Sandrone
Nhân vật (Character)"Alain sẽ gọi cô là 「Mary-Ann Nhỏ」. Điều này đại diện cho ý định ban đầu khi ông tạo ra cô, một người nhà mà ông không thể nào quên, một nguyện vọng ngây ngô của ông. Nhưng cùng với việc cô mở mắt, gọi ông một tiếng 「Alain?」, ông liền quyết định không gọi cô như thế nữa. Làm vậy là không đúng. Áp đặt cuộc đời em gái mình, áp đặt sai lầm của bản thân lên thân hình nhỏ bé do cơ quan tạo thành này là không đúng. Cô nên sở hữu cuộc đời thuộc về chính mình, giống như bất kỳ sinh linh nào sinh ra trên thế giới này.
Nhưng đôi khi ông vẫn lặng lẽ gọi cô như thế ở trong lòng, bởi vì cô sở hữu sự thuần khiết, vui vẻ, lương thiện tương xứng với cái tên này — 「Mary-Ann Nhỏ」.
Người dân Snezhnaya thường gọi cô là 「Quan Lớn Marionette」. Hầu hết giọng điệu của mọi người đều mang theo sự sợ hãi đối với uy nghiêm của 「Quan Chấp Hành」, nhưng cũng có người trong giọng điệu chứa đựng sự kính trọng và công nhận đối với phong cách làm việc của cô — 「Quan Lớn Marionette dứt khoát」, 「Quan Lớn Marionette điềm tĩnh tin cậy」…
Đồng nghiệp và bạn bè thường gọi cô là 「Sandrone」. Đây vốn chỉ là một mật danh, nhưng nó dần biến thành một danh xưng dễ chịu trong miệng một số người thân thiết, như thể cái tên này đã nhuốm hương thơm của món tráng miệng và tiệc trà chiều, nhuốm tiếng lật sách nhã nhặn của quý cô và tiếng nhịp điệu êm tai khi dây cót quay... Tất nhiên, đôi khi cũng có thể là tiếng cằn nhằn thiếu kiên nhẫn và tiếng mắng chửi bất chấp lễ nghi của quý cô.
「Cậu muốn người khác gọi mình thế nào?」 Có người bạn từng hỏi cô như vậy.
「Tùy. Tôi không quan tâm.」 Cô thản nhiên nói: 「Tôi luôn cảm thấy danh xưng là thứ tồn tại để người khác gọi cho tiện. Người khác muốn gọi thế nào phần lớn phụ thuộc vào việc họ chọn chấp nhận phần nào của tôi.」
Người bạn nhìn cô với vẻ mặt kiểu 「Cậu nói chuyện phức tạp quá」.
「Tóm lại, điều tôi muốn nói là dù người khác gọi thế nào, tôi vẫn là tôi. Sẽ không vì danh xưng họ dành cho tôi mà thay đổi. Đã bản thân tôi không bận tâm, thì chi bằng cứ để người khác dùng danh xưng mà họ thấy thoải mái để gọi tôi. Nhưng còn việc tôi có hồi đáp lại danh xưng đó hay không, hừ, đó lại là chuyện khác.」"
Thư viện ảnh
2
Thông Tin Cơ Bản
| Danh xưng | Kính Thủy Tích Mậu | |||
|---|---|---|---|---|
| Họ tên đầy đủ/Tên thật | Marianne Guillotin Nhỏ (Marionette Guillotin) | |||
| Khu vực | Snezhnaya | |||
| Khu vực xuất thân | ||||
| Chủng tộc | Búp bê | |||
| Giới tính | Nữ | |||
| Độ hiếm | ||||
| Thường trực/Giới hạn | Giới hạn tăng tỉ lệ | |||
| Cọc Tinh Tú | Băng | |||
| Loại vũ khí | Trọng Kiếm | |||
| Thuộc tính Duyên Phận | Tinh Diệu | |||
| Cung mệnh | Cung Kính Trung Kỳ Giới | |||
| Món ăn đặc biệt | ||||
| Ngày ra mắt | Năm 2026 tháng 07 ngày 01 (Phiên bản Luna VIII) | |||
| TAG | Tăng ST Phản Ứng Nguyên Tố, Tăng Sát Thương Cơ Bản Phản Ứng Nguyên Tố, Sự Kiện Giới Hạn, Lời thoại và phần thưởng của Katheryne, Phản Ứng Đặc Hóa, Di Chuyển Nhanh, Thăng Tiến Bản Thân, Kháng Gián Đoạn Bản Thân, Tăng Sát Thương Bạo Kích Bản Thân, Tăng Tinh Thông Bản Thân, Tăng Hệ Số Bản Thân, Đạo Cụ Nhỏ | |||
| Giới thiệu | Quan Thống Lĩnh Thứ 7 của Fatui, "Marionette". Người dùng số lý để giải tích vạn vật, quý cô lịch thiệp không bao giờ vắng mặt trong các buổi tiệc trà. | |||
Chỉ Số Thuộc Tính
| Cấp | HP tối đa | Tấn công | Phòng ngự | Tỷ lệ bạo kích | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | Trước Thăng cấp | Sau Thăng cấp | |
1 | 1030 | 27 | 59 | 0% | ||||
20 | 2671 | 3554 | 69 | 92 | 152 | 202 | ||
40 | 5317 | 5944 | 137 | 154 | 302 | 338 | 0% | 4.8% |
50 | 6839 | 7675 | 177 | 198 | 389 | 437 | 4.8% | 9.6% |
60 | 8579 | 9207 | 222 | 238 | 488 | 524 | 9.6% | 9.6% |
70 | 10119 | 10746 | 262 | 278 | 576 | 611 | 9.6% | 14.4% |
80 | 11669 | 12296 | 302 | 318 | 664 | 700 | 14.4% | 19.2% |
90 | 13226 | - | 342 | - | 752 | - | 19.2% | - |
Thăng cấp
| Tổng cộng cần cho cấp 0~90 | ||
|---|---|---|
| ||
| Cấp 20 | Cấp 40 | Cấp 50 |
|
|
|
| Cấp 60 | Cấp 70 | Cấp 80 |
|
|
|
Cung mệnh
| Tên | Hiệu ứng |
|---|---|
Sắc Vàng Chưa Tàn, Chiều Tà Đã Xa | Khi trong trạng thái Giải Toán, tốc độ tăng Công Suất Giải Toán của Fazio giảm 50%, đồng thời sát thương phản ứng Siêu Dẫn Tinh Tú do tất cả nhân vật trong đội gây ra tăng 30%. |
Ngoảnh Lại Trong Gương, Năm Tháng Thướt Tha | Huy Ánh - Siêu Dẫn Tinh Tú: Sát Thương Bạo Kích của Tia Ngưng Tụ bắn ra từ Trọng Kích tăng 40%, và mỗi lần bắn Tia Ngưng Tụ đều sẽ khiến Sát Thương Bạo Kích của tất cả Tia Ngưng Tụ bắn ra trong thời gian ở trạng thái Giải Toán lần này tăng thêm 20%, hiệu quả này tối đa dồn 3 tầng. |
Chẳng Tiếc Chiều Tà, Chẳng Mơ Trăng Lên | Cấp kỹ năng Tấn Công Thường tăng 3 cấp.
Tăng tối đa đến cấp 15. |
Thế Sự Là Số, Ngày Đến Đêm Đi | Khi sát thương phản ứng Siêu Dẫn Tinh Tú của Sandrone đánh trúng kẻ địch, sẽ triệu hồi thêm một Pháo Cộng Hưởng Lăng Kính tiến hành tấn công phối hợp, gây Sát Thương Nguyên Tố Băng tương đương 125% Tấn Công của Sandrone, sát thương này được tính là sát thương do phản ứng Siêu Dẫn Tinh Tú gây ra. Hiệu quả này mỗi 4s tối đa kích hoạt 1 lần. |
Vạn Tượng Thành Tro, Chân Lý Sáng Soi | Cấp kỹ năng Kỹ Năng Nổ tăng 3 cấp.
Tăng tối đa đến cấp 15. |
Tỉnh Giấc Mộng Thủy Tiên, Ngắm Nhìn Ánh Bình Minh | Trong chế độ Giải Toán, khi Fageol bắn Tia Ngưng Lạnh lần thứ ba, sẽ chuyển thành liên tục bắn Tia Ngưng Lạnh Dạng Tập Trung có uy lực mạnh hơn, trên cơ sở Tia Ngưng Lạnh bắn ra sau đó ban đầu, gây thêm tối đa 4 lần Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Băng tương đương 100% Tấn Công của Sandrone.
Huy Ánh - Siêu Dẫn Tinh Tú: Tia Ngưng Lạnh Dạng Tập Trung chuyển thành gây thêm tối đa 4 lần Sát Thương Diện Rộng Nguyên Tố Băng tương đương 80% Tấn Công của Sandrone, sát thương này được tính là sát thương do phản ứng Siêu Dẫn Tinh Tú gây ra.
Ngoài ra, tất cả sát thương phản ứng Siêu Dẫn Tinh Tú do Sandrone gây ra tăng 20%. |
Thiên Phú
Công Thức Hiện Tượng - Diễn Dịch Tự Minh
Mô Tả
Tấn Công Thường
Dùng công thức dệt thành các sợi tơ điều khiển binh khí, thực hiện tối đa 3 lần chém liên tiếp.
Trọng Kích
Triệu hồi cơ quan tự động đa năng toàn diện "Phajeo", đồng thời khiến nó chuyển sang chế độ Giải Toán: Quét bắn kẻ địch phía trước và định kỳ bắn ra Tia Ngưng Tụ, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng.
Huỳnh Ánh - Siêu Dẫn Sao: Tia Ngưng Tụ chuyển thành gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được tính là sát thương phản ứng Siêu Dẫn Sao.
Trong chế độ Giải Toán, Công Suất Giải Toán của Phajeo sẽ liên tục tăng; khi bắn Tia Ngưng Tụ, còn khiến Công Suất Giải Toán tăng thêm.
Khi Công Suất Giải Toán đạt giới hạn 100 điểm, Phajeo sẽ chuyển sang chế độ Quá Tải Công Suất, tiến hành bắn kẻ địch với khoảng thời gian giãn cách dài hơn, gây Sát Thương Nguyên Tố Băng, và không thể chuyển sang chế độ Giải Toán.
Khi không ở trong chế độ Giải Toán, Công Suất Giải Toán của Phajeo sẽ từ từ giảm xuống; khi Sandrone ở ngoài trận, cô sẽ tập trung bảo trì Phajeo, khiến tốc độ giảm Công Suất Giải Toán tăng lên thành 300% so với ban đầu.
Khi Công Suất Giải Toán giảm xuống dưới 50 điểm, Phajeo sẽ thoát khỏi chế độ Quá Tải Công Suất.
Tấn Công Khi Đáp
Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
Tấn Công Thường
Dùng công thức dệt thành các sợi tơ điều khiển binh khí, thực hiện tối đa 3 lần chém liên tiếp.
Trọng Kích
Triệu hồi cơ quan tự động đa năng toàn diện "Phajeo", đồng thời khiến nó chuyển sang chế độ Giải Toán: Quét bắn kẻ địch phía trước và định kỳ bắn ra Tia Ngưng Tụ, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng.
Huỳnh Ánh - Siêu Dẫn Sao: Tia Ngưng Tụ chuyển thành gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được tính là sát thương phản ứng Siêu Dẫn Sao.
Trong chế độ Giải Toán, Công Suất Giải Toán của Phajeo sẽ liên tục tăng; khi bắn Tia Ngưng Tụ, còn khiến Công Suất Giải Toán tăng thêm.
Khi Công Suất Giải Toán đạt giới hạn 100 điểm, Phajeo sẽ chuyển sang chế độ Quá Tải Công Suất, tiến hành bắn kẻ địch với khoảng thời gian giãn cách dài hơn, gây Sát Thương Nguyên Tố Băng, và không thể chuyển sang chế độ Giải Toán.
Khi không ở trong chế độ Giải Toán, Công Suất Giải Toán của Phajeo sẽ từ từ giảm xuống; khi Sandrone ở ngoài trận, cô sẽ tập trung bảo trì Phajeo, khiến tốc độ giảm Công Suất Giải Toán tăng lên thành 300% so với ban đầu.
Khi Công Suất Giải Toán giảm xuống dưới 50 điểm, Phajeo sẽ thoát khỏi chế độ Quá Tải Công Suất.
Tấn Công Khi Đáp
Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường đáp và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.
| Thuộc tính chi tiết | LV1 | LV2 | LV3 | LV4 | LV5 | LV6 | LV7 | LV8 | LV9 | LV10 | LV11 | LV12 | LV13 | LV14 | LV15 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
1 lần sát thương | 76.3% | 82.5% | 88.7% | 97.6% | 103.8% | 110.9% | 120.6% | 130.4% | 140.2% | 150.8% | 161.4% | 172.1% | 182.7% | 193.4% | — |
2 lần sát thương | 67.2% | 72.7% | 78.1% | 85.9% | 91.4% | 97.7% | 106.3% | 114.9% | 123.5% | 132.8% | 142.2% | 151.6% | 161.0% | 170.3% | — |
3 lần sát thương | 102.8% | 111.2% | 119.5% | 131.5% | 139.9% | 149.4% | 162.6% | 175.7% | 188.9% | 203.2% | 217.6% | 231.9% | 246.3% | 260.6% | — |
Sát Thương Bắn Quét Trọng Kích | 43.0% | 46.5% | 50.0% | 55.0% | 58.5% | 62.5% | 68.0% | 73.5% | 79.0% | 85.0% | 91.0% | 97.0% | 103.0% | 109.0% | — |
Sát Thương Tia Ngưng Tụ Trọng Kích | 122.6% | 132.5% | 142.5% | 156.8% | 166.7% | 178.1% | 193.8% | 209.5% | 225.2% | 242.3% | 259.3% | 276.4% | 293.6% | 310.6% | — |
Sát Thương Siêu Dẫn Tinh Tú Tia Ngưng Tụ Trọng Kích | 81.7% | 88.4% | 95.0% | 104.5% | 111.2% | 118.8% | 129.2% | 139.7% | 150.1% | 161.5% | 172.9% | 184.3% | 195.7% | 207.1% | — |
Sát Thương Khi Quá Tải Công Suất | 43.0% | 46.5% | 50.0% | 55.0% | 58.5% | 62.5% | 68.0% | 73.5% | 79.0% | 85.0% | 91.0% | 97.0% | 103.0% | 109.0% | — |
Sát thương khi đang rơi | 74.6% | 80.7% | 86.7% | 95.4% | 101.5% | 108.4% | 118.0% | 127.5% | 137.0% | 147.4% | 157.8% | 168.3% | 178.7% | 189.1% | — |
Sát thương va chạm khi đáp đất (thấp/cao) | 149%/186% | 161%/201% | 173%/217% | 191%/238% | 203%/253% | 217%/271% | 236%/295% | 255%/318% | 274%/342% | 295%/368% | 316%/394% | 336%/420% | 357%/464% | 378%/472% | — |
Nguyên Liệu Nâng Cấp Kỹ Năng
| Cấp | Nguyên liệu cần thiết | Cấp | Nguyên liệu cần thiết |
|---|---|---|---|
1→2 |
| 6→7 |
|
2→3 |
| 7→8 |
|
3→4 |
| 8→9 |
|
4→5 |
| 9→10 |
|
5→6 |
| — | |
Câu Chuyện Nhân Vật
Nội dung
Cô nhớ rõ ràng ngày mình được sinh ra.
Mở mắt trong bóng tối, cô bắt đầu nhận biết các vật thể xung quanh. Cô phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc ghế, trước mặt là một ông lão trông đã có tuổi. Ông tự giới thiệu tên mình là Alain Guillotin.
Cô lặp lại cái tên đó, rồi hỏi tên của cô là gì? Ông lão trước mặt lặng đi một lúc lâu, dường như trước đó chưa từng nghĩ qua câu hỏi này. Nhưng cuối cùng ông ngập ngừng cất lời, dùng một vẻ mặt mà cô còn chưa thể nhận biết để thốt lên — "Mary-Ann nhỏ..."
Mary-Ann nhỏ. Cô lặp lại cái tên đó.
Vẻ mặt của ông lão lại trở nên phức tạp hơn, thật kỳ lạ. Cô nghĩ. Tại sao mình có thể nhận biết hầu hết mọi vật thể trong tầm mắt, nhưng lại không thể gọi tên loại biểu cảm này? Hãy xếp nó vào danh sách các việc cần giải đáp đi.
Các việc cần giải đáp còn rất nhiều. Chẳng hạn như tại sao cô lại ở đây? Cô được sinh ra như thế nào? Ý nghĩa sự ra đời của cô là gì? Cho đến việc khoai tây bữa tối phải cắt thế nào mới có hình dáng vuông vức nhất? Chậu cây bên cửa sổ phải làm sao mới nở ra những bông hoa đẹp nhất...
Một số việc cần giải đáp có thể dễ dàng phân tích rõ ràng. Chúng đa phần chỉ cần học hỏi đơn giản và đủ thời gian để thực hành. Nhưng có những việc lại rất thâm sâu, ngay cả ông lão đã tạo ra cô cũng chưa thể giải đáp.
Phần lớn thời gian cô đều trải qua cùng ông lão tên Alain Guillotin này. Cô phát hiện mình không thích ông lão ấy, ông hành động chậm chạp, làm việc luộm thuộm, thường xuyên bạ đâu vứt đó sách vở và dụng cụ, lại còn thỉnh thoảng nhét cho cô vài cuốn sổ tay vô dụng.
"Cuộc sống của ông chẳng có chút trật tự nào cả." Cô thẳng thắn nói: "Đồ dùng xong không cất về chỗ cũ, bản thảo ghi chép thì hỗn loạn không hàng lối. Phần đầu và phần kết của một công thức lại thường nằm trên hai tờ giấy chẳng liên quan gì đến nhau, đã thế chúng còn nằm ở hai đầu của phòng..."
Nghe lời cằn nhằn thẳng thừng của cô, trên mặt ông lão trước mặt lại hiện lên nụ cười đầy ẩn ý, cứ như thể cô nói vậy là đang khen ông ấy không bằng: "Haha... Ngày trước Mary-Ann cũng thường hay nói cha như thế."
Không thể hiểu nổi.
Nhưng ở lâu mới biết, cô phát hiện ông lão này cũng có những điểm mà cô thích.
Cô thích thần thái chú tâm khi ông vùi đầu ghi chép, thích tiếng bút cứng ma sát trên giấy thảo. Cô thích ông giảng cho cô nghe những nguyên lý cơ khí, thích cùng ông thảo luận các câu đố toán lý trước bàn làm việc. Cô thích ông ngồi bên lò sưởi kể cho cô nghe những câu chuyện quá khứ, kể về Fontaine thời xưa, kể về Narcissenkreuz... Thích nụ cười dịu dàng hiện lên trên mặt ông mỗi khi kể những chuyện này...
Cô nhận ra rằng, tuy ông lão này có hơi luộm thuộm, không câu nệ tiểu tiết, nhưng lại vô cùng tốt bụng, chính trực và giàu trí tuệ.
Dần dần, những điểm đáng yêu của ông lão này đã vượt xa những điểm khiến cô chán ghét. Điều này khiến cô bắt đầu xem xét lại quyết định hành vi trước đây của mình.
Khi Alain phát hiện cô bắt đầu viết chữ lên sổ tay, ông vô cùng kinh ngạc.
Có thể thấy ông rất muốn hỏi một câu tại sao, nhưng lại sợ câu hỏi của mình làm cô đổi ý, nên đành nén sự tò mò xuống.
"Tôi thấy mình ghét ông." Cô chủ động cất lời.
Có thể thấy đối phương có phần bị tổn thương.
"Nhưng tôi phát hiện mình đã sai. Đó là phán đoán được đưa ra khi logic cảm xúc và tiêu chuẩn lý tính khách quan của tôi còn chưa hoàn thiện." Cô tiếp tục giải thích: "Bây giờ tôi cảm thấy ông là một người 『cha』 rất tốt."
Đối phương ngẩn ra một lúc. Sau đó nở nụ cười vừa có chút vui mừng lại vừa có chút phức tạp.
Có lẽ là muốn khóc? Cô đang từ từ học cách thấu hiểu những nét biểu cảm này. Nhưng vẫn chưa biết tại sao.
Dù thế nào đi nữa, cô đã cầm cuốn sổ tay lên. Cô bắt đầu ghi chép.
Nội dung
Cô nhớ rõ cái chết của Alain.
Alain những ngày cuối đời đã không thể rời giường, chỉ có thể nương tựa vào cô để chăm sóc mọi sinh hoạt hằng ngày. Ban đầu, Alain vẫn còn đáp lại lời gọi của cô, trò chuyện với cô, nghe cô kể những chuyện mới lạ nhìn thấy nghe thấy khi đi mua sắm hôm nay. Nhưng về sau, ông chỉ muốn một mình yên tĩnh nằm trên giường.
Cô ngồi bên cạnh ông đọc sách, thỉnh thoảng lại nghe thấy từ đầu giường truyền đến một tiếng thở dài đáng sợ. Giống như Alain bị chính hơi thở của mình làm nghẹn lại, giống như không khí đang siết lấy cổ họng ông.
Khi Alain tạo ra cô, ông đã ban cho cô xúc giác, vị giác, thậm chí cả hơi thở. Cô có thể thông qua hơi thở để điều hòa nhiệt độ trong cơ thể, giống như một hệ thống tản nhiệt nào đó. Nhưng vào những thời khắc cuối cùng của cuộc đời ông, thế giới lại cướp đi từng thứ một từ trên người ông. Đầu tiên là vị giác, sau đó là xúc giác, và giờ thì đến lượt hơi thở.
Đã có vài lần cô cảm thấy ông không thể trụ nổi nữa. Đây e là hơi thở cuối cùng của ông. Cô nghĩ. Nhưng ông vẫn vượt qua được. Lần này đến lần khác.
Có một lần, cô nhìn về phía giường, phát hiện Alain đang mở mắt nhìn mình.
"Tôi cứ nghĩ lần này thành công rồi chứ." Alain nói.
"Cái gì thành công cơ?"
"Tôi cứ nghĩ mình đã đi đến một vương quốc khác rồi." Alain cười nói, "Tôi đang luyện tập cách chết."
Ông muốn ra đi trong giấc mơ. Alain giải thích với cô. Tốt nhất là một giấc mơ đẹp, trong mơ là bầu trời trong xanh, bầu trời của Fontaine. Ông nằm trên bãi cỏ, ở bên những người bạn của mình, ở bên em gái của mình.
"Trong mơ có tôi không?" Cô hỏi.
"Ồ, không, không có." Ông trả lời: "Cháu không thuộc về thế giới mà tôi sắp đến, đứa trẻ của tôi. Ở bên này vẫn còn một cuộc đời rất dài rất dài dành cho cháu bước tiếp."
"Ông có muốn đến thế giới đó không?"
Alain thở dài một tiếng thật sâu.
"Đối với tôi, đây không còn là vấn đề có muốn hay không nữa." Ông quay đầu nhìn lên trần nhà, như thể nơi đó dẫn đến một thế giới khác, "Cái chết là quả ngọt mà con người cả đời chỉ có thể nếm thử một lần. Không ai biết rốt cuộc hương vị của nó ra sao."
"Trông có vẻ khó ăn lắm."
"Ha ha… Có lẽ vậy." Alain bị chọc cười, cô không biết mình đã nói điều gì buồn cười.
"Nhưng người đau khổ thường không phải là người ra đi," Alain nói tiếp: "Đau khổ chính là người ở lại."
Lời này không chỉ giống như một lời tiên đoán, mà càng giống như một sự chiêm nghiệm nào đó. Nhưng dù thế nào đi nữa, Alain đã nói đúng.
Sau khi Alain qua đời, cô vẫn ra ngoài mua sắm như trước, mặc dù đồ mua về đã không còn ai dùng nữa. Cô vẫn chăm sóc khu vườn, vẫn bảo trì Polonia, mặc dù cô cũng không biết làm vậy để làm gì.
Có lẽ cô chỉ là chưa chấp nhận sự thật này, có lẽ cô chỉ là không biết mình còn có thể làm gì. Cô nghĩ. Cô cảm thấy phiền lòng vì điều đó.
"Hãy đi làm những việc cháu muốn làm, tìm kiếm nguyện vọng của chính cháu đi, đứa trẻ của tôi."
Chẳng vì lý do gì, cô lại nhớ đến những lời Alain nói với mình trước lúc lâm chung.
Tôi không có việc gì muốn làm, cũng chẳng có nguyện vọng. Cô nói với chính mình.
Nhưng tôi nên đi tìm kiếm. Cô nghĩ.
"Được rồi, Alain." Cô nói với chiếc giường trống không, "Xem ra đến lượt tôi rồi."
"Tôi phải luyện tập cách sống."
Nội dung
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở lại Snezhnaya lâu đến thế. Cô cũng không ngờ trên đời này lại có một đất nước lạnh giá đến vậy, cô phải giải đông cái đầu của mình thì mới có thể suy nghĩ rõ ràng được!
Cuộc sống ở "Fatui" trong mắt cô vô cùng thả lỏng, thậm chí có thể nói là thảnh thơi. Không cần tự mình ra chợ mua sắm, không cần chăm sóc sinh hoạt của người khác, ngược lại ở đâu cũng có sự tiện lợi dành cho "Quan Chấp Hành". Những nhiệm vụ Nữ Hoàng giao cho cũng cực kỳ đơn giản đối với một thiên tài như cô.
Một ngày nọ, khi viết ngày tháng vào cuốn nhật ký, cô ngạc nhiên phát hiện ra thời gian mình sống ở đây lại có thể dễ dàng vượt qua khoảng thời gian ở Fontaine cùng Alain đến thế.
Nơi đây cứ như đã trở thành ngôi nhà thứ hai của mình vậy. Cô nghĩ.
Vậy rốt cuộc bên nào mới là nhà của mình? Cô tự hỏi. Cái gì mới là nhà?
Là nơi bản thân được cần đến sao? Đúng vậy, công việc của cô trong "Fatui" không thể bị thay thế, hoặc nói đúng hơn là rất khó thay thế. Nữ Hoàng cũng cần đến cô một cách rõ ràng.
Là nơi bản thân ở thấy thoải mái sao? Snezhnaya quả thực cũng khá thoải mái, các thiết bị nghiên cứu mà cô yêu cầu cũng đầy đủ đến mức đáng sợ. Thỉnh thoảng còn có thể đi nghe nhạc kịch.
Hay là nơi có "người thân"? Người thân... Cô của hiện tại chỉ còn có Pulonia. Nơi có Pulonia chính là nhà sao? Vậy nếu cùng Pulonia đi đến các quốc gia khác, chẳng hạn như Mondstadt, thì Mondstadt sẽ trở thành nhà của họ sao?
Rốt cuộc, cội nguồn của vấn đề vẫn là cô không biết mình muốn làm gì, nguyện vọng của bản thân là gì. Cô nhận ra điều đó. Bản thân cô chẳng qua chỉ đang trôi theo dòng đời, tiếp nối cái thói quen "được cần đến" mà thôi.
Cô cảm thấy bản thân như vậy thật đáng thương. Nhưng lại không biết làm thế nào để thay đổi. Phiền phức thật.
Nếu cứng đầu tìm xem Snezhnaya có điểm gì khiến cô không vừa ý, có lẽ chính là trong số đồng nghiệp có quá nhiều kẻ cô chướng mắt và ghét bỏ.
Ban đầu cô dùng một góc nhìn bảo thủ để xem xét cảm xúc của mình. Cô lo lắng rằng giống như hồi đầu ghét Alain, về sau lại phát hiện ra ở các đồng nghiệp thực ra cũng có những điểm khiến mình yêu thích.
Nhưng không được. Cô phát hiện ra có những kẻ dù đã qua thời gian rất dài, dù cô có ghi chép một cách khách quan đến đâu, thì cô vẫn không thể ngừng ghét bỏ họ. Trái ngược với trường hợp của Alain, những điểm cô không thích ở những kẻ này nhiều hơn rất nhiều so với những điểm cô thích. Không đúng, thậm chí còn chẳng có điểm nào đáng thích cả.
Cô cũng không biết làm sao để thay đổi tình trạng này. Cô vừa không muốn thay đổi người khác, lại càng không muốn thay đổi bản thân. Á, phiền chết mất!
Có lẽ là do bản thân vẫn đang trong quá trình học hỏi, vẫn đang luyện tập cách sống. Có lẽ là do tài liệu tham khảo cô thu thập được chưa đủ, tri thức chưa đủ. Tri thức là nền móng của thế giới, cô thường nghe Alain nói vậy, và cô cũng thường tự nói với mình như thế.
Hy vọng trong quá trình không ngừng bồi đắp từng viên đá sau này, cô có thể chạm tới đáp án giải quyết những vấn đề này. Không cần vội vã cầu thành, cô có khối thời gian.
Còn hiện tại... nghe nói Nữ Hoàng vừa chiêu mộ một Quan Chấp Hành mới, suốt ngày ca hát ở ngoài vườn? Ùm, có chút tò mò đấy, đi xem thử xem...
Nội dung
Không thể nào lý giải nổi!!
Sao trên đời này lại có loại người như thế chứ?! Tự dưng cả ngày cứ bám theo sau lưng cô, tự dưng nửa đêm lại đến trước cửa phòng cô hát hò, tự dưng xông vào khoảng thời gian trà chiều thuộc về riêng một mình cô!
Sau khi cảnh cáo cô ta, thậm chí là cố tình trả đũa bằng cách bắt cô ta phải đeo một chiếc dây cót nặng trịch trên lưng, người này vậy mà lại chẳng chút hối lỗi, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu quấn lấy cô! Cô ta không hiểu về khoảng cách giao tiếp và cảm giác riêng tư giữa người với người hay sao chứ? Nghe nói cô ta còn thực sự đeo chiếc dây cót nặng trịch đó sống suốt một tuần liền? Thế này là làm sao? Tuyên chiến với cô sao? Để cho người khác đều biết là cô đang bắt nạt cô ta sao? Đáng ghét, lần sau tên đó mà còn dám đến quấy rỡ giờ trà chiều, nhất định sẽ dâng cho cô ta món đồ uống khó uống nhất!
Thế nhưng khi Columbina không chút nghi ngờ uống hết ly đồ uống đó rồi phát ra vài tiếng rên rỉ nhỏ, Sandrone lại đột nhiên mềm lòng.
Cái gì đây? Thế này chẳng phải càng làm như mình đang bắt nạt cô ta sao?! Tên này không biết nghĩ rằng người khác sẽ hại mình sao? Dù chỉ là nghi ngờ người khác thêm một giây thôi cũng được mà? Cô ta rốt cuộc còn muốn ngây thơ đến mức nào nữa?!
Mang theo sự áy nấy phức tạp cùng lương tâm bị cắn rứt, Sandrone đành bưng lên cho cô ta một phần bánh trà cất giấu từ lâu. Nhìn nụ cười hé mở trở lại trên gương mặt cô ta, trong lòng Sandrone lại thấy bứt rứt khó chịu. Á! Phiền phức thật!
Đặc biệt là sau đó một thời gian, đối phương lại chẳng chút kiêng nể gì mà nằm ngủ trưa ngay trong phòng cô, cảm giác bực bội đó lại càng trở nên dữ dội hơn.
"Cô không có phòng riêng sao?!" Cô chất vấn.
"Có chứ. Nhưng nơi này mang lại cho tôi cảm giác rất an tâm." Đối phương trả lời một cách hiển nhiên, như thể người hỏi câu này là Sandrone mới chính là kẻ kỳ lạ.
Hãy đợi đấy. Sandrone thầm hạ quyết tâm. Lần sau, lần sau nhất định phải đuổi tên này ra ngoài! Đuổi không được thì ném cả người lẫn giường ra ngoài! Một chiếc giường đổi lấy không gian riêng tư yên tĩnh thì quá hời rồi!
Nhưng lần sau khi thấy Columbina nằm trên giường của mình, cô lại mềm lòng. Bởi vì trong giấc mơ, hình như cô ta đang rơi lệ.
Làm sao thế chứ? Sao lại canh đúng lúc này mà giả vờ đáng thương? Bình thường trông vô tư vô lo, dễ tin người khác, ngây thơ lương thiện, cứ như thể tin tưởng xung quanh đều là người tốt, tin tưởng thế giới này đều là những điều đẹp đẽ vậy.
Quả thực có chút...
Có chút giống bản thân trong quá khứ. Có một tiếng nói cất lên từ sâu trong lòng.
Cô vội vã lắc đầu thật mạnh. Chẳng giống chút nào! Cô tự phản bác. Ít nhất thì mình thông minh hơn cô ta!
Khi Columbina tỉnh dậy và thấy trên người mình được đắp chiếc chăn, cô ấy mỉm cười với Sandrone.
"Không phải tôi làm đâu." Cô nói dối một cách đơn giản, "Là Pulonia đắp cho cô đấy."
Tại sao lại nói dối như vậy? Cô không hiểu nổi bản thân. Nhưng cô chỉ biết lúc đó mình không muốn thừa nhận. Tuyệt đối không muốn.
"Vậy thì cảm ơn Pulonia nhé." Cô ấy nghiêm túc nói với Pulonia.
"Cô mơ thấy gì vậy?" Sự tò mò đã chiến thắng.
Sau một hồi im lặng ngắn, Columbina bắt đầu kể về câu chuyện quá khứ của mình. Chỉ vì cô hỏi, nên cô ấy đã nói. Một cách tự nhiên và hoàn toàn không chút phòng bị.
Nghe xong, Sandrone lại càng kiên định với suy nghĩ của mình. Đúng vậy, hai người họ hoàn toàn chẳng giống nhau.
Thế giới đã cướp đi những gì Sandrone từng sở hữu. Còn Columbina, cô ấy chưa từng thực sự sở hữu điều gì. Hoàn toàn khác biệt.
"Đó là lý do buổi tối cô thường ra sân nhìn mặt trăng sao?"
Đối phương gật đầu.
"...Nếu cô muốn, hôm nay có thể bảo Pulonia ra khu vườn đồng hành cùng cô."
Thật sao? Đối phương hỏi.
Sandrone không trả lời.
"Cảm ơn cô, Sandrone."
"Hừ, đi mà cảm ơn Pulonia ấy." Cô có chút phiền lòng nói, "Bây giờ, mau ra khỏi phòng tôi đi. Cùng với Pulonia."
Đó là lần đầu tiên kể từ sau khi Alain qua đời, Sandrone không có Pulonia ở bên cạnh. Nhưng không hiểu sao cô lại ngủ rất an lành. Giống như nếu Pulonia có thể an ủi được tên kia, thì một nơi nào đó trong lòng Sandrone cũng nhận được sự an ủi. Cô không thể giải thích rõ ràng, nhưng cảm thấy mình nên làm như vậy.
Kết quả là ngày hôm sau, khi Pulonia đội vòng hoa, trên người cắm đầy hoa tươi xuất hiện tại cuộc họp của Fatui, cô lại một lần nữa nghiến răng nghiến lợi thầm thề rằng, từ nay về sau tuyệt đối không mềm lòng với kẻ không biết lễ nghi này nữa!
"Co... lum... bi... na!!"
Thế là hôm đó, trong lúc Sandrone tháo những bông hoa vướng víu kia xuống cho Pulonia, Columbina bị bắt ngoan ngoãn đứng trước cửa phòng Sandrone. Trên cổ cô ấy đeo một tấm bảng, trên đó ghi: "Tôi là đứa trẻ hư thích táy máy đồ của người khác".
Nhưng chẳng hiểu sao, trông cô ấy hình như vẫn rất vui vẻ.
Nội dung
Nhờ có sự giúp đỡ từ "di sản" của Alain, cô đã đón nhận lần tái sinh thứ hai của mình.
Cô luôn cảm thấy mình rất thông minh, ít nhất là thông minh hơn đại đa số mọi người. Nhưng mãi đến lúc này cô mới nhận ra, mình thực ra đần độn hơn tưởng tượng rất nhiều.
Cô đáng lẽ phải làm như vậy từ lâu rồi. Cô tự nói với mình. Đáng lẽ phải mở lòng đón nhận nội tâm của chính mình sớm hơn, phải hiểu được đạo lý về sự mất mát và ở lại. Cô đáng lẽ phải nói nhiều lời cảm ơn hơn với bạn bè, kết giao thêm nhiều bạn mới. Đáng lẽ phải quay về Fontaine sớm hơn, để tảo mộ cho Alain, kể cho ông nghe tất cả những gì cô đã trải qua sau khi rời đi...
Bắt đầu vào lúc nào cũng không tính là muộn. Columbina đã nói với cô như vậy. Câu nói này cũng là Columbina học được từ người khác.
Cô hừ một tiếng có chút không phục. Không ngờ lại có ngày tên này đứng ra dạy mình cách sống. Nhưng cô vẫn đón nhận nó. Cô thừa nhận Columbina nói không sai.
Phía Snezhnaya sau khi hay tin cô sống lại, tự nhiên đã gửi lời thăm hỏi, đồng thời "hào phóng" cho phép cô tận hưởng khoảng thời gian "nghỉ việc tưởng niệm" phát sinh từ sự ra đi của chính mình. Đối với quyết định muốn tiếp tục ở lại "Fatui" của Sandrone, Nữ Hoàng cũng không nói gì thêm, đương nhiên là chấp thuận.
Cô biết một số kẻ nhất định sẽ không vui, bởi điều đó đồng nghĩa với việc vài quyền lực cùng lợi ích vốn được chia trác theo cái chết của cô đã không cánh mà bay.
Nhưng cô thèm vào quan tâm người khác nghĩ gì, cô của bây giờ muốn sống thế nào thì sống thế ấy, đây là cuộc đời thứ hai thuộc về cô. Những ngày tháng tới phải sống tự tại hơn trước, lúc bất mãn cũng phải chửi mắng hăng hơn trước. Hừ, không thì sao? Chẳng lẽ ai đó thực sự tưởng rằng Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm cùng toàn bộ các Katheryne rốt cuộc đã thuộc về quyền sai khiến của hắn rồi sao? Mơ đi.
Tất nhiên, không phải lúc nào cũng tự tại như thế. Mỗi lần nhận được thông báo họp của "Fatui", cô vẫn đảo mắt cằn nhằn, bực bội chửi rủa như trước.
"Chắc, sao lúc nào cũng lắm cuộc họp thế không biết? Phiền chết đi được!"
Nội dung
Lần đầu tiên cô gặp gã khổng lồ này, đối phương đã vươn tay về phía cô.
Hành vi mô phỏng con người đơn giản thôi. Alain giải thích. Bản chất của Polonia là cơ quan tính toán, cơ quan quan diễn sự tượng tương lai. Nhưng ông vẫn hy vọng Polonia có thể sở hữu một chút ngoại hình mô phỏng con người, ông không muốn người khác coi nó là một cỗ máy lạnh lẽo. Cũng giống như cô, Polonia cũng là duy nhất.
Cô rất vui vì mình đã có một người nhà mới. Cô dẫn nó ra ngoài đi dạo, dạy nó nhận biết hoa cỏ và chim chóc. Nhưng Polonia học rất chậm, chậm hơn cô nhiều. Alain giải thích rằng đó là vì sức mạnh tính toán cốt lõi của Polonia đều dùng vào việc tính toán tương lai rồi.
Tại sao lại phải tính toán tương lai? Cô hỏi.
Alain đã nói những điều mà mãi về sau này khi nhớ lại cô mới có thể hiểu được. Nhưng vào lúc đó, cô chỉ cảm thấy Polonia khá lợi hại, thậm chí còn hơi ghen tị với nó. Tại sao cô lại không thể tính toán ra những thứ lợi hại như vậy nhỉ?
Nhưng gã khổng lồ lợi hại này cũng giống như Alain, cần được chăm sóc. Nó thường bị kẹt giữa chừng khi đi dạo, và tự làm đổ nước lên người khi tưới hoa. Vì vậy, cô đành phải tranh thủ mọi thời gian tự mình nghiên cứu và căn chỉnh Polonia, có cảm giác như đang chăm sóc em trai mình vậy. Sau khi Alain qua đời cũng như thế.
Ngày trở về từ đám tang của Alain, cô đứng ngẩn ngơ trong phòng, không thể nhúc nhích. Áo mưa chưa cởi, cửa cũng chưa đóng, như một con rối bị kẹt dây cót, chẳng thể làm được gì.
Đúng lúc này, cô phát hiện Polonia đang sải những bước đi chập choạng tiến lại gần cô, và vươn tay về phía cô giống như lần đầu tiên họ gặp nhau.
Cô nhìn bàn tay này. Nó to lớn biết bao, nó nâng đỡ cả tương lai của cả thế giới. Mà từ nay về sau, nó còn phải nâng đỡ cả quá khứ của cô. Cô không thể chịu đựng nổi mất mát này, khoảng trống để lại suýt chút nữa đã đè nén cô gục ngã. Tất cả sức nặng này, đều phải do Polonia nâng đỡ. Mà nó chưa từng có một lời oán thán.
Tương lai của thế giới đúng là đã được Polonia nâng lên, nhưng chính Polonia lại ngã xuống.
Cô chưa từng từ bỏ việc sửa chữa Polonia. Nhưng dựa vào kiến thức hiện có của cô, dựa vào kỹ thuật hiện có của cô, không thể sửa chữa hoàn toàn lõi của Polonia. Cô càng không muốn hồi sinh một Polonia dở dở dang dang đến mức ngay cả cô là ai cũng không nhận ra. Đó là sự bất kính đối với Polonia vĩ đại kia, đối với người nhà của chính mình.
Cho nên, cô đã đưa Polonia trở lại nơi ẩn cư, ngôi nhà trước đây của họ. Đồng thời thỉnh thoảng lại quay về thăm.
Cô hy vọng có một ngày, dưới sự nỗ lực của chính mình, Polonia sẽ một lần nữa phát ra tiếng khởi động trắc trở, một lần nữa vươn bàn tay to lớn đó về phía cô.
Nội dung
Sau khi nhận được Nêm Vì Sao, cô cũng không hề trở nên phụ thuộc vào viên đá nhỏ phát sáng này. Cô đương nhiên biết chính viên đá nhỏ này đã kích hoạt "di sản" của Alain, giúp cô có được cuộc đời thứ hai, về điểm này, cô rất biết ơn vật nhỏ ấy. Điều khiến cô băn khoăn là, vật này dường như chẳng giúp ích gì mấy cho cuộc sống thường ngày của cô.
Giúp đỡ nghiên cứu của cô sao? Nhưng cô dựa vào chính cái đầu của mình cơ mà. Nêm Vì Sao lại chẳng thể giúp cô viết công thức.
Dẫn dắt sức mạnh nguyên tố? Nhưng ngay cả khi chưa có Nêm Vì Sao, cô cũng đâu có phụ thuộc mấy vào sức mạnh nguyên tố để chiến đấu.
Cung cấp năng lượng hỗ trợ? Nhưng cấu tạo cơ thể cô và vật nhỏ này dường như không tương thích, nhờ có "Kỳ Giới Công" Alain vĩ đại ban cho, cô sở hữu một hệ thống cung cấp năng lượng lõi có thể coi là hoàn hảo...
Rốt cuộc thứ cô dùng nhiều nhất lại là lợi dụng nguyên tố Băng của Nêm Vì Sao để tản nhiệt cho cơ thể mình và Fageol. Điều này vô cùng hiệu quả khi phải xử lý các phép toán có độ phức tạp cực cao. Ngoài ra, xuất phát từ cân nhắc về hiệu suất chiến đấu và hiệu quả năng lượng, cô đã tạm thời thích ứng logic tấn công khi chiến đấu của Fageol với Nêm Vì Sao.
Còn nếu bạn hỏi cô về chuyện nguyện vọng, cô chỉ nói rằng "nguyện vọng" là một thứ quá mơ hồ, lại còn phức tạp. Cô muốn giải mã vạn lý trên đời, không ngừng bồi đắp từng viên đá nền móng cho tri thức, đây có tính là nguyện vọng không? Đương nhiên tính rồi, nhưng đây đã là tất cả chưa? Dĩ nhiên là chưa.
Cô đang làm điều mình muốn làm, điều mình cho là đúng đắn, và điều đó khiến cô thấy vui. Có lẽ thế là đủ rồi. Ai có thể bảo rằng tiếng nói nguyện vọng như vậy là chưa đủ mạnh mẽ chứ? Ai có thể trách cứ tư tưởng chỉ muốn sống cuộc đời mình yêu thích là sai trái chứ? Một nguyện vọng không nên cao quý hơn một nguyện vọng khác. Cô nghĩ vậy. Ai cũng có cuộc đời của riêng mình. Nếu thực sự có kẻ dám chỉ trích vì điều đó, thì hắn đáng bị Sandrone mắng cho một trận xối xả. Nếu vẫn không phục, Sandrone có lẽ sẽ nhếch mép cười nhạo rồi chỉ tay lên trời.
"Ngươi đi mà tranh luận với kẻ đã trao cho ta cái thứ này ấy."
Thông Tin Liên Quan Đến Nhân Vật
Giới thiệu chính thức.
I - Nhân Vật
Hình hài cơ khí, vạn lý tỏ tường
"Thế giới này rất đẹp, đẹp đến mức con và ta không thể tưởng tượng nổi. Vậy nên, hãy làm những gì con muốn, tìm kiếm nguyện vọng của chính con đi, con của ta. Chỉ cần nhớ rằng, con có cuộc đời của riêng mình." — Lời trăn trối của Alain Guillotin
"Dù cậu luôn nói những lời khó nghe, luôn tỏ ra thờ ơ... nhưng tớ luôn biết, thật ra cậu rất dũng cảm, rất tốt bụng và cũng rất mạnh mẽ... Cậu mãi mãi là người bạn thân nhất của tớ." —
Columbina Columbina Và Sandrone Lời Sandrone Nói Tại Lễ Tiễn Biệt Thi Hài
==========
"Hôm nay, chúng ta với niềm đau thương sâu sắc, họp mặt tại đây để tưởng nhớ người bạn chung của chúng ta…
"…Thế giới đã khiến cô ấy mất đi quá nhiều trong đời, nhưng cô ấy vẫn giải cứu thế giới này. Cô ấy đã trao cho bạn bè quá nhiều, nhưng chúng ta lại phải chia tay cô ấy theo cách như thế này…
"Cầu mong cô ấy an nghỉ nơi quê hương không còn ưu phiền, đoàn tụ cùng những người cô ấy đã mất, những người cô ấy yêu thương…
"Cầu mong chúng ta rồi sẽ có một ngày, tại một vương quốc khác, tại buổi tiệc trà của cô ấy lại được gặp nhau."
"Thế giới này rất đẹp, đẹp đến mức con và ta không thể tưởng tượng nổi. Vậy nên, hãy làm những gì con muốn, tìm kiếm nguyện vọng của chính con đi, con của ta. Chỉ cần nhớ rằng, con có cuộc đời của riêng mình." — Lời trăn trối của Alain Guillotin
"Dù cậu luôn nói những lời khó nghe, luôn tỏ ra thờ ơ... nhưng tớ luôn biết, thật ra cậu rất dũng cảm, rất tốt bụng và cũng rất mạnh mẽ... Cậu mãi mãi là người bạn thân nhất của tớ." —
==========
"Hôm nay, chúng ta với niềm đau thương sâu sắc, họp mặt tại đây để tưởng nhớ người bạn chung của chúng ta…
"…Thế giới đã khiến cô ấy mất đi quá nhiều trong đời, nhưng cô ấy vẫn giải cứu thế giới này. Cô ấy đã trao cho bạn bè quá nhiều, nhưng chúng ta lại phải chia tay cô ấy theo cách như thế này…
"Cầu mong cô ấy an nghỉ nơi quê hương không còn ưu phiền, đoàn tụ cùng những người cô ấy đã mất, những người cô ấy yêu thương…
"Cầu mong chúng ta rồi sẽ có một ngày, tại một vương quốc khác, tại buổi tiệc trà của cô ấy lại được gặp nhau."
II. Câu chuyện
Ảnh Cốt Truyện Chính Thức Sandrone
V
Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh
Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming






























