Khúc Ca Núi Đá

Vũ khí (Weapon)
"Thanh trường đao obsidian sắc bén vô song, nhẹ nhàng tựa như bài ca. Sau khi được một thợ thủ công cải tiến, nó đã được gắn thêm thiết bị phlogiston có thể tháo rời để phát nhạc."

Giới thiệu vũ khí

Thông số chi tiết

Cấp độ
Tấn công cơ bản
Phòng ngự
Trước Thăng cấp
Sau Thăng cấp
Sơ cấp
-
44
18.0%
Cấp 20
110
141
31.8%
Cấp 40
210
241
46.3%
Cấp 50
275
307
53.6%
Cấp 60
341
373
60.9%
Cấp 70
408
439
68.2%
Cấp 80
475
506
75.4%
Cấp 90
542
-
82.7%

Nguyên liệu Thăng cấp

Thăng cấp
  • Nghịch âm của cổ cầmx5
  • Trục Nguồn Bí Ẩnx5
  • Vỏ sò đánh dấux3
Thăng cấp
  • Vang vọng của cổ cầmx5
  • Trục Nguồn Bí Ẩnx18
  • Vỏ sò đánh dấux12
Thăng cấp
  • Vang vọng của cổ cầmx9
  • Chuôi kiếm tàn tạx9
  • Bánh răng lão luyệnx9
Thăng cấp
  • Nhịp điệu của cổ cầmx5
  • Chuôi kiếm tàn tạx18
  • Bánh răng lão luyệnx14
Thăng cấp
  • Nhịp điệu của cổ cầmx9
  • Chuôi kiếm nứt vỡx14
  • Vây Giả Của Long Hậux9
Thăng cấp
  • Giai điệu vàng của cổ cầmx6
  • Chuôi kiếm nứt vỡx27
  • Vây Giả Của Long Hậux18

Câu chuyện

“Sinh mệnh lẽ nào chỉ có thể để lại sự héo tàn như hoa tươi?” “Vinh quang rực lửa rốt cuộc lẽ nào chỉ tắt lịm trong bụi trần?” “Dấu tích hiển hách rốt cuộc lẽ nào chỉ tan thành bóng đổ suy tàn?” “Dẫu từng rực rỡ như muôn hoa, dẫu từng nhẹ nhàng kỳ diệu như tiếng hát.” Chẳng biết đây là lần thứ mấy nàng lại băng qua những đỉnh đá, cũng như nàng đã không còn nhớ mình đã vượt qua bao mùa đông. Mỗi năm trước khi Hoa Nhụy Tro nở, nữ chủ nhân của mỏ khoáng đều một mình đến vùng hoang vắng hẻo lánh của Thung Lũng Tequemecan, theo truyền thống cổ xưa, dâng những đóa hoa đẫm sương cho những người bạn đã không thể chứng kiến bình minh đến. Trái tim thuở xưa cứng rắn và lạnh lẽo như đá obsidian, nay cũng đã được tháng năm mài mòn đến ấm dịu, nhưng những người có thể nhận lấy sự ấm dịu ấy, bất kể là ai, đều đã sớm trở về trong Thánh Hỏa. Mãi đến khi tiếng mỏ khoáng ầm vang cùng tiếng hát lao động của những người thợ gọi nàng tỉnh khỏi ký ức xưa cay đắng, người đại hành của các thủ lĩnh bộ tộc mới chợt nhận ra rằng tiếng vọng của Nanatzcayan đã lan đến nơi này. Những dãy núi cô độc vốn hoang vu không bóng người, nay đã vang vọng tiếng cười nói trong trẻo như chuông ngân. Đó là điều mà những người trẻ tuổi từng mơ ước trong những năm tháng họ chỉ có thể ẩn mình lặng bóng, là nhịp thai động của văn minh thuộc về vô số sinh linh đã đấu tranh để lật đổ kẻ tiếm quyền, thuộc về Mirai (Vị Lai). Thế là người đại hành đã không còn trẻ nữa bật cười, đáp lại bằng khúc ca mà chàng thiếu niên mắt đỏ từng dạy nàng, nhưng khi ấy nàng lại xem đó là trò đùa không có ý chỉ của Guan Hong (Quan Hoành), vì ngượng ngùng mà chưa từng hát cho chàng nghe. Như trống lục lạc điểm hoa, như lời kể thấm lệ, đáp lại tiếng hát khe khẽ phiêu đãng giữa những đỉnh đá, như đá lửa khảm bùn, như sống núi ngân vang, như lời chúc phúc được lửa rèn tôi luyện để dâng tặng chúng sinh, quần tụ, lan tỏa, rồi sinh diệt lại sau tàn tro, vén mở một phương bình minh cho ngọn lửa mới chào đời. Trong hàng trăm hàng nghìn năm sau khi quyền bính của bộ tộc trở về tay bộ tộc, vô số câu chuyện đã rơi vãi vào vầng trăng đêm, những khúc ca mà “Người Tái Đúc Hòa Bình” Sakuko để lại, nay cũng đã chẳng còn ai biết đến. Thế nhưng tiết tấu kiên nghị mà sắc gọn ấy vẫn theo từng nhát búa, từng mũi đục mà truyền đến tận hôm nay, bởi suy cho cùng, từ thuở xa xưa, nhịp điệu bỏng cháy đã là dòng máu chảy trong mỏ khoáng, những tia lửa bắn ra dưới búa rèn chính là khúc ca không bao giờ tàn úa, dâng tặng những con người kháng tranh. “Sinh mệnh lẽ nào chỉ có thể để lại sự héo tàn như hoa tươi?” “Khi mọi ồn ào lắng xuống, trái tim phải đi về phương nào?” “Không ai mãi mãi ở lại thế gian, chỉ là tạm dừng chân trên đường lữ thứ.” “Nhưng nơi đây từng có muôn hoa — nơi đây từng có tiếng hát.”

Nhân vật đề cử

[object Object]
[object Object]
[object Object]
Nhân vật hỗ trợ khác dùng Đơn Kiếm
V

Biên tập viên: Vũ Thị Mỹ Hạnh

Admin và Editor của Thư Viện Anime - Thư Viện Movie - Thư Viện Gaming

Vũ khí (Weapon) liên quan

Bình luận