mùa hè. Cô là mỹ nhân Milady kiều diễm như công xòe cánh, cô là Anli - bạn đồng hành của đại đạo Red Miller, cô là Coppélia, cũng là Odile.
Nhưng tất cả những thứ đó đều không phải là "Odette".
—— Vậy thì, mình phải sống một cuộc đời thế nào đây?
Màn nhung hạ xuống, một tiếng nói không ai hay biết cất lên trong lòng.
—— Họ nói rằng, thế giới mới rồi sẽ đến. Nếu người ở thế giới mới muốn viết cuộc đời mình thành câu chuyện trên sân khấu, mình hy vọng đó sẽ là hình tượng như thế nào?
Cô không biết. Mở màn của một vở vũ kịch nên mang tính lãng mạn, ít nhất cũng phải thật tuyệt đẹp. Mái ấm gia đình hòa thuận, tuổi thơ tràn ngập tiếng cười, tất cả những điều đó đã quá đỗi xa xôi, còn xa xôi hơn cả ánh đèn chói mắt trên sân khấu. Như thể muốn làm bỏng rát đôi mắt, cô trừng trừng nhìn về phía ánh sáng trắng bệch như ngọn lửa ấy, nhưng lại nhận ra bản thân từ lâu đã không còn khao khát thứ ấm áp đó, cũng chẳng cần những thứ tình cảm dịu dàng giả tạo.
Thuộc về cô chỉ có khổ đau. Khổ đau lạnh lẽo, thấu xương, thần thánh và trang nghiêm như trận bão tuyết gào thét.
Đó là tri kỷ đã nhào nặn nên "Odette", trui rèn cô và đồng hành cùng cô lâu nhất.
—— Phải rồi, mình hy vọng thế giới cũ đã chết sẽ ghi nhớ sự kiên cường của mình.
—— Khổ đau là đôi cánh của mình. Mình muốn bay đến nơi cao nhất để ngắm nhìn, mình muốn nhìn thấy giấc mơ mà Tuyết Cốc chưa từng chứng kiến, đó mới là nguyện vọng của mình.
Nghĩ vậy, cô nheo mắt lại, nhìn về phía ngọn đèn treo cao trên không trung sân khấu.
Một ngọn đèn mơ hồ, đung đưa chao đảo, xa tít tắp tầm tay, nhưng lại như thể ngay trong tầm với.
Vẫn như thường lệ, lại là một lần dâng hiến điệu múa hết sức mình, như muốn đốt cháy hoàn toàn cơ thể.
Màn nhung hạ xuống, trở về hậu trường, một viên tinh thể màu băng lam ngưng kết thành hình trong ánh sáng mờ lạnh.
Odette im lặng nhặt nó lên, đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía. Nêm Tinh Tú, với tư cách là người của Fatui, cô từng nghe qua đại khái về nguồn gốc của thứ này. Nhưng cảm giác chạm vào nó lại khác với tưởng tượng — lạnh lẽo, nhẹ như không, giống như một giọt nước mắt đóng băng trong bão tuyết.
Cô không tin vào nước mắt, giống như cô không tin vào rất nhiều điều. Cũng giống như cảm giác đau đớn mà cô đã đánh mất, không rõ là sự thương hại, ban ơn hay lời nguyền rủa.
Nhưng Odette biết rằng, dù nó rốt cuộc là gì, cô cũng sẽ hân hoan đón nhận. Đôi cánh của cô chính là "toàn bộ" thuộc về cô — dù cho có là băng tuyết tạt vào mặt, cuối cùng cũng sẽ trở thành một phần trên đôi cánh của cô.
Từ nay về sau, không cơn đau nào có thể khiến cô do dự trước khi tuốt kiếm, không cái lạnh nào có thể khiến cô chậm chạp trong đêm tuyết.
Odette ngẩng đầu lên, nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ. Những bông tuyết rơi xuống gò má mà cô tự cho rằng từ lâu đã trở nên lạnh ngắt, sau đó được làm cho tan chảy bởi hơi ấm.
Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật
Giới thiệu chính thức.
V
Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh
Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming





























