Lời Thề Tự Do Cổ Xưa

Vũ khí (Weapon)
"Một thanh kiếm thẳng màu xanh thẳm như tiếng hát cổ xưa, một vũ khí sắc bén như lời thề tự do của vùng đất gió."

Giới thiệu vũ khí

Thông số chi tiết

Cấp độ
Tấn công cơ bản
Tinh thông nguyên tố
Trước Thăng cấp
Sau Thăng cấp
Sơ cấp
-
46
43
Cấp 20
122
153
76
Cấp 40
235
266
111
Cấp 50
308
340
129
Cấp 60
382
414
146
Cấp 70
457
488
164
Cấp 80
532
563
181
Cấp 90
608
-
198

Nguyên liệu Thăng cấp

Thăng cấp
  • Gông cùm đấu sĩ bồ công anhx5
  • Thiết Bị Hỗn Độnx5
  • Cuộn Giấy Dẫn Năngx3
Thăng cấp
  • Xích sắt đấu sĩ bồ công anhx5
  • Thiết Bị Hỗn Độnx18
  • Cuộn Giấy Dẫn Năngx12
Thăng cấp
  • Xích sắt đấu sĩ bồ công anhx9
  • Mạch Hỗn Độnx9
  • Cuộn Giấy Phong Max9
Thăng cấp
  • Cùm tay đấu sĩ bồ công anhx5
  • Mạch Hỗn Độnx18
  • Cuộn Giấy Phong Max14
Thăng cấp
  • Cùm tay đấu sĩ bồ công anhx9
  • Lõi Hỗn Độnx14
  • Cuộn Giấy Cấm Chúx9
Thăng cấp
  • Ước mơ đấu sĩ bồ công anhx6
  • Lõi Hỗn Độnx27
  • Cuộn Giấy Cấm Chúx18

Câu chuyện

Ngày xưa từng có một bài hát chúc rượu và tiễn biệt phổ biến, lời ca như sau: "Nếu có kẻ cắt lưỡi ngươi, ngươi vẫn có thể dùng đôi mắt để hát ca" "Nếu có kẻ chọc mù đôi mắt ngươi, ngươi vẫn có thể dùng đôi tai để ngóng trông" "Nếu có kẻ vọng tưởng nói ra chuyện tương lai, vậy hãy mời hắn cùng nâng ly đi" "Dẫu ngày mai không còn đến nữa, tiếng hát lúc này cũng sẽ dẫn lối đến vĩnh hằng" Người ta nói rằng tính cách của một vùng đất, dù là con người hay chính mảnh đất đó, đều sinh ra cùng với vị thần của họ. Nhưng rốt cuộc là vị thần có tính cách phóng khoáng trong cuộc kháng chiến đã gieo rắc tình yêu tự do xuống đất trời và con người, hay là con người trong niềm hy vọng về tự do giữa băng tuyết và gió lốc đã thai nghén nên vị thần gió yêu tự do, thì đó là vấn đề đã không còn có thể khảo chứng được nữa. Và bài hát đó, thường vang lên trong những thời đại tăm tối. Cho dù là khi vị vua của gió lốc ngự trị trên đỉnh tháp, hay là khi những quý tộc mục nát từ bên trong lật đổ tượng thần, trong những hầm ngục u tối, trong những con hẻm nhỏ, trong những quán rượu tồi tàn, tiếng hát thấm qua gió lốc và bàn tay sắt, dệt nên cái kén của những anh hùng kháng chiến. Vào cái ngày của quá khứ xa xôi ấy, trong kinh thành tĩnh lặng bị bao vây bởi những vòng tròn, theo tiếng đàn của ai đó, tiếng hò reo cuối cùng đã phá tan nhà tù của gió lốc. Một thiếu niên, một tinh linh, một cung thủ, một kỵ sĩ và một chiến binh lưu lạc tóc đỏ, họ đứng trước tòa tháp nhọn như ngọn giáo đâm thấu trời sâu, đổ bóng xuống như một gã khổng lồ bằng đá, lập nên lời thề tự do, đưa ra nguyện vọng quyết liệt để đập tan vị vua cô độc trên tháp. Còn những người bệnh tật không thể leo lên đỉnh tháp, thì cùng nhau hát vang bài ca chúc rượu và tiễn biệt mà ngày thường chỉ có thể khẽ ngân nga nơi góc khuất không gió, với khí thế làm rung chuyển tường thành, thúc giục những dũng sĩ giương cao ngọn cờ leo lên... "Nếu có kẻ cắt lưỡi ngươi, ngươi vẫn có thể dùng đôi mắt để hát ca" "Nếu có kẻ chọc mù đôi mắt ngươi, ngươi vẫn có thể dùng đôi tai để ngóng trông" "Nhưng, nếu có kẻ dám cướp đi sự tự do ca hát, sự tự do ngóng trông của ngươi" " - Vậy thì, tuyệt đối tuyệt đối không được dung tha"

Nhân vật đề cử

[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
[object Object]
V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Vũ khí (Weapon) liên quan

Bình luận