Ngọc Bích Huy Hoàng

Vũ khí (Weapon)
"Lễ khí được chạm khắc từ ngọc bích, tỏa ra ánh sáng của bầu trời và làn nước xanh biếc."

Giới thiệu vũ khí

Thông số chi tiết

Cấp độ
Tấn công cơ bản
HP
Trước Thăng cấp
Sau Thăng cấp
Sơ cấp
-
46
10.8%
Cấp 20
122
153
19.1%
Cấp 40
235
266
27.8%
Cấp 50
308
340
32.2%
Cấp 60
382
414
36.5%
Cấp 70
457
488
40.9%
Cấp 80
532
563
45.3%
Cấp 90
608
-
49.6%

Nguyên liệu Thăng cấp

Thăng cấp
  • Cát Sáng Cô Vânx5
  • Hoa chưa nở từ nơi nào đóx5
  • Bào Tử Nấmx3
Thăng cấp
  • Huy Nham Cô Vânx5
  • Hoa chưa nở từ nơi nào đóx18
  • Bào Tử Nấmx12
Thăng cấp
  • Huy Nham Cô Vânx9
  • Hoa của vách đáx9
  • Bột Bào Tử Huỳnh Quangx9
Thăng cấp
  • Thánh Hài Cô Vânx5
  • Hoa của vách đáx18
  • Bột Bào Tử Huỳnh Quangx14
Thăng cấp
  • Thánh Hài Cô Vânx9
  • Đóa Hoa Chưa Nở Của Lữ Kháchx14
  • Bột Kết Tinh Bào Nangx9
Thăng cấp
  • Thần Thể Cô Vânx6
  • Đóa Hoa Chưa Nở Của Lữ Kháchx27
  • Bột Kết Tinh Bào Nangx18

Câu chuyện

Tương truyền ngọc bích đến từ trời cao, được dòng nước xanh biếc vĩnh hằng gột rửa. Thoát khỏi bùn đất tối tăm, cặn bã đồng xanh và gỗ mục nát, Thân ngọc thô sơ, trải qua bàn tay đẽo gọt điêu khắc của người thợ thủ công trẻ tuổi. Cuối cùng hóa thành một viên ngọc tinh xảo, chỉ chờ ngày lành ném xuống nước làm vật tế... "Như ta đã nói," học giả của quốc gia rừng rậm vừa uống trà vừa luận đạo, "Bản chất của lịch sử là suy tàn và hủy diệt." "Thứ có thể ngăn con người sa ngã, chỉ có lòng từ bi và trí tuệ của thần minh, nếu không, phàm nhân ắt sẽ tự hủy diệt chính mình." "Hãy nhìn những di tích sâu thẳm không một bóng người giữa núi non sông hồ, hãy nhìn những dã thú trong núi đã mất đi tiên lực và ngôn ngữ..." "Người dân xưa kia lặng lẽ biến mất, mà các vị vua và tù trưởng ngày trước cũng chẳng tạo nên được bao nhiêu gợn sóng." Tiên dân của Trầm Ngọc Cốc vốn không phải cư dân bản địa, họ từng nhiều đời sống trong những ngọn núi khoáng màu tím sẫm. Bộ tộc và thế gia sinh sống quanh hầm mỏ, họ từng dựa vào núi non để xây dựng nên các cụm dân cư... Nhưng tội ác sâu xa ẩn giấu dưới đáy hầm mỏi lại không được phàm nhân biết đến, ẩn mình dưới lòng đất. Sự phán xét của trời cao chưa bao giờ khoan dung cho phàm nhân, sau tai họa, tiên dân chỉ đành dắt díu nhau di cư về phương bắc. Người già ở Kiều Anh Trang truyền rằng, tiên dân của Trầm Ngọc Cốc chính là di cư từ hố trời phương nam đến. Họ đã mang đến tế đàn bằng ngọc hùng vĩ, để lại những phế tích xa xưa không ai có thể giải mã... Khi cuộc chiến thảm khốc của các ma thần ập đến, tiên dân của Trầm Ngọc Cốc đã suy tàn thành vô số bộ tộc, Hậu duệ của họ từng tín ngưỡng một vị ma thần bị lãng quên, nhưng cuối cùng cũng bị lịch sử xóa nhòa. "Lời này sai rồi," vị khách khanh mặc áo dài đen đáp lại, "Lịch sử của phàm nhân luôn bao hàm sự tái sinh." "Thịnh vượng hay sa ngã, đều đến từ chính phàm nhân. Nếu không có lựa chọn, thì cũng chẳng có gì gọi là thịnh suy cả." "Di tích cổ xưa tuy không còn ai hỏi đến, nhưng cư dân của nó lại tồn tại đến ngày nay giữa trăm ngàn nỗi bất đắc dĩ..." "Sự biến mất của tiên dân, đổi lấy sự phồn thịnh hôm nay... dù họ đã hòa vào con dân của vị thần mới." "Dù thế sự có nhiều điều bất đắc dĩ, nhưng không phải thời cuộc nhấn chìm họ, mà là họ đã đưa ra lựa chọn." "Còn về pháp độ và trí tuệ của thần minh, ấy là lấy sự đồng thuận của phàm nhân làm nền tảng, chứ không phải muốn làm gì thì làm." Trong chốc lát, cuộc tranh luận nhỏ trên bàn trà đi đến hồi kết, cuộc tranh luận giữa người và thần luôn khó tránh khỏi kết thúc bằng những lý lẽ vô cớ. Nhưng dòng sông nước biếc vẫn chảy mãi không đổi, viên ngọc bích tế lễ được ném vào đó cũng như chủ nhân xưa kia, chưa từng thay đổi sắc màu.

Nhân vật đề cử

[object Object]
[object Object]
[object Object]
V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Vũ khí (Weapon) liên quan

Bình luận